Board index   FAQ   Search  
Register  Login

*** ***
Click here to go to vomtroimagazine.com
Supporters

Truyện Kiếm Hiệp ***** BIÊN THÀNH LÃNG TỬ * Đã đăng hết

Diễn Đàn Võ-Thuật

Re: Truyện Kiếm Hiệp - Biên Thành Lãng Tử - Cổ Long

Postby CatWoman » Mon Jan 13, 2014 8:58 am

Image


Biên Thành Lãng Tử
Tác Giả: Cổ Long

Hồi 17

Sát Thủ Kiếm



Người đó đáp:
- Ngươi biết rõ ràng người chặt đứt cán cờ, không phải là Mã cô nương, thế sao ngươi lại toan sanh sự với người ta ?

Người đó bĩu môi:
- Tại ta cao hứng !

Diệp Khai mỉm cười:
- Nàng là con người vô lý nhất trần đời, bây giờ lại có người vô lý hơn nàng !

Thú vị ghê !

Người áo đỏ tiếp:
- Thấy nàng, ta chướng mắt, dám bực, cái đó có can chi đến ngươi ? Tại sao ngươi nói nàng cãi lý thay thế cho nàng, tại sao ngươi bênh vực nàng ? Người ta chọc tức ta, tại sao ngươi không tức hộ ta ?

Người đó không đáp, hỏi lại:
- Ngươi là ai mà bảo ta tức tối thay cho ngươi ?

Người áo đỏ thốt:
- Ta ... ta ...

Người đó tiếp luôn:
- Đã giết người không chớp mắt, sao lại còn để mình tức tối vì kẻ khác châm chọc ?

Người áo đỏ cúi đầu:
- Ai nói ta là Lộ Tiểu Giai ?

Người đó cười lạnh:
- Thế ngươi đã không nói thế sao ?

Người áo đỏ cãi:
- Gã kia nói, đâu phải ta nói ?

Người đó hỏi:
- Ngươi không là Lộ Tiểu Giai thì ai là Lộ Tiểu Giai ?

Người áo đỏ buông gọn:
- Ngươi !

Người đó hừ một tiếng:
- nếu cho rằng ta là Lộ Tiểu Giai, sao ngươi lại mạo nhận ta ?

Người áo đỏ chợt kêu lên:
- Bởi vì ta thích ngươi ! Ta muốn tìm gặp ngươi !

Ai ai nghe như vậy rồi, cũng đều giật mình. Và ai ai cũng mở to mắt, nhìn.
Dĩ nhiên, nhìn con người mạo nhận Lộ Tiểu Giai.

Người áo đỏ gắt:
- Các ngươi nhìn ta chi mà kỹ thế ? Chẳng lẽ là không thể thích y ?

Y giật chiếc khăn đỏ quấn đầu xuống.

Đoạn y hét:
- Các ngươi xem đi ! Có họa chăng các ngươi đui hết, nên không nhận ra ta là một nữ nhân.

Người áo đỏ là một nữ nhân !
Còn Lộ Tiểu Giai thực sự ? Y là con người như thế nào ?

Nữ nhân cao giọng hỏi:
- Ta đã buông nàng ra rồi, sao ngươi không xuống đây ?

Không có tiếng đáp từ phía sau nhà, trên nóc nhà.

Nữ nhân lại hỏi:
- Sao ngươi không đáp ? Chẳng lẽ đột nhiên ngươi câm ngay ?

Vẫn không có tiếng đáp.
Nữ nhân áo đỏ cắn môi, bất thình lình tung mình lên rồi dáp xuống nóc nhà.
Không có ai ở phía hậu.
Người đi rồi, xác hoa còn lại đó.

Nữ nhân áo đỏ biến sắc, gọi to:
- Tiểu Lộ ! Họ Lộ ! Ngươi chết rí ở đâu rồi ? Sao không ra mặt với ta ?

Không ai đáp. Không ai chường mặt.

Nữ nhân áo đỏ dậm chân, căm hận:
- Để xem ngươi còn ẩn nấp trong xó nào với ta chăng cho biết ! Dù ngươi đến tận ven trời, ta cũng tìm cho được ngươi !

Bóng đỏ chớp lên, nàng mất dạng.

Đại hán đầu trọc bỗng nhảy lên lưng Ô chùy mã, giục nó phi nhanh.
Trần Đại Quan sửng sốt.

Sau cùng, lão nhếch nụ cười khổ, lẩm nhẩm:
- Xem ra nàng này có cái tật không nhớ !

Mã Phương Linh thở dài:
- Ta rất phục nàng !

Trần Đại Quan trố mắt:
- Tiểu thơ phục nàng ?

Mã Phương Linh cúi đầu:
- Khi nàng thích ai thì thẳng thắn nói ra trước mặt mọi người, không ngán dư luận, ít nhất nàng cũng hơn ta ở điểm dũng khí !

Vào ngọ !

Một cơn gió quét qua, cuốn bay các xác đậu, từ trên mái nhà đổ xuống. Gió không thổi tan niềm u oán bốc từ đôi mắt của Mã Phương Linh. Đôi mắt đó ngưng đọng hướng về phương trời xa xôi. Đôi mắt đó từ từ chuyển hướng sang Diệp Khai. Diệp Khai đang nhìn các xác đậu bay tản mác trong không gian. Mường tượng đối với chàng, trên đời không có cái chi đẹp bằng những xác đậu đó.

Không có gì đáng nhìn hơn kể cả đóa hoa biết nói bên cạnh chàng.
Không rõ tại sao Mã Phương Linh chợt ửng hồng đôi má.
Rồi nàng dậm chân huýt gió khẽ.
Yên chi mà chạy đến.

Nàng nhảy lên lưng ngựa, vung một nhát roi, gió roi cuốn các xác đậu, bay dồn đến trước mặt Diệp Khai.

Nàng cao giọng thốt:
- Ngươi thích, cứ ngắm, mặc tình ngắm ! Ta cho hết đó !

Xác hoa vừa đáp xuống, nàng và ngựa đã xa rồi.

Trần Đại Quan mường tượng cười, mường tượng không, nhìn Diệp Khai ung dung thốt:
- Thực ra có những lời không cần nói ra, không nói, người ta lại hiểu hơn nói ! Diệp công tử nghĩ có đúng không ?

Diệp Khai mơ màng:
- Không nói, lại hay hơn nói ?

Trần Đại Quan hỏi:
- Công tử biết tại sao chứ ?

Diệp Khai đáp:
- Nói nhiều dễ làm cho người ta chán ghét !

Trần Đại Quan cười. Dĩ nhiên, một nụ cười kém thành thật !

Diệp Khai bước ngang qua trước mặt lão, đẩy cánh cửa hẹp, lẩm nhẩm:
- Không nói, chẳng quan hệ gì ! Không ăn mới là cái khổ. Sao ít ai chịu hiểu một đạo lý tầm thường như vậy !

Một người ở đâu đó, thong thả thốt:
- Chỉ cần có hoa thôi, không ăn cũng chẳng quan hệ gì, ăn đậu thay cơm cũng được như thường !

Người đó ngồi dựa lưng về cửa, trên mặt bàn, có một đống đậu, y bóc vỏ từng hạt đậu, tung lên cao, đậu rơi xuống, y há miệng, hứng.

Không hạt đậu nào rơi ra ngoài.
Y ăn đậu, ăn từng hạt.

Diệp Khai mỉm cười, hỏi:
- Chưa bao giờ hứng lệch ?

Người đó lắc đầu chứ không quay đầu:
- Chưa hề !

Diệp Khai hỏi:
- Tại sao ?

Người đó đáp:
- Tay tung rất vững, miệng hứng rất chuẩn !

Diệp Khai tiếp:
- Cho nên người ta kêu gọi các hạ đến đây, giết người !

Kẻ sát nhân, phải có tay vững, mà miệng cũng vững luôn.

Người đó đáp:
- Rất tiếc họ mời tại hạ đến đây, không phải để giết các hạ.

Diệp Khai hỏi:
- Giết người xong rồi, các hạ trở lại giết tại hạ, được không?

Người đó gật đầu:
- Được lắm !

Diệp Khai cười vang.
Trần Đại Quan vừa vào đến nơi giật mình khựng lại.
Cười xong, Diệp Khai bước tới, ngồi xuống một chiếc ghế. Chàng vói tay, nhặt một hạt đậu.
Người đó ngưng đọng nụ cười.

Y là ột thanh niên, có lẽ là một thanh niên kỳ quái nhất trần đời.

Lúc y cười, ánh mắt y càng lạnh hơn lúc nào hết.

Y nhìn hạt đậu trong tay Diệp Khai, bảo:
- Buông xuống đi !

Diệp Khai cau mày:
- Tại hạ không ăn được đậu đó sao ?

Thanh niên lạnh lùng:
- Không ! Tại hạ có thể giết các hạ, các hạ có thể giết tại hạ. Nhưng, không ai ăn được đậu của tại hạ !

Diệp Khai hỏi:
- Tại sao ?

Thanh niên đáp:
- Tại vì Lộ Tiểu Giai nói thế !

Diệp Khai hỏi:
- Ai là Lộ Tiểu Giai ?

Người đó đáp:
- Tại hạ đây !

Ánh mắt của y, sắc như đao.

Diệp Khai nhìn xuống quả đậu phộng nơi lòng bàn tay, lẩm nhẩm:
- Bất quá, chỉ là một quả đậu phộng, có gì đâu !

Lộ Tiểu Giai gật đầu:
- Phải ! Đậu phộng ! Không hơn không kém !

Diệp Khai cau mày:
- Nghĩa là không có điểm dị đồng với bất cứ đậu phộng nào khác ?

Lộ Tiểu Giai lắc đầu:
- Không mãy may !

Diệp Khai thở ra:
- Thế thì tại sao tại hạ phải nhất định ăn nó ?

Chàng trả quả đậu vào chỗ cũ.
Lộ Tiểu Giai mỉm cười.

Miệng cười, mắt và ý không cười, rồi y thốt:
- Nhất định các hạ là Diệp Khai.

Diệp Khai chớp mắt:
- Ạ ?

Lộ Tiểu Giai đáp:
- Tại hạ nghĩ, không có ai giống Diệp Khai !

Diệp Khai hỏi:
- Có tâng bốc không ?

Lộ Tiểu Giai gật đầu:
- Chút ít thôi !

Diệp Khai thở dài cười khổ:
- Rất tiếc mười cân tâng bốc không bằng một quả đậu phộng !

Ngưng ánh mắt nhìn chàng một lúc, Lộ Tiểu Giai hỏi:
- Các hạ không hề mang đao ?

Diệp Khai đáp:
- Ít nhất cũng chẳng một ai thấy tại hạ mang đao.

Lộ Tiểu Giai hỏi:
- Tại sao ?

Diệp Khai bảo:
- Các hạ đoán thử xem !

Lộ Tiểu Giai đáp:
- Hoặc giả, các hạ không bao giờ giết người ? Hoặc giả, các hạ không dùng đao giết người ?

Diệp Khai cười nhẹ, miệng cười chứ mắt và ý không cười.
Chàng cười, song mắt nhìn thanh kiếm của đối tượng.
Thanh kiếm rất mỏng, rất sắc, không có vỏ bên ngoài, đeo tà tà nơi đai lưng.

Diệp Khai hỏi:

- Các hạ không hề dùng vỏ kiếm ?

Lộ Tiểu Giai trả miếng:
- Ít nhất cũng chẳng có ai trông thấy tại hạ mang vỏ kiếm.

Diệp Khai hỏi:
- Tại sao ?

Lộ Tiểu Giai bảo:
- Các hạ đoán thử xem !

Diệp Khai đáp:
- Hoặc giả, các hạ không thích vỏ kiếm ! Hoặc giả thanh kiếm này vốn không có vỏ ?

Lộ Tiểu Giai thốt:
- Vô luận thanh kiếm nào, lúc luyện cũng không có vỏ.

Diệp Khai điềm nhiên:
- Ạ ?

Lộ Tiểu Giai tiếp:
- Kiếm thành hình rồi, người ta mới chế vỏ sau ! Diệp Khai hỏi: - Tại sao người ta không chế một cái vỏ cho thanh kiếm này ?

Lộ Tiểu Giai đáp:
- Người ta không dùng vỏ kiếm để giết người !

Diệp Khai đáp:
- Cái đó thì ai ai cũng biết như vậy.

Lộ Tiểu Giai tiếp:
- Và người ta sợ kiếm, chứ không ai sợ vỏ kiếm.

Diệp Khai gật đầu:
- Đúng luôn !

Lộ Tiểu Giai kết luận:
- Cho nên, vỏ kiếm là vật thừa !

Diệp Khai hỏi:
- Từ lâu, chắc các hạ không làm việc chi thừa ?

Lộ Tiểu Giai đáp:
- Chỉ có việc giết người thừa thôi !

Diệp Khai trố mắt:
- Người thừa ?

Lộ Tiểu Giai gật đầu:
- Có những kẻ sống trên đời này quá thừa ! Họ không đáng có mặt giữa trần gian nữa !

Diệp Khai cười nhẹ:
- Cái đạo lý đó, nghe ra cũng có thú vị ghê !

Lộ Tiểu Giai hỏi:
- Các hạ đồng ý chứ ?

Diệp Khai lại cười:
- Tại hạ biết có hai hạng người, bình sanh không hề mang vỏ kiếm, nhưng họ không nên ra được cái đạo lý thú vị như vậy !

Lộ Tiểu Giai thản nhiên:
- Có thể là các hạ không nghe được dù họ có nói !

Diệp Khai tiếp:
- Cũng có thể là họ không chịu nói.

Lộ Tiểu Giai bâng quơ:
- Ạ ?

Diệp Khai tiếp:
- Tại hạ biết họ là những con người không nói nhiều, cái đạo lý của họ, họ chỉ cần tự họ hiểu cho họ là đủ. Ít khi nào họ nói với ai !

Lộ Tiểu Giai nhìn chàng, hỏi:
- Các hạ có biết họ là những người như thế nào chăng ?

Diệp Khai gật đầu, chứ không đáp

Lộ Tiểu Giai lạnh lùng:
- Nếu vậy là các hạ biết nhiều việc quá !

Diệp Khai thốt:
- Nhưng tại hạ chưa biết các hạ !

Lộ Tiểu Giai hừ một tiếng:
- Cũng may là các hạ chưa hiểu !

Diệp Khai chớp mắt:
- Cũng may ?

Lộ Tiểu Giai gật đầu:
- Hiện tại, tại hạ bất tất giết các hạ !

Diệp Khai mỉm cười:
- Các hạ bất tất giết tại hạ, thì vị tất có thể giết hắn !

Lộ Tiểu Giai cười lạnh.

Diệp Khai hỏi:
- Các hạ thấy võ công của hắn chưa ?

Lộ Tiểu Giai lắc đầu:
- Chưa !

Diệp Khai cười mỉa:
- Chưa thấy, sao các hạ dám quả quyết ?

Lộ Tiểu Giai đáp:
- Tại hạ biết, hắn có tật thọt một chân.

Diệp Khai lắc đầu:
- Thọt chân cũng có nhiều hình thức khác nhau lắm chớ !

Lộ Tiểu Giai buông gọn:
- Nhưng võ công thì đồng dụng !

Diệp Khai hỏi:
- Nghĩa là sao ?

Lộ Tiểu Giai giải thích:
- Lấy tịnh, chế động. Phát sau, đến trước ! Nghĩa là thủ pháp nhanh hơn người thường.

Diệp Khai gật đầu:
- Hắn phát sau, mà lại đến trước !

Lộ Tiểu Giai chợt cầm một quả đậu quẳng lên không.
Đoạn, y rút kiếm, vung luôn.
Kiếm chớp, rồi trở về nơi hông, dính vào đường đai lưng.

Quả đậu bị chẻ võ, hạt đậu còn nằm trong mảnh vỏ, hạt và vỏ rơi xuống đúng lòng bàn tay y. Lúc rơi xuống, hạt và vỏ tách ra.
Vỏ bị chẻ, chính chắn, khéo léo hơn do tay người bóp bể.
Nhát kiếm tinh diệu, thủ pháp linh xảo, nhanh đến độ mắt người không nhận định kịp.

Nhát kiếm chuẩn đã đành, đối với một vật nhỏ, mà chuẩn với cái đích quá nhỏ, quả là trên chỗ tưởng của Diệp Khai !

Chàng cũng muốn hoan hô như bao nhiêu người dự khán lúc đó.

Bỏ hạt đậu vào miệng, Lộ Tiểu Giai vừa nhai, vừa hỏi:
- Sao ? Hắn nhanh tay bằng tại hạ chăng ?

Diệp Khai thở dài:
- Tại hạ không hiểu ! Cũng may là tại hạ không hiểu !

Lộ Tiểu Giai cũng thở dài:
- Đáng tiếc cho mớ đậu này !

Diệp Khai hỏi:
- Tại sao ?

Lộ Tiểu Giai phát ra một chưởng. Chưởng phong cuốn mấy quả đậu còn lại, bắn vào cột nhà, dính cứng tại đó, như đóng đinh !

Diệp Khai cau mày:
- Ăn không hết thì cho người khác ăn, sao các hạ quăng đi, có phải là phí của không ?

Lộ Tiểu Giai lạnh lùng:

- Đối với tại hạ, nữ nhân cũng như các quả đậu, ăn không hết thì bỏ, dùng qua rồi thì giết, chứ không chấp nhận chuyền tay !

Diệp Khai thở ra:
- Cái gì các hạ thích, là các hạ không bao giờ sang nhường lại cho người khác !

Lộ Tiểu Giai đáp:
- Không bao giờ !

Diệp Khai cười khổ:
- Cũng may các hạ chỉ ưa thích có hai món nữ nhân và đậu phộng !

Lộ Tiểu Giai lắc đầu:
- Sai ! Còn một món thứ ba ! Là tiền !

Y giải thích:
- Không tiền là không có hai món kia ! Thành ra phải thích luôn !

Diệp Khai gật gù:
- Trên đời, có nhiều món quý hơn tiền, song lại mua bằng tiền.

Lộ Tiểu Giai cười nhẹ.
Nụ cười của y lúc nào cũng lạnh, dù là đang lúc đắc ý nhất.

Y thốt:
- Các hạ nói chuyện hơn nửa ngày, chỉ có mỗi một câu đó là đúng khẩu khí của một Diệp Khai.

Bọn Trần Đại Quan đã vào trong nhà lâu rồi, ngồi quanh đó, song ckhông dám lên tiếng chen vào câu chuyện.

Họ chờ lịnh, như nô tỳ chờ chủ nhân.
Lộ Tiểu Giai mường tượng không phát giác là họ có mặt trên cõi đời này.

Y không quay nhìn ai, chỉ hỏi bâng quơ:
- Ở đây có ai chi tiền thay cho ta chăng ?

Trần Đại Quan lập tức cười vuốt, đáp:
- Có ! Có ! Tự nhiên có !

Lộ Tiểu Giai lại hỏi:
- Cái gì ta muốn, ngươi hoàn toàn lo liệu được chăng ?

Trần Đại Quan gấp giọng:
- Được ! Được ! Xin Lộ đại hiệp cứ phân phó !

Lộ Tiểu Giai tiếp:
- Năm cân đậu phộng rang, đừng chín quá, đừng sống quá !

Trần Đại Quan vâng một tiếng.

Lộ Tiểu Giai tiếp:
- Một thùng lớn nước sôi, một thùng cây, cao độ sáu thước !

Trần Đại Quan lại vâng một tiếng

Lộ Tiểu Giai tiếp:
- Chuẩn bị hai chiếc áo lót mới tinh, bằng lụa !

Lần này Trần Đại Quan hỏi:
- Hai chiếc ?

Lộ Tiểu Giai gật đầu:
- Một chiếc, mặc trước khi giết người. Một chiếc để thay, sau khi giết xong.

Trần Đại Quan vâng lượt nữa.

Lộ Tiểu Giai tiếp:
- Nếu có một quả đậu hư thúi, là ta chặt bàn tay ngươi. Nếu có hai quả hư thúi, ta giết ngươi !

Trần Đại Quan nghe lạnh xương sống. Nhưng lão cũng phải vâng.

Lượt thứ tư !

Diệp Khai hỏi:
- Các hạ nhất định tắm trước khi giết người ?

Lộ Tiểu Giai đáp:
- Giết người, đâu phải như giết heo ! Giết người là một việc làm rất thống khoái ! Mình phải sảng khoái để làm một việc thống khoái !

Diệp Khai mỉm cười:
- Người sắp bị các hạ giết, chẳng lẽ nhất định chờ các hạ tắm xong ?

Lộ Tiểu Giai lạnh lùng:
- Kẻ đó có thể không chờ, tại hạ có thể chặt đôi chân hắn trước, sau đó tắm rửa xong, sẽ giết chết luôn.

Diệp Khai thở dài:
- Không ngờ các hạ có lắm sự phiền phức trước khi giết người !

Lộ Tiểu Giai thốt:
- Sự phiền phức chỉ có sau khi giết xong !

Diệp Khai chớp mắt:
- Phiền phức như thế nào ?

Lộ Tiểu Giai tiếp:
- Phiền phức này tối quan trọng ! Phải có, dù là phiền phức !

Y chưa đáp.

Diệp Khai chợt kêu:
- Nữ nhân ! Cần có nữ nhân ?

Lộ Tiểu Giai gật gù:
- Câu nói thông minh thứ hai !

Diệp Khai cười khổ:
- Nữ nhân là mối phiền phức lớn lao của nam nhân, cần phải là thông minh mới hiểu như vậy !

Lộ Tiểu Giai thốt:
- Cho nên, các ngươi phải chuẩn bị cho ta một nữ nhân thuộc hạng không chê được đó nhé !

Câu này đương nhiên hướng về Trần Đại Quan.

Trần Đại Quan do dự:
- Nếu vị cô nương áo đỏ vừa rồi trở lại ?

Lộ Tiểu Giai bật cười:
- Ngươi sợ nàng ghen ?

Trần Đại Quan gãi đầu:
- Làm sao bọn này không sợ ! Cái đầu của tại hạ chắc là phải bị đấm nát nhừ như dưa thúi ruột !

Lộ Tiểu Giai hỏi:
- Ngươi tin là nàng trở lại tìm ta ?

Trần Đại Quan cau mày:
- Không có thể như vậy sao ?

Lộ Tiểu Giai thốt:
- Bình sanh, ta không hề quen biết nàng !

Trần Đại Quan trố mắt:
- Thế tại sao ...

Lộ Tiểu Giai trầm gương mặt:
- Chẳng lẽ ngươi không thấy nàng cố ý đến đây gây náo loạn ?

Trần Đại Quan giật mình.

Lộ Tiểu Giai tiếp:
- Có lẽ các ngươi hành sự không kín đáo, nên để lộ bí mật, nàng biết ta sẽ đến đây, nên đến trước !

Trần Đại Quan ngơ ngác:
- Đến trước để làm gì ?

Lộ Tiểu Giai bỉu môi:
- Sao ngươi không hỏi nàng !

Trần Đại Quan sợ hãi song gượng cười.

Một nụ cười giả tạo !

Mường tượng, suốt đời lão chỉ cười giả ! Nói một cách khác, nụ cười giả tạo đó hầu như chạm khắc trên khuôn mặt lão !

Cửa hàng tơ lụa của lão không lớn lắm.

Nhưng ở địa phương nghèo nàn này có một cửa hàng như vậy kể cũng là tay có máu mặt !
Hôm nay, dĩ nhiên mọi sanh ý tại tiểu trấn này hầu như tạm ngừng.

Và hai gã tiểu công trong cửa hiệu ngồi canh ruồi đợi ngày tàn rồi về với gia đình.

Trần Đại Quan trở về cửa hiệu, đi luôn ra ngoài nhà sau, cách một khoảng sân.
Giữa sân có một cây không sanh trái, nhưng có tàng cây trồng cho có bóng mát hơn là để sanh lợi.
Nơi cội cây, có một người đang đứng chờ lão.
Nằm mộng, lão cũng không tưởng có người ở đây chờ lão !

Và người đó là Diệp Khai.

Diệp Khai cười hỏi:
- Chắc các hạ không ngờ được là tại hạ ở đây ?

Trần Đại Quan giật mình.
Song giật mình mà làm gì nữa !

Bắt buộc lão phải gượng cười hỏi:
- Sao Diệp công tử không ở đó, đàm đạo với Lộ đại hiệp ? Xem chừng cả hai nói năng hợp ý lắm mà.

Diệp Khai thở dài:
- Đến một hạt đậu phộng của y cũng không đãi cho ăn, thì hứng thú gì mà trò chuyện lâu dài ? Tại hạ đói rả ruột đây, tưởng chừng nếu có trâu, cũng thừa sức ăn cả một con trâu đấy !

Trần Đại Quan thốt:
- Tại hạ định trở về đây, nấu nước cho Lộ đại hiệp. Trong nhà bếp còn mấy món ăn, nếu Diệp công tử không hiềm thô sơ, thì ...

Diệp Khai chận lời:
- Nghe nói Trần đại tẩu là một tay bếp rất có hạng, các hạ quả có diễm phúc trên

đời.

Trần Đại Quan thở dài:
- Đáng tiếc cho công tử là đến không đúng lúc. Bà ấy đang thọ bệnh.

Diệp Khai cau mày:
- Bệnh ?

Trần Đại Quan buồn ra mặt:
- Khá nặng đấy, Diệp công tử ơi ! Vừa ngã bệnh là bà ta nằm liệt luôn !

Diệp Khai chợt cười lạnh:
- Tại hạ không tin !

Trần Đại Quan giật mình:
- Tại hạ lừa dối công tử làm gì ?

Diệp Khai lạnh lùng:
- Hôm qua, bà ấy còn đi đứng sây sấy kia mà ! Đau chi mà đau gấp thế ? Tại hạ muốn thăm bệnh bà ấy !

Chàng trầm gương mặt chuẩn bị chạy vào phòng trong.

Trần Đại Quan cúi đầu, từ từ thốt:
- Nếu vậy, tại hạ phải đưa công tử đi !

Lão dẫn Diệp Khai vào ngọc phòng nhẹ tay vén cửa màn lên.
Phòng rất tối, cửa sổ đóng kín, mùi thuốc bốc lên nồng nặc.
Một nữ nhân nằm trên giường, tóc xõa loạn, mặt hướng vào trong, chăn đắp phủ từ chân lên đầu.
Trạng uống của một người mang bệnh nặng.

Diệp Khai thở dài:

- Xem ra tại hạ trách oan các hạ !

Trần Đại Quan cười vuốt:
- Chẳng sao cả !

Diệp Khai hỏi:
- Không khí oi bức thế này, sao Trần đại tẩu lại đắp chăn. Dù không bệnh cũng phải bệnh luôn !

Trần Đại Quan thốt:
- Hôm qua bà ấy đắp đến hai chiếc chăn, mà vẫn còn run đáng sợ đấy !

Diệp Khai vụt cười:
- Người chết rồi còn run là run cái nỗi gì ?

Chàng lướt tới, thò tay vào chăn, sờ.
Người bệnh lạnh cứng !

Chàng rút tay ra, mường tượng sợ làm kinh động xác chết.
Vĩnh viễn không ai làm kinh động một xác chết được !

Rồi chàng từ từ quay đầu lại.

Trần Đại Quan đứng đó, đang cười âm trầm. Một nụ cười đồng dạng muôn thuở, một nụ cười điêu khắc trên gương mặt gỗ ?

Mặt gỗ là mặt giả !

Diệp Khai thở dài:
- Xem ra, vĩnh viễn tại hạ không có cái diễm phúc thưởng thức tài nấu bếp của Trần đại tẩu !

Trần Đại Quan lạnh lùng:
- Người chết còn nấu nướng làm sao được !

Diệp Khai hỏi:
- Còn các hạ ?

Trần Đại Quan đáp gọn:
- Tại hạ không là người chết !

Diệp Khai thốt:
- Nhưng, đáng lý các hạ phải chết rồi ! Nói một cách khác, đáng lý Trần Đại Quan phải chết rồi !

Trần Đại Quan kêu bâng quơ:
- Ạ ?

Diệp Khai tiếp:
- Tại hạ có thấy các hạ nằm trong một cỗ quan tài ! Đôi mắt của Trần Đại Quan chớp lia, song nụ cười vẫn nở như thường. Nụ cười khắc trên gương mặt gỗ !

Diệp Khai tiếp:
- Muốn giả trang thành một Trần Đại Quan, tưởng chẳng có gì quá khó khăn. Bởi, con người đó thường xuyên cười giả tạo, con người đó như luôn luôn mang một chiếc nạ có nụ cười giả tạo.

Trần Đại Quan lạnh lùng:
- Cho nên, Trần Đại Quan phải chết ! Con người thật phải chết, để cho con người giả thay thế !

Diệp Khai tiếp luôn:
- Các hạ giả mạo rất khá. Nhưng sự giả mạo dù khéo đến đâu, cũng không qua mắt vợ nhà. Trừ có phép lạ biến thể, biến con người này thành con người kia.

Trần Đại Quan thốt:
- Cho nên vợ người thật phải chết, bởi vợ người thật không chấp nhận người giả. Mà người giả thì không muốn bị bại lộ !

Diệp Khai cười nhẹ:
- Tại hạ lấy làm lạ, không hiểu tại sao, các vị không nhét luôn vợ Trần Đại Quan vào quan tài. Như vậy có phải là gọn hơn chăng !

Trần Đại Quan đáp:
- Cần có một người bệnh, nằm tại đây, mới hay hơn chứ ! Dù sao, tại hạ cũng phải che mắt bọn người làm công !

Diệp Khai mỉm cười:
- Các hạ đề phòng bọn công nhân, nhưng lại quên một người !

Trần Đại Quan thở ra:
- Cho nên, tại hạ đáng chết !

Đoạn, lão tiếp luôn:
- Thực sự, việc này không liên quan mảy may đến các hạ !

Diệp Khai gật đầu:
- Tại hạ hiểu ! Mọi dàn cảnh đều hướng về Phó Hồng Tuyết.

Trần Đại Quan gật đầu:
- Hắn đáng chết ! Chân chánh đáng chết !

Diệp Khai chớp mắt:
- Tại sao ?

Trần Đại Quan hỏi lại:
- Các hạ không hiểu ?

Diệp Khai cau mày:
- Hễ đối đầu với Vạn Mã Đường là phải chết ?

Trần Đại Quan nín lặng.

Diệp Khai hỏi:
- Vạn Mã Đường mời các vị đến ?

Trần Đại Quan nín lặng.

Miệng lão ngậm cứng, song tay lão mở rộng. Từ bàn tay, một vần sáng gồm ngàn mảnh sao bay tới.

Đồng thời gian, từ bên ngoài cửa sổ bay vào một quả hình tròn, màu bạc. Quả tròn đó vừa đến bên trong phòng liền nổ, những điểm sáng bay tung tóe.

Cũng đồng thời gian, một thanh đao cắm phập vào yết hầu Trần Đại Quan.
Không thể thấy thanh đao.
Chỉ thấy ám khí. Ám khí thì trông thấy, nhưng không còn thấy Diệp Khai ở đâu cả.
Rồi bao nhiêu điểm sáng tắt lịm.
Diệp Khai vẫn mất dạng.

Không một tiếng động, trừ tiếng gió rít từ bên ngoài xuyên qua cửa sổ lòn vào, vi vu


Một lúc sau, một cánh tay ló qua cửa sổ, cánh tay từ bên ngoài thò vào trong.


Bàn tay có ngón dài, các ngón rất sạch sẽ, nhưng ống tay áo rất dơ, bê bết những mỡ, những dầu.
Bàn tay không thể là của Trương Lão Thực, nhưng tay áo thì của lão là cái chắc !
Kế tiếp, một gương mặt ló vào.
Mặt của Trương Lão Thực !

Người đó chưa thất Diệp Khai, chỉ thấy thanh đao ở yết hầu Trần Đại Quan.

Bàn tay của y bỗng cứng đơ ! Rồi cổ của y lại có một thanh đao cắm sâu như yết hầu của Trần Đại Quan.

Diệp Khai từ từ trên trần nhà, nhảy xuống, trước hết thu nhặt ám khí còn lại trên hai xác chết, sau đó rút hai thanh phi đao ra khỏi yết hầu của hai xác chết, cất kỹ, rồi lẩm nhẩm:
- Ta không giết người thừa ! Ta dám bảo đảm điều đó. Ta chỉ giết những kẻ không thể không giết !

Tống Lão Bản mở to hai mắt !

Trong gian phòng, có hai người, cả hai cùng nằm trên giường.

Trong hai, có một là nữ nhân, tư thế nằm giống như tư thế nằm của vợ Trần Đại Quan, bất quá, mái tóc của bà đã bạc trắng.

Vợ chồng họ đã cao niên kỷ lắm rồi.
Vợ chồng họ đang ngủ say. Và người chồng mở to mắt khi có kẻ thứ ba vào phòng.

Thực ra, lão thức dậy sợ tiếng động một bàn tay, chứ người thứ ba chưa vào hẳn.

Lão mở mắt ra, là thấy ngay bàn tay đó.

Một bàn tay cầm đến hai vật. Vật rất kỳ quái.

Một vật, giống cỏ gai mọc lan tràn ngoài đồng, một vật giống đóa hoa bằng thủy ngân, kết tinh.

Ngẩng mặt lên, lão thấy Diệp Khai.

Diệp Khai hỏi:
- Các hạ biết vật chi đây chăng ?

Tống Lão Bản lắc đầu, niềm sợ hãi hiện lộ nơi ánh mắt.

Diệp Khai thốt:
- Ám khí !

Tống Lão Bản kêu lên:
- Ám khí ?

Diệp Khai gật đầu:
- Ám khí là vật giết người, mờ ám, giết cách lén lút !

Chẳng rõ lão hiểu hay không, chỉ thấy lão gật đầu.

Diệp Khai tiếp:
- Một loại, mang tên Ngũ Độc Như Ý Man. Một loại gọi là Hỏa Thọ Ngân Hoa. Hai loại đó, là ám khí độc môn của Hoa Phong và Phan Linh !

Tống Lão Bản nghe khô cổ họng.

Lão miễn cưỡng điểm một nụ cười, thốt:
- Tại hạ chưa từng nghe danh hai vị đại hiệp đó !

Diệp Khai lắc đầu:
- Họ không phải là đại hiệp !

Lão Bản tặt lưỡi:
- Không phải ?

Diệp Khai tiếp:
- Họ là những tặc tử trong Ngũ Môn, những dâm tặc !

Chàng trầm gương mặt, tiếp luôn:
- Tại hạ bình sanh rất trọng mạng sống của con người. Nhưng, đối với bọn này, tại hạ bắt buộc phải có ngoại lệ.

Tống Lão Bản thốt:
- Tại hạ ... hiểu ! Không ai chẳng hận những dâm tặc !

Chàng trầm gương mặt, tiếp luôn:
- Nhưng bọn này lại thuộc Ngũ Môn, họ có năm người chuyên dùng ám khí.

Tống Lão Bản cau mày:
- Năm người ?

Diệp Khai tiếp:
- Giang hồ gọi năm người đó là Ngũ Độc. Trừ hai người đó, còn có ba người nữa ! Ba người sau, còn độc hơn hai người trước !

Tống Lão Bản chớp mắt:
- Không lẽ cả năm người cùng đến ?

Diệp Khai đáp:
- Đại khái là vậy, không thiếu một người nào.

Tống Lão Bản hỏi:
- Họ đến từ lúc nào ?

Diệp Khai thốt:
- Cùng ngày với các cỗ quan tài.

Tống Lão Bản chớp mắt:
- Sao không ai thấy họ ? Họ đều là những người ở lại giữa thị trấn nhỏ bé này, họ dễ bị phát giác, bởi thị trấn càng nhỏ, dân cư của thị trấn càng hiếu kỳ, có người lạ là toàn thị trấn biết ngay !

Diệp Khai tiếp:
- Hôm đó không chỉ có năm kẻ ấy đến mà thôi ! Còn nhiều người nữa. Song tất cả đều nằm trong quan tài, làm gì có người trông thấy !

Tống Lão Bản hừ khẽ:
- Cái lão gù lưng chuyển vận số quan tài đến đây, là cố ý âm thầm đưa các người đó đến đây ?

Diệp Khai gật đầu:
- Đại khái là vậy !

Tống Lão Bản hỏi:
- Rồi bây giờ ? Họ vẫn còn ở trong quan tài ?

Diệp Khai đáp:
- Hiện giờ trong quan tài, chỉ có những người chết !

Tống Lão Bản thở khì:
- Thế là họ đã chết hết !

Diệp Khai tiếp:
- Rất tiếc người chết, không phải họ. Người chết, là những kẻ khác !

Tống Lão Bản trố mắt:
- Làm thế nào là những người khác ?

Diệp Khai giải thích:
- Họ ra khỏi quan tài, liền đưa người khác vào lấp khoảng trống cho họ.

Tống Lão Bản kêu lên:
- Họ đổi những ai vào ?

Diệp Khai tiếp:
- Hiện tại, tại hạ chỉ biết Trần Đại Quan thay thế Hoa Phong, Trương Lão Thực thay thế Phan Linh !

Tống Lão Bản hỏi:
- Họ thay thế người bằng cách nào ?

Diệp Khai thốt:
- Tại thị trấn này, hiện có một người rất sành thuật cải ửa dung mạo.

Tống Lão Bản hỏi:
- Ai ?

Diệp Khai buông gọn:
- Tây Môn Xuân !

Tống Lão Bản cau mày:
- Tây Môn Xuân là ai ? Tại sao tại hạ chưa bao giờ thấy người đó ?

Diệp Khai tiếp:
- Hiện tại, tại hạ đang tìm lão, xem lão ẩn nấp trong cái lớp giả tạo nào. Sớm muộn gì tại hạ cũng tìm ra lão.

Tống Lão Bản hỏi:
- Các hạ nói, Hoa Phong cải trang thành Trần Đại Quan, còn Phan Linh thì cải trang thành Trương Lão Thực ?

Diệp Khai gật đầu:
- Rất tiếc, thuật cải sửa dung mạo dù tinh vi đến đâu cũng không hiệu quả bên cạnh thân nhân ! Cho nên, trước hết họ chọn Trương Lão Thực.

Tống Lão Bản hỏi:
- Tại sao ?

Diệp Khai đáp:
- Vì Trương Lão Thực không có thân nhân, không có bằng hữu, lại chẳng bao giờ tắm rửa, ít khi có người dám đến gần lão, trừ những kẻ bịt cả hai lỗ mũi.

Tống Lão Bản gật gù:
- Cải trang thành con người đó thì không sợ ai tiếp cận, không sợ ai phát giác !

Diệp Khai thở ra:
- Rất tiếc, mẫu người của Trương Lão Thực, tại thị trấn này, chẳng có nhiều !

Tống Lão Bản hỏi:
- Tại sao họ lại mạo nhận Trần Đại Quan ?

Diệp Khai đáp:
- Trần Đại Quan là con người đáng ghét nhất tại thị trấn. Không một ai muốn gần lão nếu chẳng có việc tối cần thiết !

Tống Lão Bản cau mày:
- Song Trần Đại Quan có vợ !

Diệp Khai cười lạnh:
- Cho nên, vợ Trần Đại Quan cũng chết luôn theo chồng !

Tống Lão Bản thở dài:
- Nữ nhân, đóng cửa lo bề nội trợ, mà hoạn họa vẫn không buông tha, còn tìm đến !

Lão muốn ngồi lên.

Diệp Khai ấn vào vai lão, thốt:
- Tại hạ nói nhiều rồi, bây giờ đến giai đoạn hỏi.

Tống Lão Bản đáp:
- Xin chỉ giáo !

Diệp Khai hỏi:
- Trương Lão Thực là Phan Linh, Trần Đại Quan là Hoa Phong, còn Tống Lão Bản là ai ?

Tống Lão Bản giật mình, lẩm nhẩm:
- Tống Lão Bản là lão bản, chứ còn ai nữa ? Tên thực là Đại Nghiệp. Người ở đây quen gọi là Lão Bản, không còn ai nhớ tới cái tên Đại Nghiệp nữa !

Diệp Khai hỏi:
- Có phải là vì các hạ rất gian hoạt, nên người ta sợ, không dám gọi ngang tên thực chăng ?

Tống Lão Bản cười:
- Cũng may, bọn người nào đó, không chọn tại hạ để thay thế cho họ !

Diệp Khai cười lạnh:
- Ạ ?

Tống Lão Bản tiếp:
- Tại hạ nghĩ Diệp công tử chắc không tưởng rằng tại hạ cũng là người già như Trương Lão Thực giả, như Trần Đại Quan giả !

Diệp Khai lạnh lùng:
- Tại sao không tưởng ?

Tống Lão Bản hỏi:
- Người vợ mặt vàng của tại hạ kia, từng chia bùi xẻ đắng với tại hạ suốt mấy năm trường, chẳng là không phân biệt được sự chân giả ?

Diệp Khai cười mỉa:
- Nếu bà ấy đã chết rồi, thì đương nhiên người chết làm gì phân biệt được chân giả ?

Tống Lão Bản kêu lên thất thanh:
- Chẳng lẽ tại hạ lại nằm ngủ với người chết !

Diệp Khai đáp:
- Với các vị, còn có việc gì mà cho là không được. Đừng nói là với người chết ! Với chó chết, các vị cũng ngủ được như thường !

Vừa lúc đó, nữ nhân nằm trên giường chợt buông tiếng thở dài.
Rồi bà xoay mình.
Diệp Khai còn gì được nữa !

Người chết đâu có thể xoay mình ? Người chết đâu có thể thở dài ?
Bà ấy lại nói gì, lí nhí như nói trong miệng.

Người chết đâu có mộng, dù giấc ngủ dài vô tận ?
Diệp Khai rụt tay về.
Trong ánh mắt của Tống Lão Bản, vẻ đắc ý biểu lộ.

Lão buông luôn:
- Công tử có muốn gọi thử bà ta để hỏi han chăng ?

Diệp Khai điểm một nụ cười vô nghĩa:
- Không cần !

Tống Lão Bản ngồi lên cười, thốt:
- Mời công tử ra ngoài kia, uống chén trà !

Diệp Khai lắc đầu:
- Bất tất !

Mường tượng chàng không tiện lưu lại lâu hơn, nên chuẩn bị cáo từ.
Ngời đâu Tống Lão Bản chụp cổ tay nữ nhân, quăng luôn bà ta về phía Diệp Khai.
Diệp Khai chưa kịp có phản ứng thích nghi, hoặc đưa tay tiếp đón, hay lách mình né qua một bên.
Vừa lúc đó, từ trong chiếc khăn, khói phun ra cuồn cuộn.

Khói màu tía, đẹp như ráng chiều.

Khi chàng quăng trả nữ nhân lên giường thì khói đã bao bọc quanh chàng.

Tống Lão Bản nhìn chàng cười ghê rợn, chờ chàng ngã xuống ...

Nhưng, chàng không ngã.
Khi khói tan, chàng vẫn tự nhiên như lúc đầu, mắt vẫn sáng, mặt vẫn tươi.
Kỳ quái !

Hóa Cốt Chướng Khí, nào phải là vật thường ! Dù con người bằng sắt, hít phải một chút thôi, cũng mềm nhũn thân hình như bột nhão !

Tống Lão Bản sợ hãi đến cứng người.

Diệp Khai thở dài, thốt:
- Đúng là các hạ !

Tống Lão Bản hỏi:
- Các hạ sớm biết tại hạ là ai ?

Diệp Khai thở dài lượt nữa:
- Nếu không sớm biết, thì tại hạ đã ngủ rồi !

Tống Lão Bản trố mắt:
- Thế là các hạ có chuẩn bị trước khi đến đây !

Diệp Khai mỉm cười:
- Tại hạ đã chịu khó nói dông dài với các hạ như vậy, đáng lý các hạ không nên để tại hạ thất vọng trở về. Nội cái việc tại hạ chuẩn bị kỹ trước khi đến tìm các hạ, cũng đủ nói lên một sự quyết tâm ! Quyết tâm tìm chân lý !

Tống Lão Bản căm hờn:
- Các hạ làm cách nào hóa giải khí độc của tại hạ ?

Diệp Khai thốt:
- Các hạ từ từ suy đoán thử xem !

Tống Lão Bản vụt sáng mắt lên.

Diệp Khai tiếp:
- Chỉ cần các hạ tiết lộ lai lịch kẻ giúp các hạ cải sửa dung mạo ...

Tống Lão Bản hỏi chận:
- Nếu không ?

Diệp Khai điềm nhiên:
- Thì các hạ không còn bao nhiêu phút giây nữa để suy đoán xem tại hạ làm cách nào hóa giải độc khí của các hạ !

Tống Lão Bản trừng mắt, cười lạnh:
- Tại hạ bất tất phải suy đoán. Tại hạ có cách buộc các hạ phải nói ngay !

Diệp Khai lắc đầu:
- Khó có cơ hội làm việc đó lắm !

Tống Lão Bản hừ một tiếng.

Diệp Khai tiếp:
- Chỉ cần các hạ nhích động bàn tay, một chút thôi, là các hạ vĩnh viễn nằm xuống luôn, tại chỗ !

Giọng nói nhẹ nhàng, song oai nghiêm, đầy tự tin, cầm chắc nói sao là làm được vậy.

Tự nhiên đối tượng phải tin.

Tống Lão Bản thở dài:
- Tại hạ không biết các hạ thực sự là ai. Nhưng tại hạ tin !

Diệp Khai cười nhẹ:
- Tin, là khỏi hối hận !

Tống Lão Bản thốt:
- Nếu tại hạ không nói, thì vĩnh viễn các hạ không tưởng nổi con người đó là ...

Vĩnh viễn, lão không tiếp trọn câu nói.

Lão rung bắn người lên, đôi mắt đứng tròng liền, tròng đen biến mất, chỉ còn màn trắng dã.
Diệp Khai lướt tới thấy một mũi châm cắm nơi yết hầu lão.

Chiếc châm màu xanh đậm !

Thì ra, Đỗ Bà Bà quả thật chưa chết ! Bởi, đó là một mũi Đoạn Trường châm !

Bà ở đâu ? Không lẽ là nữ nhân nằm trên giường đó ! Nữ nhân đã tắt thở từ lâu ! Đâu phải bất cứ ai cũng chịu nổi Hoá Cốt Chướng Khí như Diệp Khai !

Chàng ngẩng đầu lên.
Nơi nóc nhà, có lỗ thông hơi. Lỗ đó là một mảnh giấy bồi, khoét trống ở giữa.
Quanh vành khoét trống, có dấu rách.

Diệp Khai không muốn lưu lại lâu hơn. Chàng cũng không dám tung mình qua lỗ hổng đó.

Đoạn trường châm đâu phải là vật dễ khinh thường ? Nhất là Đỗ Bà Bà ẩn mình, mà chàng thì lộ hình ?
Chàng tự cho là may ! Giả như mũi châm đó thay vì bắn vào yết hầu Tống Lão Bản, lại bắn vào chàng, chàng có tránh kịp chăng ?

Chàng do cửa sổ vào, bây giờ cũng do cửa sổ ra. Chàng hiểu, lỗ thông hơi bên trên, là một cạm bẫy ! Bên ngoài lỗ, hẳn là có một vài mũi Đoạn Trường châm chực chờ chàng.

Chàng ra khỏi nhà, đến bức tường, nhún chân nhảy lên.
Đứng trên đầu tường, nhìn ra, chàng chỉ thấy bao la đồng cỏ, cỏ khô cằn, vì đất xấu, vì khí hậu nóng bức.

Không xa lắm, có mấy ngôi nhà nghèo nàn, xơ xác.

Dưới một tàng cây, giữa sân trước một ngôi nhà, có một nữ nhân đang ngồi, một lũ trẻ con bao quanh nàng.

Nàng, là thiếu nữ đứng trên cán cờ, chạm mặt với Lộ Tiểu Giai cách đó không lâu.

Nàng đã bỏ chiếc áo màu hồng, hiện tại vận áo màu nguyệt bạch.
Diệp Khai ngồi trên đầu tường nhìn nàng đùa với lũ trẻ.

Một lúc sau, lũ trẻ tản mác, còn lại một mình nàng ngồi đó.
Diệp Khai nhảy xuống, tiến đến nàng.

Tên nàng, là Đinh Vân Lâm. Diệp Khai tiến đến nàng, hiển nhiên là cả hai có quen nhau !
Nhưng, quen như thế nào ?

Họ nhìn nhau, cùng cười, nụ cười không ẩn ác ý.

Nàng hỏi:
- Ngươi có quên chăng !

Chàng hỏi lại:
- Quên cái chi ?

Đinh Vân Lâm tiếp:
- Ngươi nhờ ta làm cho ngươi một việc, phải quấy gì ta cũng đã làm rồi !

Diệp Khai thản nhiên:
- Ạ !

Đinh Vân Lâm tiếp:
- Ngươi bảo ta mạo nhận Lộ Tiểu Giai, để thám thích lai lịch của bọn đó !

Diệp Khai thốt:
- Nhưng cô nương có dọ xét được cái quái chi đâu ?

Đinh Vân Lâm bĩu môi:
- Ngươi không thể trách ta !

Diệp Khai cau mày:
- Không trách cô nương thì trách ai ?

Đinh Vân Lâm tiếp:
- Trách ngươi ! Chính là ngươi bảo là hắn không thể đến sớm !

Diệp Khai tặt lưỡi:
- Tại hạ có nói như vậy sao ?

Đinh Vân Lâm hừ một tiếng:
- Ngươi lại còn nói, dù hắn có đến, cũng chẳng làm chi ta !

Diệp Khai mỉm cười:
- Cô nương có thiệt hại chi đâu, mà hòng bắt đền tại hạ ?

Đinh Vân Lâm căm hận:
- Ngươi không thấy là ta suýt mất mặt đó sao ?

Diệp Khai thở dài:
- Ai bảo cô nương, việc đáng làm lại không làm, còn gây sự với kẻ khác !

Đinh Vân Lâm trừng mắt hét:
- Kẻ khác ... kẻ khác là ai hả ? Con bé đó có quan hệ gì với ngươi ? Bây giờ ngươi còn bênh vực nàng nữa à ?

Diệp Khai cười khổ:
- Ít nhất, nàng cũng không hề khiêu chọc cô nương !

Đinh Vân Lâm hứ một tiếng:
- Cần gì nàng khiêu chọc ta ! Thấy nàng đứng cạnh ngươi là ta ứa gan rồi !

Người ta cứ tưởng nàng ghen vì Lộ Tiểu Giai. Ngờ đâu nàng lại ghen vì Diệp Khai !
Những gì nàng nói với Lộ Tiểu Giai, là nàng nói cho Diệp Khai nghe !

Nàng đã đứng lên, chống nạnh hai tay vào hông, gằn từng tiếng:
- Ta tìm ngươi hơn ba tháng qua, đâu phải dễ dàng gặp ngươi ! Gặp ngươi rồi ta lại còn giúp người này người nọ ! Ta hỏi ngươi, ta không xứng đáng với ngươi ở điểm nào ? Điểm nào hả ? Nói mau !

Diệp Khai còn nói gì được nữa !

Đinh Vân Lâm tức tối dâm chân thình thịch. Nàng lại hỏi:
- Rõ ràng là ngươi muốn đối phó với Vạn Mã Đường. Thế tại sao ngươi còn bênh vực con gái của lão ấy ?

Diệp Khai lắc đầu:
- Đâu có gì ! Đâu có ? Tại hạ với nàng không mảy may quan hệ !

Đinh Vân Lâm cười lạnh:
- Ngươi nói đó nhé ! Ngươi với nàng không có quan hệ, thì ta cứ giết phăng nàng cho xong !

Đại tiểu thơ họ Đinh, từ lâu, nói sao là làm vậy ! Nói được là làm được !
Nàng dợm đi ngay.

Diệp Khai hấp tấp chận lại, nhếch nụ cười khổ, hỏi:
- Nữ nhân tại hạ vốn quen biết nhiều, chẳng lẽ cô nương giết hết những người có quen biết với tại hạ ?

Đinh Vân Lâm gằn giọng:
- Ta chỉ muốn giết liễu đầu đó thôi !

Diệp Khai cau mày:
- Tại sao ?

Đinh Vân Lâm buông gọn:
- Tại ta cao hứng !

Diệp Khai thở dài:
- Cũng được ! Bây giờ cô nương muốn tại hạ phải sao đây ?

Đinh Vân Lâm cười lạnh:
- Phải sao ? Ta muốn ngươi phải sao, là ngươi bằng lòng phải vậy ?

Diệp Khai lại thở dài:
- Cũng được, miễn là cô nương chịu hiểu đạo lý thôi !

Đinh Vân Lâm chớp mắt:
- Thật ?

Diệp Khai gật đầu:
- Ừ !

Đinh Vân Lâm trầm ngâm một chút:
- Thứ nhất, vô luận đi đến đâu, ngươi cũng không được tách rời ta ra !

Diệp Khai đáp:
- Ừ !

Đinh Vân Lâm cắn mối, nguýt xéo Diệp Khai, tiếp:
Ta muốn ngươi nắm tay ta, đi một vòng phố cho thiên hạ biết chúng ta là ... là ... là bằng hữu. Ngươi chịu không ?

Diệp Khai thở dài cười thảm:
- Nói gì nắm tay ! Nắm chân cô nương mà dẫn đi, cũng được như thường !

Đinh Vân Lâm bật cười sằng sặc.
Một cơn gió nhẹ thoảng thổi qua. Gió gieo mát lòng người.

Gió mát, lời cũng mát !
Last edited by CatWoman on Wed Jan 15, 2014 9:44 am, edited 2 times in total.
User avatar
CatWoman
 
Posts: 147
Joined: Wed Dec 14, 2011 11:48 am
I am: Other

Re: Truyện Kiếm Hiệp - Biên Thành Lãng Tử - Cổ Long

Postby CatWoman » Wed Jan 15, 2014 9:24 am

Biên Thành Lãng Tử
Tác Giả: Cổ Long

Hồi 18

Đinh Gia Thất Tiên Nữ



Nóng.
Thái dương nhả lửa xuống cánh đồng bao la, man mác. Không gian dợn sóng, sóng lượn trên đầu cỏ héo xèo.

Mã Phương Linh chừng như không hề biết đến cái nóng đang thiêu đốt quanh nàng. Nàng quất roi liên hồi, giục con Yên Chi Mã chạy cuồng.
Mồ hôi đổ, tung bay ngược lại như sương sa nặng hạt.

Nóng bên ngoài xâm nhập, nóng bên trong bốc ra. Nếu nàng không di chuyển, nếu nàng dừng lại thì nhiệt độ trong lẫn ngoài có thể nướng thui cơ thể nàng.

Nàng cần chạy đi, không cần định hướng.

Đến bây giờ nàng mới thức ngộ mình là con người đáng thương nhất trần đời.
Thân phận một tiểu thơ bất khả xâm phạm của Vạn Mã Đường không đảm bảo cho nàng một điểm hạnh phúc nhỏ.

Nàng có nhà, nhà rất to. Song ngôi nhà to đó chẳng có một người hiểu nàng.
Hay không còn một ai hiểu nàng.
Trầm Tam Nương đã đi rồi.
Phụ thân nàng cũng vắng mặt luôn.
Còn bằng hữu ?
Không có ai là bằng hữu của nàng.

Bọn mã sư thì làm gì chen nổi vào hàng bằng hữu của con gái chủ nhân.
Còn Diệp Khai ?
Con người đó đáng chết đi cho rồi.
Nàng phát hiện ra là nàng quá bơ vơ, lạc loài trên cõi đời, không có một điểm tựa cho cả hồn lẫn xác.
Nàng suýt điên lên với phát hiện đó.

Quan Đông Vạn Mã Đường.

Lá cờ năm chữ vẫn như ngày nào tung bay phất phới trên đầu cột cao, màu chữ vẫn đỏ chói như ngày nào.
Hiện tại có một người đang đứng tại đồng cỏ, ngẩng đầu, ngưng ánh mắt nhìn lá cờ.
Người đó vóc ốm nhưng có vẻ quật cường, phảng phất cô đơn, tịch mịch.

Con người đó như một thân cây chơ vơ giữa cánh đồng mênh mang. Cây quật cường trước gió. Cây tịch mịch vì chung quanh chỉ là cỏ thấp le te.
Nhưng cây có thống khổ vì cừu hận như người đang đứng đó chăng ?

Người đó mang đao.
Mã Phương Linh trông thấy tay y đang đặt vào chuôi đao.
Người lạnh lùng, đao bất tường.

Người đó là Phó Hồng Tuyết.

Phó Hồng Tuyết không nghe vó ngựa, không hay nàng đến gần.
Hắn cũng không hay luôn nàng dừng ngựa, xuống ngựa, đến sau lưng hắn.
Hắn vẫn giữ tư thế cũ, trơ trơ như tượng gỗ, mắt hướng lên lá cờ.
Gió tung bay cờ phần phật.

Một lút sau, Mã Phương Linh lên tiếng:
- Ta biết là ngươi đang tưởng gì.

Phó Hồng Tuyết nín mặng. Hắn không nghe. Hắn cự tuyệt nghe bất cứ thứ tiếng động nào.

Mã Phương Linh tiếp:
- Ta biết nhất định là ngươi đang tưởng có một ngày nào đó, ngươi sẽ chặt ngã cột cờ đó.

Phó Hồng Tuyết kềm cứng đôi môi, cự tuyệt nói năng.

Mã Phương Linh cười lạnh, tiếp:
- Vĩnh viễn ngươi không chặt nổi cột cờ đó đâu. Vĩnh viễn.

Phó Hồng Tuyết bóp mạnh chuôi đao, tay nổi gân xanh,
Mã Phương Linh tiếp luôn:
- Cho nên ta khuyên ngươi hãy đi gấp, đi xa thật gấp. Thật xa… càng xa càng hay.

Phó Hồng Tuyết vụt quay đầu lại, trừng mắt nhìn nàng.

Ánh mắt lạnh lùng muôn thuở, giờ bốc lửa bừng bừng.
Mã Phương Linh nghe nóng.

Hắn tư từ thốt, mỗi tiếng buông ra nặng bằng một tảng đá rơi:
- Ngươi biết không, cái mà ta muốn chặt chẳng phải là cột cờ. Cái đó là đầu của Mã Không Quần.

Mã Phương Linh rùn mình lùi lại hai bước.

Rồi nàng hỏi:
- Tại sao ngươi hận ông ấy đến mức độ đó ?

Phó Hồng Tuyết cười. Nụ cười của hắn giống cái há nanh của dã thú.
Nụ cười đó nói lên cường độ của hận cừu.

Mã Phương Linh lùi thêm một bước nữa. Đoạn nàng cao giọng thốt:
- Vĩnh viễn ngươi không hạ nổi ông ấy. Ngươi kém xa. Oâng ấy vẫn còn kiêu hùng trên mức độ tưởng tượng của ngươi.

Giọng nàng to quá.
Thường thường khi sợ thì người ta cần nói lớn tiếng. Càng sợ nhiều thì nói càng lớn.

Trái lại, giọng của Phó Hồng Tuyết rất bình tĩnh, trầm ổn đến lạnh lùng.

Hắn chậm rãi thốt:
- Ngươi nên biết là ta nhất định giết lão. Ta có thể giết lão. Lão đã già, quá già. Lão chỉ còn dám đổ lệ chứ hông dám đổ máu nữa đâu.

Mã Phương Linh cắn răng, cắn thật mạnh.
Nàng nhún người xuống, khí lực hết, không phẫn nộ nổi.

Bởi nàng quá sợ.

Rồi nàng đứng lên, đứng rồi lại cúi đầu đáp:
- Phải. Oâng ấy đã già, quá già. Vâng ấy chỉ còn là một lão già vô năng lực. Cho nên dù ngươi có giết được ông ta thì ngươi cũng chẳng vinh hạnh gì.

Phó Hồng Tuyết lại nở nụ cười tàn khốc hỏi:
- Có phải là ngươi van cầu ta đừng giết lão ?

Mã Phương Linh thố:
- Ta… phải. Ta van cầu ngươi. Bình sinh ta không hề van cầu ai cả…

Phó Hồng Tuyết bỉu môi:
- Ngươi cho rằng ta sẽ đáp ứng ?

Mã Phương Linh tiếp:
- Chỉ cần ngươi đáp ứng, là ta…

Phó Hồng Tuyết hừ lạnh:
- Thì ngươi làm sao ?

Mã Phương Linh chợt đỏ mặt.

Nàng lại cúi đầu, tiếp:
- Ta sẽ để ngươi tùy tiện xử trí. Ngươi muốn ta thì ta đi theo ngươi ngay. Ngươi muốn đưa ta đến nơi nào thì ta cũng sẵn sàng đi đến nơi đó.

Nàng nói luôn một hơi. Nói dứt rồi thì nàng hối hận. Nàng không hiểu so mình lại có thể nói như vậy được.
Nàng muốn dọ xem Phó Hồng Tuyết có còn giữ thái độ như ngày trước chăng. Cái thái độ cuồng nhiệt, cấp thiết đối với nàng.

Nhưng dọ thám như vậy thì nguy quá. Đáng sợ quá.

Cũng may, Phó Hồng Tuyết không cự tuyệt. Hắn chỉ lạnh lùng nhìn nàng.
Nhưng nàng vừa yên tâm thì lại phát sợ lên. Aùnh mắt lạnh lùng của Phó Hồng Tuyết chợt biến đổi thành tàn khốc lẫn khinh ngạo.

Mường tượng qua ánh mắt đó, hắn muốn nói:
- Đêm trước ngươi cự ttuyệt ta thì tại sao hôm nay ngươi lại tìm ta.

Mã Phương Linh cảm thấy con tim trầm xuống như muốn đứt hơi luôn.
Sự khinh ngạo của hắn làm cho nàng thống khổ hơn là lời cự tuyệt, dù cự tuyệt phũ phàng.

Bỗng Phó Hồng Tuyết cất tiếng:
- Ta chỉ có một câu muốn hỏi ngươi. Ngươi van cầu ta là vì phụ thân ngươi hay vì chính ngươi mà van cầu.
Hỏi xong, hắn không cần nghe đáp, quay mình bước đi.

Hắn bước với dáng vẻ muôn đời. Chân tả tới trước, chân hữu lết theo.
Cái tật đó hiện tại trông như một cử động khinh ngạo.
Mã Phương Linh nắm cứng hai tay, cắn chặt hai hàm răng, song nghị lực thoát vuột, nàng ngã xuống.

Rồi nàng khóc.
Trước kia nàng chỉ thương hại cho mình, còn bây giờ thì nàng thêm hận lấy mình.

Nhục.

Lòng hầm tối tăm quá. Ẩm ướt quá.
Nơi đây là nơi chứa rượu nhưng được dùng làm nơi quàng linh cửu của Công Tôn Đoạn.
Vạn Mã Đường chủ ở trong lòng hầm đó, bên cạnh linh cửu của Công Tôn Đoạn.

Lão quỳ ngay trên nền ẩm ướt. Thân hình nặng trĩu số tuổi trời, giờ thêm nặng với nỗi thống thổ bi thương
Lão bi thương không vì Công Tôn Đoạn.
Lão bi thương cho chính lão.

Tháng năm cũng trôi qua, qua đi như mây khói. Nhưng mây khói mới hôm nào đây, lại kéo về bao phủ tâm tư lão, che mờ ánh mắt lão.

Dòng dĩ vãng ngược chiều đưa lão trở lại tận lúc ấu thơ.
Lúc thiếu niên, nghĩa cao vút tận mây xanh.
Lúc tráng niên, tung hoành khắp sông hồ, rừng núi.
Lúc trung niên, thì lòng tật đố phát sinh. Từ đó niềm hận mỗi lúc một trưởng thành.

Khi kết minh thì uống máu ăn thề trong chén vàng. Giết người thì khơi dòng máu chảy với thanh đao sáng quắc. Máu của địch chảy thì máu của lão cũng chảy. Máu nhuộm hồng tuyết trắng.

Rồi đao không vấy máu thù mà máu trong tim cũng bắt đầu lạnh.
Nhiệt huyết trở thành hàn huyết.

Trong các thứ máu, lão quên được hết, trừ một dòng.
Đao của lão rửa sạch hết các thứ máu, trừ một thứ.
Trong các món nợ máu, còn một món chưa thanh toán.

Hiện tại, phút giây thanh toán bắt đầu. Đúng vào lúc lão đã già, quá già.
Và cũng đến lúc lão già thì lão mới phát hiện ra mình là kẻ có tội. Một thứ tội đáng sợ mà cũng đáng khinh.
Lão thức ngộ ra mình là con người quá vô sĩ.

Rồi có phải hiện tại lão tự hành hạ, tự dày vò mình cho vơi đi phần nào hối hận không ?
Thái dương chiếu ngày lòng đường phố thị.
Trên đường không một bóng người qua lại. vì nắng nên dân cư rút trong nhà, hay vì một lẽ khác ?

Nhà nhà đều đóng cửa.

Nếu để ý thì tất sẽ thấy nơi kẻ vách, kẽ cửa, có những con mắt mở to, nhìn thao láo ra đường.
Tất cả những con mắt đều đổ dồn về một cách đích giữa lòng đường.
Cái đích là một chiếc thùng gỗ cao sáu thước. Trong thùng Lộ Tiểu Giai đang tắm.

Trời nóng bức mà y lại tắm bằng nước nóng. Nước bốc hơi, chỉ trông thấy hơi nước thôi thì người ta cũng tháo mồ hôi hột.
Bên cạnh thùng nước có giăng dây. Trên đường dây có bộ y phục mới. Cạnh y phục có thanh kiếm. Cạnh thanh kiếm có bao đậu phộng to. Y vừa tắm vừa ăn đậu phộng.

Chốc chốc, y gọi mang nước nóng đổ thêm vào thùng.
Người phục dịch cho y lúc đó là Đinh lão tứ và viên thủ quỷ họ Hồ của quán ăn đầu đường.
Viên thủ quỷ họ Hồ có gương mặt hệt mặt chuột với mấy cọng râu lưa thưa.

Lộ Tiểu Giai cau mày, hỏi:
- Sao chỉ có hai người ? Còn cái lão họ Trần đâu ?

Hồ thủ quỷ cười vuốt:
- Đại khái là lão Trần bận tìm nữ nhân cho đại hiệp. Nơi đây nữ nhân không nhiều nên khó tìm được một nàng kha khá. Chốc nữa thì lão sẽ đến.

Vừa nhắc đến nữ nhân là có nữ nhân liền.

Nữ nhân vừa đi vừa cười. Giọng cười trong trẻo êm dịu vô cùng.
Nữ nhân có sắc đẹp cực kỳ quyến rũ, lại vận y phục mỏng tanh. Gió vờn qua, y phục rí sát thân mình, một cơ thể hiện ra, dù lờ mờ cũng đuủ làm say lòng bao kẻ còn máu nóng.

Và chính cái lờ mờ đó hấp dẫn ghê gớm. Nó bắt người ta phải liên tưởng hết sức…
Nữ nhân nắm tay một nam nhân ung dung dạo phố làm bao nhiêu người bên trong nhà chú ý nhìn qua kẽ vách, kẽ cửa.
Đa số nhận ra đôi nam nữ đó.

Nữ là nàng giả mạo Lộ Tiểu Giai, nam là Diệp Khai.

Khi đi đến gần chỗ Lộ Tiểu Giai đang tắm, chợt Đinh Vân Lâm kêu lên:
- Quái. Cảnh hôm nay thích hợp cho việc giết người mà sao lại có kẻ toan giết heo.

Diệp Khai cau mày:
- Giết heo ?

Đinh Vân Lâm tiếp:
- Thùng nước nóng to thế kia để làm gì, nếu không là để giết heo ?

Diệp Khai cười hì hì:
- À, nghe nói người ta tắm cho bé sơ sinh cũng bằng nước nóng.

Đinh Vân Lâm lắc đầu:
- Nếu là tắm bé sơ sinh thì ai lại dùng đến một thùng nước to như thế ?

Diệp Khai tiếp:
- Hay là một quái thai ?

Đinh Vân Lâm kêu lên:
- Ờ… ờ… Có lẽ là quái thai vậy. Nhất định là quái thai rồi.

Có tiếng cười rút rít từ một ngôi nhà nào dó vọng ra. Nhưng tiếng rú thảm tiếp nối liền.
Người đang cười bị vỏ đậu phộng bắn qua khe hở trúng miệng, gãy mấy cái răng. Còn Lộ Tiểu Giai thì biến sắc xanh rờn.

Y trừng mắt, trầm giọng thốt:
- À. Lại là cái vị cô nương muốn chết họ Đinh.

Đinh Vân Lâm ngơ ngác:
- Muốn chết ? Gọi cái chi mà kỳ thế ? Chẳng lẽ chẳng có tiếng nào khác dễ nghe hơn sao ?

Lộ Tiểu Giai tiếp luôn:
- Tại hạ vốn nghi ngờ chính là Đinh cô nương. Người dám mạo nhận danh hiệu của tại hạ thiết tưởng chẳng có bao nhiêu.

Đinh Vân Lâm hừ một tiếng:
- Thực ra danh hiệu đó cũng chẳng tốt đẹp gì cho lắm. Ta thật lạ lùng, không hiểu tại sao thiên hạ không gọi ngươi là Mai Hoa Lộc.

Lộ Tiểu Giai điềm nhiên:
- Thiên hạ không dám gọi tại hạ là Mai Hoa Lộc vì sừng Mai Hoa Lộc rất nhọn, có thể húc chết người.

Đinh Vân Lâm hỏi:
- Thế thì ngươi nên xưng là Đại Thủy Ngưu. Có phải là sừng trâu lợi hại hơn gạc nai không ? Huống chi lại là thứ trâu nước.

Lộ Tiểu Giai trầm gương mặt:
- Đối thoại với nữ nhân, nhất là thứ nữ nhân điêu ngoa thì y như là nhức đầu quá.

Y cho rằng Đinh Vân Lâm thuộc hạng gái điêu ngoa.

Y chuyển câu chuyện sang đề tài khác:
- Đại ca của cô nương mạnh chứ ?

Đinh Vân Lâm mỉm cười:
- Đại ca ta luôn mạnh giỏi. Hà huống gần đây y lại được một thanh kiếm tốt.

Lộ Tiểu Giai chớp mắt:
- Được một thanh kiếm tốt ?

Đinh Vân Lâm gật đầu:
- Được, chẳng qua chỉ là một cách nói thôi. tháng thì phải hơn. Phi Kinh kiếm khách từ Nam Hải đến so kiếm với y, y thắng dễ dàng. Ngươi biết chứ, y rất thích những danh kiếm.

Lộ Tiểu Giai hỏi:
- Còn nhị ca của cô nương ?

Đinh Vân Lâm đáp:
- Cũng mạnh luôn. Gần đây y đánh cho Hổ Phong đường tại Hà Bắc tơi bời, cắt đầu luôn ba con lão hổ. Ngươi biết chứ, y rất thích giết bọn cường đạo.

Lộ Tiểu Giai hỏi:
- Tam ca của cô nương ?

Đinh Vân Lâm đáp:
- Y là người sung sướng nhất. Y đấu với anh em họ Mộ Dung đất Cô Tô suốt ba hôm. Thoạt đầu đấu hát, rồi đấu cờ, kế đó đấu chưởng, cuối cùng đấu kiếm. Y thắng và chiến lợi phẩm là ba mươi vò rượu lâu năm đặc chế của gia đình Mộ Dung, cộng thêm một ban ca ngâm

Nàng tiếp:
- Tam ca ta rất thích rượu ngon và mỹ nhân, chắc ngươi biết chứ ?

Lộ Tiểu Giai hỏi:
- Còn thơ phu của cô nương ? Thích cái chi ?

Đinh Vân Lâm cười lớn:
- Thơ phu của ta thì thích thơ thơ ta chứ thích cái gì nữa.

Lộ Tiểu Giai hỏi:
- Cô nương có bao nhiêu thơ thơ ?

Đinh Vân Lâm đáp:
- Không nhiều lắm. Sáu vị thôi.

Lộ Tiểu Giai chớp mắt:
- Ba vị ca ca, sáu vị thơ thơ ?

Đinh Vân Lâm bỉu môi:
- Chẳng lẽ ngươi không nghe danh ba kiếm khách, bảy tiên nữ nhà họ Đinh ?

Lộ Tiểu Giai bật cười khan:
- Tốt. Tốt lắm.

Đinh Vân Lâm chớp mắt:
- Tốt lắm nghĩa là sao ?

Lộ Tiểu Giai đáp:
- Cái ý tứ của tại hạ là nhà họ Đinh nam thiểu nữ đa.

Đinh Vân Lâm trầm giọng:
- Rồi sao ?

Lộ Tiểu Giai hỏi lại:
- Cô nương có nghe là bình sinh tại hạ không thích giết nữ nhân chứ ?

Đinh Vân Lâm chừng như rất thích thú với câu đó, hỏi:
- Như vậy là ngươi chuẩn bị đến giết ba vị ca ca của ta ?

Lộ Tiểu Giai gật đầu:
- Chỉ giết ba người thôi thì công việc đó kể cũng nhàn.

Đinh Vân Lâm vụt thở dài:
- Uổng quá.

Lộ Tiểu Giai cau mày:
- Uổng cái gì ?

Đinh Vân Lâm tiếp:
- Họ không có mặt tại đây.

Lộ Tiểu Giai hỏi:
- Họ có mặt thì sao ?

Đinh Vân Lâm cười vang:
- Chỉ cần một vị ca ca của ta có mặt thôi là ta có dịp ăn thịt Mai Hoa Lộc.

Lộ Tiểu Giai nhìn nàng, rồi nhìn bao đậu phộng.

Mường tượng y đang lựa chọn. Và mường tượng y chọn xứng ý rồi nên ánh mắt của y hòa dịu lại.
Chọn lực được là trầm tĩnh. Trầm tĩnh thì không mất bình thường. Ánh mắt trở nên bình thường.

Y bốc từng quả đậu, vỏ bay lên, hạt bay lên. Vỏ bay ra xa, hạt rơi xuống.
Rơi đúng miệng y.

Lộ Tiểu Giai mãn ý. Nhưng Đinh Vân Lâm không mãn ý.
Nàng nhận đảm đương một vai trò trong một vở kịch, kịch chưa dứt thì vai trò vẫn còn, và nàng lại muốn đóng cho hết vai trò.

Vai trò chưa hết thì nàng không mãn ý.
Nàng muốn đóng tiếp nhưng Lộ Tiểu Giai đã chấm dứt vai trò, không đóng cặp nữa, thì nàng phải làm sao ?
Làm sao ?
Hết thú vị rồi.

Nàng thở dài quay qua Diệp Khai thốt:
- Ngươi có thể nhận định con người của hắn như thế nào rồi chứ.

Diệp Khai gật đầu:
- Hắn đích xác là thông minh.

Đinh Vân Lâm cau mày:
- Thông minh ?

Diệp Khai cười nhẹ:
- Người thông minh thì dùng miệng nhai đậu phộng hơn là để nói. Nhất là để cãi vả.

Đinh Vân Lâm hận không thể dùng miệng cắn chàng một tiếng to.

Aên đậu phộng một lúc, Lộ Tiểu Giai thở dài thốt:
- Bây giờ ta mới biết nữ nhân thích xem nam nhân tắm rửa lắm. Bởi thích nên đứng xem ta tắm chứ không thích thì đã bỏ đi lâu rồi.

Đinh Vân Lâm dậm chân, đỏ mặt, nắm tay Diệp Khai, lôi chàng:
- Chúng ta đi.

Diệp Khai bước theo.
Họ vừa quay mình thì Lộ Tiểu Giai bật cười khoái trá. Đinh Vân Lâm cắn răng, bấm mạnh móng tay vào bàn tay của Diệp Khai.

Diệp Khai kêu lên:
- Bấm mạnh chi vậy ? Đau quá.

Đinh Vân Lâm hừ một tiếng:
- Ngươi là một ngốc tử, chẳng biết nói năng chi hết.

Diệp Khai thở dài:
- Nói những lời không đáng nói thì bình sinh tại hạ không hề nói.

Đinh Vân Lâm gắt:
- Ngươi biết ta muốn ngươi nói gì không ?

Diệp Khai gật đầu:
- Biết.

Đinh Vân Lâm hỏi:
- Ngươi cho rằng không đáng nói ?

Diệp Khai lại gật đầu:
- Có nói ra cũng vô ích.

Đinh Vân Lâm lại gắt:
- Tại sao vô dụng ?

Diệp Khai giải thích:
- Tại vì Lộ Tiểu Giai đã hiểu là chúng ta cố ý khích nộ hắn. Hắn lại hiểu trong lúc này không nên phẫn nộ.

Đinh Vân Lâm hỏi:
- Làm sao ngươi hiểu là hắn biết.

Diệp Khai tiếp:
- Hắn biết từ lâu, hắn không đợi gặp chuyện này mới biết. Bởi hắn biết nên hắn không đợi đến bây giờ mà phẫn nộ theo ý muốn của cô nương. Nếu không thì hắn đã thành con nai chết từ lâu rồi.

Đinh Vân Lâm cười lạnh:
- Chừng như ngươi khâm phục hắn ?

Diệp Khai lắc dầu:
- Kẻ đáng phục không phải là hắn.
Đinh Vân Lâm trừng mắt:
- Ai ?
Diệp Khai buông gọn:
- Tại hạ.

Đinh Vân Lâm bật cười:
- Ta không thấy cái giá trị của ngươi như thế nào mà đáng được bội phục.

Diệp Khai thốt:
- Ít nhất cũng có một điểm.

Đinh Vân Lâm chớp mắt:
- Điểm gì ?

Diệp Khai tiếp:
- Khi người ta bấm móng tay thì tại hạ không phát giác đau.

Đinh Vân Lâm mỉm cười, buông tay ra.
Nàng hoàn toàn không biết mọi chuyện xung quanh. Nàng không phát hiện ra đôi mắt tật đố, căm hận đang nhìn cả hai.

Đôi mắt đó là đôi mắt của Mã Phương Linh. Nàng nhìn theo cả hai trong khi cả hai tiến vào hiệu tơ lụa của Trần Đại Quan.
Họ quyết định vào đó chờ, chờ Phó Hồng Tuyết xuất hiện, chờ cuộc quyết đấu khai diễn.

Đinh Vân Lâm nhân cơ hội này sắm thêm mấy bộ y phục.
Mã Phương Linh thấy nàng nắm tay Diệp Khai mà tưởng chừng nàng đang nắm quả tim mình mà bóp mạnh. Hồ thủ quỷ lại mang nước nóng đến.

Lộ Tiểu Giai hỏi:
- Người sao chưa đến ? Đến lúc nào ta mới giết được người ?

Hồ thủ quỷ đáp:
- Hắn sắp đến.

Lộ Tiểu Giai tiếp:
- Hắn đến một mình thì chưa đủ.

Hồ thủ quỷ cau mày:
- Còn phải có ai đi theo hắn ?

Lộ Tiểu Giai đáp:
- Nữ nhân.

Hồ thủ quỷ đáp:
- Tại hạ muốn đi tìm Trần Đại Quan.

Lộ Tiểu Giai lắc đầu:
- Có thể vĩnh viễn hắn không đến.

Hồ thủ quỷ thoáng giật mình:
- Tại sao ?

Lộ Tiểu Giai không đáp, khép nửa vành mắt, nhìn xuống đôi bàn tay y. Bàn tay của y ốm, da vàng như sáp.

Bỗng y bật cười hỏi:
- Người ta nói ngươi là một thủ quỷ trong hiệu lương thực, có phải vậy chăng ?

Hồ thủ quỷ gật đầu:
- Phải.

Lộ Tiểu Giai lắc đầu:
- Ta lại cho rằng không phải.

Rồi y thấp giọng tiếp:
- Ta nghĩ các ngươi bất tất phải gọi đến ta.

Hồ thủ quỷ chớp mắt:
- Tại sao ?

Lộ Tiểu Giai thản nhiên:
- Trước kia các ngươi giết người thì chẳng phải là tự các ngươi làm lấy hay sao ?

Thùng nước nóng nhỏ đã đổ vào thùng lớn rồi, còn lại chiếc thùng không. Hồ thủ quỷ sửng sờ quên cả hạ tay xuống, để nó lơ lửng giữa trời.

Lâu lắm, hắn mới buông xuôi tay rồi gằn từng tiếng:
- Bọn tại hạ thỉnh các hạ đến đây là để giết người chứ không phải để bị tra vấn lại lịch.

Lộ Tiểu Giai gật đầu:
- Đúng đạo lý.

Hồ Thủ quỷ tiếp:
- Các hạ đã nêu ra một cái giá, bọn tại hạ chấp nhận và chung đủ bạc. Không ai hỏi lai lịch các hạ cả.

Lộ Tiểu Giai gật đầu:
- Thế còn nữ nhân ?

Hồ thủ quỷ bối rối:
- Nữ nhân thì ...
Một thanh âm nữ nhân vang lên:
- Ngươi muốn nữ nhân cỡ nào ?

Tiếp theo câu nói, một nữ nhân từ sau bức tường nhà bước tới.
Nữ nhân là Mã Phương Linh.
Thần sắc nàng cực kỳ quái dị. Thần sắc đó chỉ có ở gương mặt của kẻ bị dẫn ra pháp trường để hành quyết.
Lộ Tiểu Giai nhìn nàng từ chân lên đầu, ánh mắt của y ngưng đọng ở đôi môi nàng.

Môi nàng tươi, đẹp, ướt át, cái ướt trữ tình, mộng như hạt anh đào.

Lộ Tiểu Giai cười nhẹ :
- Cô nương hỏi tại hạ, muốn nữ nhân cỡ nào ?

Mã Phương Linh gật đầu.

Lộ Tiểu Giai lại cười tiếp:
- Nữ nhân đó tại hạ muốn, phải là cỡ cô nương, ít nhất cũng cỡ cô nương. Điều đó hẳn cô nương đủ hiểu.

Mã Phương Linh thốt:
- Như vậy là có nữ nhân cho ngươi rồi.

Lộ Tiểu Giai chớp mắt:
- Cô nương ?

Mã Phương Linh buông gọn:
- Ta !

Lộ Tiểu Giai cười.

Mã Phương Linh trầm giọng:
- Ngươi cho rằng ta lừa ngươi ?

Lộ Tiểu Giai đáp:
- Đương nhiên là cô nương không lừa tại hạ. Song ít nhất cô nương cũng nên cười một nụ với tại hạ. Mã Phương Linh cười liền.
Không ai phủ nhận được nụ cười đó, bởi nàng cười thật sự.
Nhưng, Lộ Tiểu Giai cau mày.

Mã Phương Linh hỏi:
- Ngươi chưa mãn ý ?

Lộ Tiểu Giai thở dài:
- Bởi vì bình sanh tại hạ không thích nữ nhân cười như khóc.

Mã Phương Linh cắn môi.

Lâu lắm, nàng nhẹ giọng thốt:
- Cười, thì ta làm không hay lắm. Song bất cứ việc chi khác cười, ta làm rất hay.

Lộ Tiểu Giai hỏi:
- Cô nương biết làm cái gì ?

Mã Phương Linh hỏi lại:
- Ngươi muốn ta làm gì ?

Lộ Tiểu Giai nhìn nàng, rồi vớ lấy chiếc khăn lau trong thùng nước quang sang nàng. Nàng tiếp lấy.

Lộ Tiểu Giai hỏi:
- Ngươi biết dùng nó vào việc gì chăng ?

Mã Phương Linh lắc đầu.
Lộ Tiểu Giai buông cộc lốc:
- Chà lưng.

Mã Phương Linh nhìn chiếc khăn, hai tay rung rung. Chiếc khăn rơi xuống.
Nhưng, nàng chụp lại kịp, rồi bóp mạnh. Mường tượng nàng vận dụng toàn lực bóp chiếc khăn. Bàn tay no tròn, trắng mịn, hàng gân xanh uốn lên.

Nàng biết, vật nằm trong tay không bao giờ nàng buông ra nữa.
Cũng như mọi sự vật vào tay nàng rồi, là nàng không để mất.
Nàng đã để mất hơn một vật rồi.
Lộ Tiểu Giai nhìn nàng, tìm hiểu tận đáy lòng nàng.

Nàng cắn răng, lấy nghị lực thốt:
- Ta còn muốn hỏi ngươi một câu.

Lộ Tiểu Giai thản nhiên
- Tại hạ không thích hạng nữ nhân lắm lời. Nhưng lần này tại hạ dành cho cô nương một ngoại lệ.

Mã Phương Linh tiếp:
- Nữ nhân ngươi đòi hỏi đã có rồi. Còn người mà ngươi phải giết lại còn sống.

Lộ Tiểu Giai hỏi
- Cô nương cũng không muốn cho hắn sống ?

Mã Phương Linh lắc đầu:
- Không muốn.

Lộ Tiểu Giai tiếp:
- Cô nương đến đây, để giục tại hạ xuất thủ ?

Mã Phương Linh gật đầu
- Đúng vậy.

Lộ Tiểu Giai cười nhạt.
- Cô nương yên trí. Tại hạ bảo chứng hắn không sống được bao lâu nữa đâu.

Đất dưới chân nóng như than cháy, hơi nóng bốc lên hừng hực.

Mã Phương Linh có cảm tưởng mình đang ở trong một lò lửa.
Thực sự nàng không chịu nổi cái nóng đó.
Ở đây đâu phải bất thường có nóng bức như vậy. Chỉ vì trước kia vào lúc nóng bức thì nàng có nhà cao cửa rộng, ẩn nấp.
Bây giờ đứng giữa lòng đường nóng dưới bốc lên, nóng trên nhả xuống, nàng chịu làm sao nổi.

Nàng cầm chiếc khăn từ từ bước tới.
Trong khi đó, Lộ Tiểu Giai mỉm cười.
Diệp Khai ngồi trên ghế, duỗi hai chân, ngã dài lưng theo thành ghế, nghiêng đầu nhìn Đinh Vân Lâm chọn hàng.
Hai tên tiểu công thì một cao niên đứng đó, chờ phục dịch khách hàng. Một tên ít tuổi hơn thừa rảnh rỗi chạy ra cửa xem nhiệt náo.
Đinh Vân Lâm ướm mãi các loại tơ lụa, vẫn chưa quyết ý chọn loại nào, màu nào.

Bỗng gã tiểu công trẻ tuổi đứng tại cửa kêu lên :
- Không ngờ ... Không thể ngờ ...

Đinh Vân Lâm gắt:
- Ngươi nói gì ta đó ?

Gã tiểu công vội đáp:
- Đâu có, đâu có. Tôi nói việc ở ngoài kia mà.

Đinh Vân Lâm hỏi
- Việc ngoài kia là việc gì ?

Gã tiểu công tiếp:
- Mã tiểu thơ lấy khăn, chà xát lưng cho người ta tắm.

Đinh Vân Lâm chớp mắt :
- Mã tiểu thơ ?

Gã tiểu công gật đầu:
- Con gái của Tam Lão Bản, tại Vạn Mã Đường.

Đinh Vân Lâm hỏi:
- Nàng chà xát lưng cho ai thế ?

Gã tiểu công đáp:
- Cho người đang tắm ở giữa đường kia.

Đinh Vân Lâm quay đầu lại, nhìn Diệp Khai. Diệp Khai lim dim đôi mắt mường tượng ngủ.

Đinh Vân Lâm hỏi:
- Ngươi có nghe hay không hả ?

Diệp Khai vẫn lim dim mắt:
- Có nghe !

Đinh Vân Lâm hừ một tiếng:
- Bằng hữu của ngươi làm như vậy đó, ngươi thản nhiên được à ?

Diệp Khai điềm nhiên:
- Ừ !

Đinh Vân Lâm gắt:
- Ừ ? Nghĩa gì với tiếng “ừ” đó ?

Diệp Khai ngáp dài, đáp:
- Nếu là nam nhân chà xát lưng nữ nhân, thì không cần cô nương bảo tại hạ vẫn chạy đi xem liền. Chứ nữ nhân chà xát lưng nam nhân, là điều hợp lý quá mà, thường quá mà. Có cái gì lạ đâu mà chạy đi xem.
Đinh Vân Lâm trừng mắt, cuối cùng bật cười.

Bỗng gã tiểu công trẻ tuổi thờ dài thốt:
- Tôi biết ý tứ của Mã tiểu thơ rồi.

Đinh Vân Lâm tặt lưỡi:
- Ạ

Gã tiếp luôn:
- Mã tiểu thơ hạ mình như vậy, là vì Tam Lão Bản.

Đinh Vân Lâm như cũ :
- Ạ …

Gã tiểu công tiếp:
- Gã thọt chân là cừu địch của Tam Lão Bản, Mã tiểu thơ sợ Tam Lão Bản già yếu, không còn là đối thủ của hạng niên thiếu cao tài.

Đinh Vân Lâm nối theo:
- Cho nên nàng không tiếc thân ngà vóc ngọc, muốn cho Lộ Tiểu Giai vì nàng mà giết gã thọt chân ?

Gã tiểu công gật đầu:
- Mã tiểu thơ quả là một hiếu nữ.

Đinh Vân Lâm cười lạnh:
- Biết đâu nàng thích làm các việc chà xát lưng cho nam nhân ?

Gã tiểu công sửng sốt, muốn nói gì đó, song người trọng tuổi trừng mắt làm gã nín luôn.
Vừa lúc đó, có tiếng vó ngựa vang lên bên ngoài.
Vó ngựa vang loạn, chứng tỏ không chỉ một con.

Đinh Vân Lâm chớp mắt, bảo:
- Ngươi bước ra xem bọn người nào đến đó ?

Gã tiểu công tuy không phục những gì nàng vừa nói, song vẫn bước ra ngoài.

Rồi hắn trở vào, báo cáo:
- Các lão sư phó tại Vạn Mã Đường.

Đinh Vân Lâm hỏi:
- Mấy người ?

Gã tiểu công đáp:
- Độ bốn năm mươi người.

Đinh Vân Lâm trầm ngâm, liếc mắt sang Diệp Khai hỏi:
- Ngươi đoàn họ đến để can thiệp hay dự khán nhiệt náo ? Can thiệp là giúp gã họ Lộ đó.

Diệp Khai lại ngáp, đáp:
- Cần phải thấy họ, xem họ là bọn ngu ngốc hay bọn thông minh, mới đoán được.

Lúc đó tại khoảng đường bắt đầu có nhiều loại tiếng động, tiếng đằng hắng, tiếng xầm xì, tiếng kêu kinh ngạc, tiếng cười khút khích, tiếng thở dài. Hiện đó chứng tỏ số người hiện diện không đồng quan điểm.
Không rõ tại sao những tiếng động đó đột nhiên ngưng bặt.

Đinh Vân Lâm lẩm nhẩm:
- Phải, đến thì cuối cùng rồi cũng đến.

Bên ngoài, không ai nói gì nhưng chắc chắn ai cũng nói câu đó, nếu muốn nói một vài tiếng.
Vì, không có tiếng nào đáng nói bằng câu đó.
Và người đến vẫn với dáng đi thường lệ, chân tả bước, chân hữu lết theo.
Hắn bước chầm chậm như thường lệ. Mặt hắn vẫn trắng xanh, vẫn lạnh lùng.
Chỉ có đôi mắt thì như bốc lửa.

Đôi mắt nhìn chầm chập Mã Phương Linh.
Mã Phương Linh lúc đó dừng tay, dừng chà xát nhưng tay thì nhúng khăn vào nước.
Rồi Phó Hồng Tuyết nhìn Lộ Tiểu Giai.
Lộ Tiểu Giai không nhìn hắn, y vẫy tay về phía Đinh Lão Tứ và Hồ thủ quỷ.
Cả hai bước lại.

Lộ Tiểu Giai hỏi:
- Người các ngươi muốn ta giết, phải gã đó chăng ?

Đinh Lão Tứ do dự.
Hồ Thủ Quỷ do dự.
Cả hai cùng nhìn nhau, rồi cùng nhìn Lộ Tiểu Giai cùng gật đầu.

Lộ Tiểu Giai lại hỏi:
- Thật sự các người muốn ta giết hắn ?

Đinh Lão Tứ đáp:
- Đương nhiên.

Lộ Tiểu Giai vụt cười khan:
- Tốt ! Tốt ! Ta nhất định giết hắn cho các ngươi.

Y đưa bàn tay ra, từ từ cầm lấy thanh kiếm máng gần đó.
Phó Hồng Tuyết nắm chặt chuôi đao hơn.
Lộ Tiểu Giai vẫn chưa nhìn sang hắn, đôi mắt của y còn chúi xuống thanh kiếm nơi tay.

Y từ từ thốt :
- Việc gì ta đáp ứng, là ta phải làm. Ta phải làm cho được.

Đinh Lão Tứ cười thốt :
- Đương nhiên.

Lộ Tiểu Giai hỏi
- Ngươi yên trí ?

Đinh Lão Tứ gật đầu :
- Đương nhiên.

Lộ Tiểu Giai khẽ thở dài:
- Các ngươi yên trí thì có thể chết được rồi.

Đinh Lão Tứ cau mày:
- Các hạ nói gì ?

Lộ Tiểu Giai lập lại:
- Ta nói các ngươi đáng chết !

Thanh kiếm vung lên, vừng từ từ. Không nhanh, không nhắm vào ai cả.
Đinh Lão Tứ rút mình, rút mãi, như đang cơn phong rút.
Không ai rõ tại sao hắn rúm mình như con sâu chạm lửa. Rúm chớ không oằn oại, bởi có ai làm gì cho hắn đau đớn mà oằn oại ?

Rồi hắn ngã xuống.
Lúc hắn ngã, một vòi máu tươi từ dạ dưới của hắn bắn ra như tên.

Bây giờ, người ta mới hiểu, từ trong thùng nước, một mũi kiếm đâm ra, mũi kiếm còn vấy máu, máu còn nhỏ giọt.
Trong lúc Đinh Lão Tứ nhìn tay hữu có kiếm của Lộ Tiểu Giai thì Lộ Tiểu Giai nhích bàn tay tả, tay đó cũng có kiếm, kiếm xuyên qua thùng, đâm vào phần dưới rốn của Đinh Lão Tứ.
Và chính mũi kiếm tay tả vấy máu, máu đang nhỏ giọt.

Khi Hồ Thủ Quỷ phát hiện sự tình thì mũi kiếm nơi tay hữu của Lộ Tiểu Giai cắm vào yết hầu của hắn.
Mọi người im thin thít. Không một tiếng động nhỏ.

Máu nhỏ từng giọt, từng giọt. Mũi kiếm vơi máu dần dần ... dần dần.

Nhìn máu nhiễu, Lộ Tiểu Giai thở dài, lẩm nhẩm:
- Làm cái nghề của ta, lắm lúc cũng còn dành lại một tay. Một tay dấu trong bồn nước. Các ngươi nên hiểu như vậy.

Mã Phương Linh kêu lên:
- Ta không hiểu.

Lộ Tiểu Giai hỏi:
- Cô nương không hiểu tại sao tại hạ giết chúng ?

Nhiều người không hiểu, chẳng riêng một Mã Phương Linh.

Mã Phương Linh trố mắt:
- Người mà ngươi muốn giết, đâu có phải là chúng.⫡
User avatar
CatWoman
 
Posts: 147
Joined: Wed Dec 14, 2011 11:48 am
I am: Other

Re: Truyện Kiếm Hiệp - Biên Thành Lãng Tử - Cổ Long

Postby Editor 1 » Wed Jan 15, 2014 6:32 pm

Biên Thành Lãng Tử
Tác Giả: Cổ Long

Hồi 19

Kiếm Như Độc Xà


Lộ Tiểu Giai chợt cười, quay đầu nhìn Phó Hồng Tuyết.

Y hỏi:
- Ngươi hiểu ?
Làm gì Phó Hồng Tuyết hiểu ? Làm gì có người hiểu ?

Lộ Tiểu Giai tiếp:
- Thực ra, họ mời ta đến đây, không chân chánh là muốn ta giết ngươi.

Phó Hồng Tuyết cau mày:
- Không chân chánh là vậy ?

Lộ Tiểu Giai lắc đầu:
- Không ! Bất quá, họ muốn ta giao thủ với ngươi, họ ở một bên, chực dịp ám toán ngươi.
Phó Hồng Tuyết vẫn chưa hiểu.

Lộ Tiểu Giai tiếp:
- Cái chủ ý đó, kể ra cũng hay ! Bởi vì vô luận là ai, khi giao thủ với ta, cũng không còn tâm thần đề phòng người khác ám toán. Nhất là người ám toán lại nấp ngay trong thùng nước tắm.

Phó Hồng Tuyết chớp mắt:
- Trong thùng gỗ đó ?

Lộ Tiểu Giai mỉm cười:
- Ngươi không hiểu ?

Phó Hồng Tuyết không hiểu. Chẳng ai hiểu.

Vừa lúc đó, một tiếng ầm vang lên. Tiếng nổ phát xuất từ thùng nước. Tiếp theo đó, chiếc thùng vỡ, gỗ văng đi, nước ào ra đường.
Một bóng người lao nhanh từ chỗ đặt đáy chun ra phía ngoài, định thoát đi.

Nhưng, thanh kiếm của Lộ Tiểu Giai nhanh hơn.
Kiếm vừa chớp, có tiếng rú thảm tiếp theo liền. Một người rơi xuống đường.

Người đó là Kim Bối Đà Long Đinh Cầu Cảnh.
Không một tiếng động.
Sự kiện phát sanh, làm cho mọi người ngừng thở.

Một lúc sau, Đinh Vân Lâm thở dài, thốt:
- Kiếm nhanh không tưởng nổi !

Diệp Khai gật đầu, thừa nhận.
Vô luận là ai, cũng phải thừa nhận ! Một tấc sắt chế thanh kiếm vào tay Lộ Tiểu Giai, không còn làm phàm kiếm.
Tấc sắc đó biến thành thần kiếm, một độc xà, không ai tránh kịp con độc xà đó !

Đinh Vân Lâm tiếp:
- Bây giờ ta mới phục hắn !

Diệp Khai chớp mắt:
- Ạ ?

Đinh Vân Lâm tiếp:
- Hắn vị tất là thông minh, hắn vị tất là người tốt, song chắc chắn hắn là người biết sử dụng kiếm.

Lộ Tiểu Giai day qua Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Hiện tại, ngươi hiểu ?
Phó Hồng Tuyết gật đầu.
Bây giờ, còn ai không hiểu nữa ?
Chiếc thùng hai đáy, đáy dưới trống không, để chứa người. Đáy trên chứa nước.
Nước đầy, không ai thấy đáy sâu hay cạn, Lộ Tiểu Giai không đứng thẳng mình, chẳng ai ức độ được chiều sâu của phần chứa nước.
Nằm ở đáy dưới, Kim Bối Đà Long phóng ám khí, Phó Hồng Tuyết vô phương thoát chết.

Lộ Tiểu Giai thốt:
- Bây giờ thì ngươi đã hiểu, ta tắm rửa không phải vì muốn cho thân thể sạch sẽ, mà là vì có kẻ mướn ta tắm rửa với cái giá năm ngàn lượng bạc.

Y cười, rồi tiếp:
- Năm ngàng lượng bạc, kể cũng quá lắm chứ ! Ta tin Diệp Khai cũng không chê !
Diệp Khai mỉm cười !
Phó Hồng Tuyết vẫn lạnh lùng với gương mặt trắng xanh. Giữa sức nóng đó hắn không đượm một giọt mồ hôi nhỏ.

Lộ Tiểu Giai ung dung tiếp:
- Chủ ý đó chính ta cũng nhìn nhận là hay hay, rất tiếc chúng đã tính sai một nước cờ !

Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Sai ở điểm nào ?

Lộ Tiểu Giai đáp:
- Chúng đánh giá ta quá thấp !

Phó Hồng Tuyết cau mày:
- Ạ ?

Lộ Tiểu Giai tiếp:
- Ta giết người xong, sau đó vẫn còn giết ngươi được. Ta thích tiền, vì năm ngàn lượng bạc, ta có thể tùy thời, tùy chỗ mà tắm rửa. Lúc nào, nơi nào, cũng được !

Y cười, rồi tiếp:
- Nhưng, ta không thích bị lợi dụng. Mướn ta làm một việc, cứ để ta làm. Ta không chấp thuận vờ mướn ta làm một việc, rồi nương theo việc đó lợi dụng việc đó, thực hiện một âm mưu. Ta không muốn ai xem ta là một công cụ !
Phó Hồng Tuyết thở một hơi dài.
Màn giá băng bao bên ngoài ánh mắt của hắn như dung hóa phần nào.
Ít nhất hắn cũng nhận rằng con người ướt đẫm nước, đứng trước mặt hắn, vẫn là con người !
Một con người chưa mất nhân tánh !

Lộ Tiểu Giai tiếp:
- Bình sanh, nếu muốn giết người là ta động thủ, đừng ai mong lợi dụng ta làm cái bình phong, ta thích hành động trực tiếp, chứ không chấp nhận làm một công cụ trung gian.

Phó Hồng Tuyết gật đầu:
- Tập quán đó được lắm !

Lộ Tiểu Giai tiếp:
- Thực ra, là có khá nhiều tập quán !

Phó Hồng Tuyết kêu khẽ:
- Ạ ?

Lộ Tiểu Giai tiếp:
- Tật quán của ta, đa số đều được lắm, ví như ta không bao giờ nuốt mất những lời nói ra.

Phó Hồng Tuyết lại kêu khẽ:
- Ạ !

Lộ Tiểu Giai tiếp:
- Hiện tại, ta đã tiếp nhận tiền của người, thì ta phải làm việc cho người. Ta đã đáp ứng người ta là giết
ngươi, thì ta phải giết ngươi !

Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Ta có nghe nói việc đó.

Lộ Tiểu Giai tiếp:
- Cho nên, ta muốn giết ngươi.

Phó Hồng Tuyết lắc đâu:
- Còn ta, ta lại không muốn giết ngươi !

Lộ Tiểu Giai hỏi:
- Tại sao ?

Phó Hồng Tuyết đáp:
- Tại vì ta không thích giết mẫu người như ngươi !

Lộ Tiểu Giai cau mày:
- Mẫu người của ta ra sao ?

Phó Hồng Tuyết buông gọn:
- Khôi hài !

Lộ Tiểu Giai kinh ngạc, kêu lên:
- Ta khôi hài ?

Câu đó, kể như một câu mắng. Từ lâu, chưa có ai dám cho rằng y khôi hài !
Bởi, khôi hài là không trang nghiêm, không chánh nhân quân tử.

Phó Hồng Tuyết tiếp:
- Ta cảm thấy đóng khố mà tắm, chẳng khác nào chẳng cởi quần mà đại tiện. Ngươi hãy tưởng tượng cái dáng ngươi lúc phóng uế, khôi hài làm sao !
Một nam nhân vận chiếc khố ướt, còn có vẻ khôi hài hơn nữa !
Và Lộ Tiểu Giai hiện vận chiếc khố ướt, nước còn rỏ ròng ròng.
Con người trong trạng huống đó, đâu phải ở trong tư thế sát nhân ?

Lộ Tiểu Giai phì cười, thốt:
- Thú vị ! Thú vị ! Ta không ngờ con người như ngươi mà cũng biết nói năng thú vị ! Ta rất thích mẫu người đó !

Đoạn, y trầm gương mặt, tiếp:
- Rất tiếc, ta lại muốn giết ngươi !

Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Giết ngay bây giờ ?

Lộ Tiểu Giai gật đầu:
- Ngay bây giờ !

Phó Hồng Tuyết cau mày:
- Để luôn chiếc khố đó vậy sao ?

Lộ Tiểu Giai gật đầu:
- Giả như không có chiếc khố ướt này, ta cũng vẫn muốn giết ngươi như thường !

Phó Hồng Tuyết mỉm cười:
- Thế là tốt !

Lộ Tiểu Giai chớp mắt:
- Tại sao tốt ?

Phó Hồng Tuyết đáp:
- Có cái cơ hội này nếu bỏ qua thật là đáng tiếc !

Lộ Tiểu Giai cau mày:
- Cơ hội gì ?

Phó Hồng Tuyết buông gọn:
- Cơ hội giết ta !

Lộ Tiểu Giai trầm giọng:
- Đến bây giờ ta mới có cơ hội đó ! Còn những lúc khác ta không thể giết ngươi.

Phó Hồng Tuyết gật đầu:
- Ngươi cũng biết là hiện tại ta tuyệt đối không thể giết ngươi ! Như vậy chẳng phải là một cơ hội tốt sao ?

Lộ Tiểu Giai thoáng giật mình:
- Ngươi có ý tứ gì ?

Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Ta chỉ nhắc lại với ngươi là lời gì ta đã nói ra, ta không thể nào nuốt vào.
Lộ Tiểu Giai nhìn hắn.
Thần sắc của y kỳ quái hết sức.
Phó Hồng Tuyết điềm nhiên.
Rồi Lộ Tiểu Giai điểm một nụ cười.

Trên giá áo bên cạnh, có một bộ y phục xếp kỹ, y phục dằn trên một mảnh da thú xếp lại, giữa mảnh da xếp có hai tấm ngân phiếu, một tấm trị giá một vạn lượng, tấm kia trị giá năm ngàn lượng.
Lộ Tiểu Giai dùng mũi kiếm, vít mảnh da, mảnh da văng xuống, y đưa tay đón bắt.

Cầm hai tấm ngân phiếu, y thốt:
- Người ta chưa giết, tắm thì ta đã làm. Ta có quyền giữ năm ngàn lượng. Còn một vạn, ta trả lại, cho người !
Người, đó là Đinh lão tứ, là xác chết của Đinh lão tứ.

Thốt xong, y quăng tấm ngân phiếu xuống xác chết, đoạn tiếp:
- Xin lỗi nhé ! Mỗi cá nhân đều không tránh khỏi ngẫu nhiên mà thất tín một vài lần ! Hẳn các ngươi không thể trách ta !

Không ai oán trách y cả.
Mà người chết lại càng không oán trách, bởi người chết không còn mở miệng nữa.
Lộ Tiểu Giai lại lấy mũi kiếm, vít luôn y phục, giắt lên vai, ung dung bước đi.
Y không hề nhìn Phó Hồng Tuyết, cũng không hề nhìn Mã Phương Linh.

Nhưng, bao nhiêu người hiện diện lại mở to mắt nhìn y.
Đến trước mặt Diệp Khai, y dừng lại.
Diệp Khai còn giữ nụ cười.

Lộ Tiểu Giai nhìn chàng từ đầu xuống chân, bỗng cười khan, hỏi:
- Các hạ biết tại hạ giữ năm ngàn lượng bạc lại, để làm gì chăng ?

Diệp Khai lắc đầu:
- Không biết !

Lộ Tiểu Giai trao qua tay chàng tấm ngân phiếu, thốt:
- Để cho các hạ !

Diệp Khai chớp mắt:
- Cho tại hạ ? Tại sao cho ?

Lộ Tiểu Giai đáp:
- Tại vì tại hạ có việc yêu cầu các hạ !

Diệp Khai hỏi:
- Việc gì ?

Lộ Tiểu Giai tiếp:
- Yêu cầu các hạ hãy tắm. Ít nhất cũng phải tắm một lần, chứ nếu không, đến tại hạ cũng phải chết vì mùi thúi từ người các hạ bốc ra !
Không đợi nghe Diệp Khai nói gì, y bỏ đi luôn.
Nhìn tấm ngân phiếu nơi tay, Diệp Khai chẳng hiểu là mình tức giận hay buồn
cười.

Đinh Vân Lâm không nhịn được cười, thốt:
- Vô luận làm sao, vừa tắm sạch sẽ, vừa có năm ngàn lượng bạc tiêu xài, kể ngươi hưởng phúc ba mươi đời tổ để lại đó.

Diệp Khai cố ý nghênh mặt cự nự:
- Cô nương bội phục hắn ghê !

Đinh Vân Lâm chớp mắt:
- Người ta bội phục không phải là hắn !

Diệp Khai hỏi:
- Cô nương bội phục lấy mình ? Chính mình ?

Đinh Vân Lâm lắc đầu:
- Không phải ta. Mà là ngươi đó !

Diệp Khai cau mày:
- Tại hạ ?

Đinh Vân Lâm gật đầu:
- Bởi vì trên đời này, vẫn có nam nhân dám phí năm ngàn lượng bạc để yêu cầu ngươi tắm !

Diệp Khai muốn cười lắm, song nhịn cười.
Bởi lúc đó, có tiếng khóc vang lên !

Tiếng khóc của Mã Phương Linh. Nàng muốn khóc, khóc thật to, từ lâu rồi, song nàng cố dằn lòng. Đến bây giờ, không còn chịu đựng nổi được nữa, nàng rống lên khóc ồ ồ.

Bi thương ! Phẫn nộ ! Hận ! Nhục !

Những cái đó dày vò nàng cực độ !
Cục diện kết thúc rồi, chính nàng lại là người bị tổn hại, chính nàng lại là người bị vả nhục !

Lúc nàng bắt đầu khóc thì Phó Hồng Tuyết đi ngang qua nàng. Hắn không nhìn nàng, hắn xem nàng không hơn gì một xác chết, xác của Kim Bối Đà Long, của Đinh lão tứ, của Hồ thủ quỹ.
Bọn mã sư bốn năm mươi người, từ Vạn Mã Đường đến, đứng tụ nhau một chỗ dưới mái hiên nhà, thấy rõ con gái của chủ nhân bị khinh, bị vũ nhục, song ai ai cũng bất động, chẳng ai dám nhìn nàng nói gì can thiệp bênh vực nàng.

Tại sao ? Chẳng lẽ họ phản chủ, khinh miệt luôn nàng ?

Mã Phương Linh khóc một lúc, rồi vọt mình đến bọn đó, đưa tay chỉ Phó Hồng Tuyết, thốt:
- Các ngươi biết hắn là ai không hả ! Hắn là cừu địch của Đường chủ các ngươi đó ! Hắn là kẻ sát hại huynh đệ của các ngươi trong mấy hôm nay đó ! Hắn nguyện sẽ hủy diệt Vạn Mã Đường, sao các ngươi bất động nhìn hắn ?

Không ai đáp. Không ai nhìn nàng.

Bao nhiêu người nhìn một người, người này tác trung niên, mặt đượm vẻ phong trần, bọn mã sư gọ là Tiêu lão đại. Chúng xem y như một lãnh tụ, một đại diện.

Có thể bảo, suốt đời y, y sống trên lưng ngựa, tại Vạn Mã Đường. Y là người có nhiều năm nhất trong nghề, cái nghề làm nô lệ !

Y cũng muốn thoát ly cảnh tôi đòi, song không nơi nào đáng chứa y, thành ra y bán trọn sức lao động cho Vạn Mã Đường, mà lại bán non ! Bởi chỉ có nơi này còn giúp y sống sót, và y cam tâm tình nguyện với phũ phàng !

Chính y là người đầu tiên tập cho Mã Phương Linh lên lưng ngựa.
Trong ánh mắt của y, niềm bi phẫn hiện lộ rõ ràng. Y cố gắng lắng đọng niềm bi phẫn đó xuống tận đáy lòng.

Sau cùng, y thở dài, thốt:
- Tiểu thơ bảo chúng tôi phải làm sao ? Bọn tôi không còn làm sao được nữa !

Mã Phương Linh đáp:
- Tại sao ?

Tiêu lão đại đáp:
- Tại vì chúng tôi không còn là người ở trong Vạn Mã Đường nữa.

Mã Phương Linh trừng mắt:
- Ai nói thế ?

Tiêu lão đại thở dài:
- Tam lão bản nói thế !

Mã Phương Linh sửng sờ.
Tiêu lão đại tiếp:
- Tam lão bản cho chúng tôi mỗi người một con ngựa, và ba trăm lượng bạc, bảo chúng tôi đi nơi khác làm ăn.

Y nắm chặt hai tay, y cắn chặt hai hàm răng.
Rồi y gằn từng tiếng:
- Bọn chúng tôi đã bán thân cho Vạn Mã Đường, song Tam lão bản bảo chúng tôi đi, chúng tôi phải đi.
Mã Phương Linh lùi lại, từng bước, từng bước …

Nàng chẳng nói gì được nữa.

Diệp Khai nghĩ đến đây, bỗng kêu lên:
- Không xong !

Đinh Vân Lâm trố mắt:
- Cái gì không xong ?
Diệp Khai lắc đầu, nhìn ra xa xa. Nơi đó khói bốc lên mù trời !

Nơi đó là Vạn Mã Đường.
Vạn Mã Đường phát hỏa.

Hỏa phát sanh tại nhiều nơi trong toàn khu, hỏa thế cực mạnh.
Không có cách gì dập tắt một biển lửa nổi khi lửa cháy giữa mùa nóng bức, mọi vật đầu là mồi dẫn hỏa.
Không có bóng người, chỉ có ngựa.
Ngựa trăm, ngựa ngàn, chạy loạn, hí vang trời.
Có mùi thịt khét, bốc nực nồng, bốc khắp nơi.
Vạn Mã Đường hủy diệt ! Triệt để hủy diệt, do chính người sáng tạo !

Diệp Khai còn nhớ câu nói của Mã Không Quần:
- Địa phương này, là của lão phu ! Không một ai đoạt nó được trên tay lão phu !

Lão đã thực hiện lời nói đó !
Đinh Vân Lâm thở dài, thốt:
- Không giữ được, thì phá hủy ! Con người đó có đạo lý lắm !

Bỗng, nàng kêulên:
- Một đứa bé !

Nó đứng bên ngoài vòng lửa, xa xa, nhìn ngọn lửa tàn phá. Nó đứng sửng như gỗ.

Diệp Khai kêu lên:
- Tiểu Hổ Tử !

Nó là đứa con nhỏ của Mã Không Quần!
Diệp Khai hỏi gấp:
- Sao ngươi còn ở đây ?

Tiểu Hổ Tử nhẹ giọng đáp:
- Tôi ở đây chờ ông !

Diệp Khai kinh ngạc:
- Chờ ta ? Tại sao ở đây chờ ta ?

Tiểu Hổ Tử tiếp:
- Gia gia tôi bảo tôi ở đây chờ. Lão nhân gia biết thế nào ông cũng đến ! Diệp Khai hỏi luôn:
- Còn gia gia ngươi ?

Tiểu Hổ Tử đáp:
- Đi rồi ! … Đi lâu rồi ! …

Đến bây giờ, nó mới lộ vẻ bi ai. Chừng như nó muốn khóc. Nhưng nó không khóc.

Diệp Khai nắm tay nó, hỏi:
- Phụ thân ngươi đi một mình ?
Nó lắc đầu !

Diệp Khai lại hỏi:
- Có người đi theo gia gia ngươi ?

Tiểu Hổ Tử đáp:
- Dì Ba !

Diệp Khai kêu lên thất thanh:
- Trầm Tam Nương ?

Tiểu Hổ Tử gật đầu. Chừng như nó hận.

Nó tiếp:
- Gia gia dẫn dì ba đi theo, không cho tôi đi theo ! Ông ấy … ông ấy … Nó khóc liền.
Tiếng khóc của nó ẩn chứa đủ bi thương, cay chua, phẫn nộ, kinh khiếp.

Dù sao, nó cũng là một đứa bé !
Diệp Khai ngậm ngùi, Đinh Vân Lâm rớm lệ.

Tiểu Hổ Tử đột nhiên nhảy vào lòng Diệp Khai, thốt qua nức nở:
- Gia gia tôi bảo tôi ở đây chờ ông, ông có đáp ứng với gia gia tôi, nhất định là ông chiếu cố đến tôi. Ông còn chiếu cố luôn thơ thơ tôi nữa ! Phải không ông ? Hở ? Phải không ông ?
Làm sao Diệp Khai đáp là không phải ?

Đinh Vân Lâm kéo nó về nàng, dịu giọng thốt:
- Ta bảo chứng là y sẽ chiếu cố đến ngươi !

Tiểu Hổ Tử ngước mặt lên, hỏi tiếp:
- Còn thơ thơ tôi ? Các vị cũng chiếu cố luôn chứ ?

Đinh Vân Lâm không thể đáp câu đó, chỉ nhếch nụ cười khổ !
Nghe Tiểu Hổ Tử nhắc đi nhắc lại thơ thơ nó, Diệp Khai mới nhớ đến Mã Phương Linh. Rồi chàng nhớ luôn đến Phó Hồng Tuyết.

Những người tại tiểu trấn đều có đến đây, chữa lửa. Không có Mã Phương Linh, không có luôn Phó Hồng Tuyết !
Lạ lùng !

Nhà cháy, Mã Phương Linh dững dưng được sao ?
Vạn Mã Đường cháy, Phó Hồng Tuyết không cần biết tin tức gì về Mã Không Quần sao ?

Thái dương đã chúi mình sau dãy núi trời tây, lửa vẫn còn cháy, nhưng thế lửa yếu dần.
Yến, không vì người diệt lửa, mà yếu vì hết vật liệu gây mồi.

Quan Đông Vạn Mã Đường khoác lốt điêu tàn, đi vào truyện xưa tích cũ, như Thần Đao Đường thuở nọ …
Bao nhiêu cuộc cờ nhân thế, muôn đời vẫn thế, bày rồi xóa, xóa rồi bày, xóa hay bày vẫn không làm nản lòng người. Cho nên, mỗi thế hệ, mỗi lập lại trò thiên cổ bể dâu !

son mới mẻ, của ngày mai, ngày kia của tương lai, của một lớp người sẵn sàng lao mình vào tái diễn không ngừng.
Tại thị trấn, không còn một bóng người, không còn một ánh đèn.
Người vắng bóng thì còn ai lên đèn.

Phó Hồng Tuyết một mình thất thểu qua các con đường, lòng nặng trỉu hận cừu phẫn uất.
Vạn Mã Đường phát hỏa, hắn phải còn lâu lắm mới thỏa mãn hận cừu !
Một thứ lâu vô hạn định !
Bởi, hắn còn biết đến lúc nào, ở phương trời nào, hắn sẽ gặp lại Mã Không Quần ?

Bởi Mã Không Quần đã hủy diệt căn cứ là lão ta chấp nhận cảnh tha phương viễn xứ.
Mênh mang trong cõi bụi hồng, tìm một bóng người đâu phải dễ.
Hắn đi …

Nơi một góc đường, có người tay oải quàng vai đứng đó như chờ.
Bóng người là Thúy Bình. Tay oải là mở hành trang. Nàng có vẻ chuẩn bị ly khai tiểu trấn Biên Thành.
Phó Hồng Tuyết đi tới.
Gặp ai có thể Phó Hồng Tuyết bỏ qua, hoặc gây gổ.

Nhưng gặp nàng, Phó Hồng Tuyết giật mình.
Kỷ niệm của đêm nào sống động mạnh trong tâm tư ! Nàng lưu lại cho hắn một ấn tượng đậm, bởi chính nàng là người đầu tiên mang đến cho hắn các lạc thú ái ân …

Tuy nhiên, hắn lại muốn lánh xa nàng dù hắn càng cố quên nàng lại càng nhớ nàng.
Hắn lánh xa vì hắn phát giác ra, nàng là một công cụ của Tiêu Biệt Ly, nàng là cây tiền của để Tiêu Biệt Ly hái quả hàng ngày.

Gặp nàng, hắn mất bình tỉnh.
Thúy Bình người lại vẫn điềm nhiên.

Nàng hỏi:
- Công tử muốn đi ?

Phó Hồng Tuyết gật đầu.

Thúy Bình hỏi tiếp:
- Tìm Mã Không Quần ?

Phó Hồng Tuyết gật đầu.

Thúy Bình lại hỏi:
- Chẳng lẽ công tử bỏ tôi ở đây một mình ?

Phó Hồng Tuyết nghe nhói ở con tim !

Hắn cúi đầu.

Khi người ta cúi đầu là người ta không phản kháng.
Trầm Tam Nương đã đi theo Mã Không Quần, thì tại sao Thúy Bình lại không thể đi theo Phó Hồng Tuyết !
Tên của Diễn Đàn: Tea Lounge
User avatar
Editor 1
 
Posts: 687
Joined: Wed Nov 23, 2011 5:39 pm
I am: Reader

Re: Truyện Kiếm Hiệp - Biên Thành Lãng Tử - Cổ Long

Postby Editor 1 » Wed Jan 15, 2014 6:34 pm

Biên Thành Lãng Tử
Tác Giả: Cổ Long

Hồi 20

Tiêu Biệt Ly Ly Biệt


Thị trấn không đèn trừ một ngôi nhà.
Ngôi nhà là kỷ viện, chủ nhân là Tiêu Biệt Ly. Thị trấn vắng người song ngọn đèn lồng vẫn cháy như mọi đêm nơi vọng cửa hẹp.

Và vọng cửa không cài then như mọi đêm.
Trên gác nhỏ cũng có đèn.
Có đèn là có người. Có Tiêu Biệt Ly.
Lão ta đang làm gì trên đó ?

Không ai lấy làm lạ là tại sao lão không tham gia vào cuộc diệt hỏa. Bởi lão có đã mất một chân. Dù lão có đến nơi cũng chỉ là để dự khán chứ không làm gì hơn.
Bên dưới, cạnh chân thang gác, trên mặt bàn, mấy quân bài còn y như cũ.
Đèn trên mặt bàn đã được đốt lên, soi rõ một người ngồi trên ghế.

Chính người này đã đốt đèn lên. Và chính người này nhích động mấy quân bài.
Nghe tiếng các quân bài chạm nhau, Tiêu Biệt Ly đã biết là do ai gây ra rồi.
Tiêu Biệt Ly từ từ đi xuống trong khi Diệp Khai nhìn chăm chú vào các quân bài, miệng điểm một nụ cười bí mật.

Lão ngồi xuống nơi chiếc ghế dối diện.

Rồi lão hỏi:
- Các hạ thấy gì ?

Diệp Khai thở dài, lắc đầu:
- Chẳng thấy gì cả.

Tiêu Biệt Ly hỏi:
- Tại sao ?

Diệp Khai đáp:
- Tại vì tại hạ đã sai lầm ngay từ đầu.

Tiêu Biệt Ly cũng thở dài, gật đầu:
- Mỗi cá nhân đều khó tránh khỏi sai lầm.

Diệp Khai tiếp:
- Tại hạ không hề tưởng là Mã Không Quần có thể ra đi. Không bao giờ tại hạ đặt thành một giả thuyết như vậy.

Tiêu Biệt Ly buông nhạt:
- Tại hạ cho rằng lão ta không đi được cho dù lão muốn đi.

Diệp Khai tiếp:
- Chẳng qua là lão thông minh hơn chúng ta. Lão biết không ai có thể bỏ qua cơ hội dự khán cuộc chiến
giữa Lộ Tiểu Giai và Phó Hồng Tuyết.

Tiêu Biệt Ly gật đầu:
- Nếu lão định trốn đi thì không còn cơ hội naò tiện hơn.

Diệp Khai tiếp:
- Có thể vì muốn có cơ hội đo mà lão cho mời Lộ Tiểu Giai đdến.

Tiêu Biệt Ly mơ màng:
- A…

Diệp Khai tiếp:
- Lão cố ý an bày một ngụy kế, cố ý làm cho người ta phát hiện ngụy kế đó. Bất quá lão muốn cho người ta tin rằng đích xác lão muốn ám toán Phó Hồng Tuyết, lão muốn giết hắn cho kỳ được.
Rồi chàng thở dài, cười khổ tiếp:
- Giả như không có ai hoài nghi về mục đích đó của lão ta thì đương nhiên là không có ai tưởng lão sẽ thừa cơ hội này mà chuồn đi êm thắm.

Tiêu Biệt Ly cười nhạt:
- Các hạ suy luận nhiều quá.

Diệp Khai gật đầu:
- Cái đó quả có thật. Tại hạ quen tính mất rồi, muốn bỏ từ lâu song không bỏ nổi.

Tiêu Biệt Ly thốt:
- Nếu lối suy luận của các hạ giản đơn hơn một chút thì các hạ có thể nghĩ được là lão thừa cơ hội này mà đào tẩu.

Diệp Khai gật đầu:
- Có thể như vậy lắm.

Tiêu Biệt Ly tiếp:
- Tại hạ cũng có cái tật nặng là suy tưởng nhiều.

Diệp Khai chớp mắt:
- Cho nên các hạ cũng không nghĩ là lão đào tẩu ?

Tiêu Biệt Ly gật đầu.
Diệp Khai tiếp:
- Sở dĩ thế, các hạ mới có thể đi tìm Lộ Tiểu Giai cho lão.

Tiêu Biệt Ly điềm nhiên:
- Các hạ hiểu việc đó từ lúc nào ?

Lão không hề nao núng trước phát giác của Diệp Khai.
Diệp Khai không đáp, hỏi lại:
- Các hạ không phủ nhận ?

Tiêu Biệt Ly mỉm cười:
- Phủ nhận làm gì khi đối tượng là các hạ.

Diệp Khai cũng cười. Chàng trầm ngâm một chút, đoạn thốt:
- Tại hạ còn biết thêm một điều này.

Tiêu Biệt Ly hỏi:
- Điều chi nữa ?

Diệp Khai ung dung tiếp:
- Các hạ không phàải là Tiêu Biệt Ly. Nói một cách khác, không ai tên Tiêu Biệt Ly cả.

Tiêu Biệt Ly chớp mắt:
- A.

Diệp Khai buông luôn:
- Các hạ là Tây Môn Xuân.

Tiêu Biệt Ly vẫn điềm nhiên:
- Các hạ nghĩ ra từ lúc nào ?

Diệp Khai đáp:
- Từ lúc người giả mạo Đỗ bà bà chết tại cửa hiệu của Lý Mã Hổ.

Tiêu Biệt Ly chớp mắt:
- A.

Diệp Khai tiếp:
- Tại đây, khi tại hạ gọi lên ba tiếng Tây Môn Xuân thì y quay đầu lại nhưng không nhìn tại hạ mà lại nhìn các hạ.

Tiêu Biệt Ly chớp mắt:
- A…

Diệp Khai tiếp:
- Y quay đầu vì kinh ngạc, không hiểu tại sao tại hạ lại gọi đúng tên của các hạ ra. Lúc đó tại hạ cứ tưởng hắn giật mình vì lộ tung tích. Sau này tại hạ mới biết sự thật nhờ cái tật suy đoán nhiều. Ngẫm ra thì cái tật đó lắm lúc cũng giúp tại hạ được việc.

Rồi chàng thở dài, tiếp luôn:
- Cho đến bây giờ, tại hạ chưa biết Đỗ bà bà ở tại đâu.

Tiêu Biệt Ly đáp:
- Vĩnh viễn các hạ không thể biết được.

Diệp Khai hỏi:
- Tại sao ?

Tiêu Biệt Ly từ từ tiếp:
- Tại vì không ai có thể biết được Tây Môn Xuân và Đỗ bà bà vốn chỉ là một người.

Diệp Khai kinh hãi:
- Một người ?

Tiêu Biệt Ly gật đầu:
- Cải sửa dung mạo là nghề của Tây Môn Xuân. Và về cái nghề đó thì Tây Môn Xuân số một.
Diệp Khai thừ người, im lặng.

Sau cùng, chàng thốt:
- Tại hạ không thấy nỗi là các hạ lại cải trang thành một lão thái bà.

Tiêu Biệt Ly mỉm cười:
- Nếu đế các hạ thấy được thì Tây Môn Xuân đâu còn là Tây Môn Xuân nữa.

Diệp Khai lại thở dài:
- Chả trách Tây Môn Xuân xứng đáng là một đệ tử chân truyền của Thiên Diện Nhân.

Tiêu Biệt Ly lắc đầu:
- Không phải đệ tử.

Diệp Khai trố mắt:
- Thế là gì ?

Tiêu Biệt Ly đáp:
- Nhi tử.

Diệp Khai kêu lên:
- Lệnh tôn là Thiên Diện Nhân ?

Tiêu Biệt Ly nhếch mép cười thảm:
- Cho đến bây giờ tại hạ cũng chưa biết là mạng vận của chính mình là bất hạnh hay hữu hạnh.

Diệp Khai không đáp.
Chẳng ai đáp được câu hỏi đó.

Tiêu Biệt Ly tiếp:
- Vô luận là ai cũng phải thừa nhận tiên phụ là một bậc kỳ tài trong võ lâm. Thậm chí đến ngày nay vẫn chưa có người sánh được.

Tự nhiên là Diệp Khai không thể phủ nhận.

Tiêu Biệt Ly tiếp:
- Trong đời lão nhân gia, có lúc lão nhân gia là nam, có lúc là nữ, khi thì tà, khi thì chánh. Một số người tôn xưng lão nhân gia là Thiên Diện Nhân Thần, một số khác lại mắng là Thiên Diện Nhân Ma. Không một ai biết được con người chân chính của tiên phụ.

Diệp Khai hỏi:
- Còn các hạ ?

Tiêu Biệt Ly lắc đầu:
- Tại hạ cũng không hiểu luôn. Tại hạ chỉ biết tiên phụ truyền hết sở học cho tại hạ kèm theo một gánh nặng.

Diệp Khai hỏi:
- Gánh nặng như thế nào ?

Tiêu Biệt Ly buông gọn:
- Cừu hận.

Phải cố gắng lắm, lão mới buông ra hai tiếng gọn đó.

Rồi lão tiếp:
- Cho đến ngày nay, trên giang hồ người ta chưa xác định được tiên phụ còn sống hay đã quy tiên. Có người cho rằng tiên phụ quy ẩn nơi Đông Hải, có người tin chắc là tiên phụ đã chứng quả Huỳnh Đình.

Diệp Khai chớp mắt:
- Thực sự thì…

Tiêu Biệt Ly ảm đạm:
- Đã chết rồi.

Diệp Khai hỏi gấp:
- Chết ? Chết cách nào ?

Tiêu Biệt Ly thở dài:
- Bằng một nhát đao.

Diệp Khai hỏi:
- Đao của ai ?

Tiêu Biệt Ly nhìn chàng:
- Các hạ nên hiểu là trên đời này có mấy kẻ xử dụng đao mà giết nổi tiên phụ. Không cần tại hạ phải nói ra thì các hạ cũng biết ai rồi.

Diệp Khai trầm lặng. Chàng đã biết là ai rồi.

Tiêu Biệt Ly lạnh lùng tiếp:
- Cứ theo lời truyền thuyết thì Bạch đại hiệp là một bậc kỳ tài trong võ lâm. Cũng theo truyền thuyết đó thì đao pháp của Bạch đại hiệp được xem như vô tiền khoáng hậu.

Âm thanh phát xuất một niềm cừu hận vô biên. Lão lại cười, thứ nụ cười có một chủ trương vững chắc.

Lão tiếp:
- Đao pháp tuyệt vời còn con người… lão ấy…

Diệp Khai chận lại:
- Các hạ không có quyền phê phán bởi các hạ đang mang niềm cừu hận.

Tiêu Biệt Ly lắc đầu:
- Các hạ lầm. Tại hạ không hận người. Tại hạ đâu biết người thì lý do gì lại hận người ?

Diệp Khai thốt:
- Nhưng các hạ muốn giết người.

Tiêu Biệt Ly đáp:
- Phải. Tại hạ muốn giết người. Thậm chí không tiếc bất cứ một giá nào. Các hạ có biết tại sao không ?
Diệp Khai lắc đầu.

Tiêu Biệt Ly tiếp:
- Cừu hận và yêu thương không đồng dạng. Muốn yêu thì phải cần thấy mặt, phải cần biết người. Còn cừu hận thì chỉ bằng vào một lời ủy thác, trối trăn là đủ. Phó Hồng Tuyết đâu có biết Mã Không Quần là ai.

Diệp Khai thở dài:
- Cho nên hôm đó tiên sinh có mặt tại Mai Hoa am và sau khi đi thì tiên sinh bỏ lại đôi chân.

Tiêu Biệt Ly gật đầu:
- Cho đến nay, tại hạ vẫn chưa quên sự tình ngày đó. Tưởng chừng như mới xảy ra ngày hôm qua.

Diệp Khai tiếp:
- Nhưng Bạch đại hiệp chừa lại mạng sống cho tiên sinh ?

Tiêu Biệt Ly lắc đầu:
- Lão không có thì giờ thanh toán nốt. Thực ra, với thương thế đó, tại hạ khó sống vì máu chảy quá nhiều. Chũng may là tuyết lạnh làm cho máu ngưng đọng, nhờ vậy tại hạ mới còn sống cho đến nay.

Rồi lão tiếp:
- Thành thật mà nói thì đao pháp của họ Bạch tuyệt vời, phải trông thấy tận mắt mới biết được đao pháp cao siêu ra sao. Đừng ai mong thoát chết dưới ánh đao họ Bạch.

Diệp Khai hỏi:
- Còn các người kia, các hạ biết chứ ?

Tiêu Biệt Ly lắc đầiu:
- Chỉ một mình Mã Không Quần biết mà thôi. Tại hạ chỉ biết mỗi cá nhân có một niềm hận thâm sâu đối với Bạch đại hiệp.

Diệp Khai cau mày:
- Làm gì có cừu nhân đông thế.

Tiêu Biệt Ly cười lạnh:
- Tại hạ không có quyền phê bình người song vẫn có quyền phê bình đao. Thứ đao đã hóa kiếp vô số cao thủ võ lâm. Thanh đao họ Bạch có thể nói là một thanh ma đao.

Diệp Khai hỏi:
- Các hạ sợ ?

Tiêu Biệt Ly thở dài:
- Tại hạ là con người bằng xương bằng thịt mà. Một con người hữu tình hữu hoại
mà.

Diệp Khai gật gù:
- Cho nên các hạ sợ Phó Hồng Tuyết, y như sợ Bạch đại hiệp ngày xưa, bởi các hạ nhận ra thanh ma đao.

Tiêu Biệt Ly cười lạnh:
- Rất tiếc , nó không phải là cái may cho hắn.

Diệp Khai chớp mắt:
- A.

Tiêu Biệt Ly tiếp:
- Bởi vì nó là một thanh ma đao. Ai mang nó thì cuối cùng cũng phải bất hạnh.

Âm thanh của lão có vẻ thần bí.
Gần như một lời nguyền rủa.

Diệp Khai rợn mình, cười gượng:
- Tuy nhiên hắn vẫn chưa chết.

Tiêu Biệt Ly trầm giọng:
- Nhưng rồi hắn sẽ chết. Thanh đao đó sẽ từ từ đào cho hắn một lỗ huyệt. Hắn đau khổ chờ ngày xuống lỗ huyệt. Bởi đời hắn chỉ dệt bằng cừu hận, hắn không có mối lạc thú nào.

Diệp Khai đứng lên, bước tới mở cửa sổ. Chừng như chàng cảm thấy không gian trong nhà nặng nề quá, chàng thở rất khó khăn.

Tiêu Biệt Ly hỏi:
- Các hạ có biết là tại hạ hằng hoài nghi các hạ chăng ?
Diệp Khai không đáp, không quay đầu.

Tiêu Biệt Ly tiếp:
- Tại hạ xúi giục các hạ đi giết Mã Không Quần là có ý dọ thám các hạ.

Diệp Khai buông lửng lơ:
- A.

Tiêu Biệt Ly tiếp:
- Cái chủ ý đó không phải do chính tại hạ đề xuất mà là do ba người trong đêm ấy. Có ba người chứ không phải hai.

Diệp Khai thốt:
- Người lánh mặt là Mã Không Quần.

Tiêu Biệt Ly gật đầu:
- Chính lão ta.

Diệp Khai hỏi:
- Đinh Cầu Cảnh là một trong số ba mươi thích khách tại Mai Hoa Am ?

Tiêu Biệt Ly cười nhẹ:
- Y đâu xứng đáng đứng trong hàng ngũ đó. Bất quá y là một tên gù lưng tham tiền tài.

Diệp Khai gật đầu:
- Cho nên các vị mua đứt y.

Tiêu Biệt Ly thốt:
- Nhưng bọn tại hạ không qua được các hạ. Lúc đó tại hạ không tưởng là các hạ đem sự tình tố cáo với Vạn Mã Đường chủ. Tại hạ đưa ra cái giá khá hấp dẫn.

Diệp Khai lạnh lùng:
- Giá đó thừa mua nhiều người chứ không phải một. Đáng tiếc những kẻ bán mình đã chết hết.

Tiêu Biệt Ly lắc đầu:
- Những kẻ chết không đáng thương mà cũng không đáng tiếc.

Diệp Khai hỏi:
- Chỉ đáng tiếc là Phó Hồng Tuyết chưa chết ?

Tiêu Biệt Ly lạnh lùng:
- Cũng không nên tiếc, bởi tại hạ biết là sớm muộn gì cũng có một ngày hắn chết vì thanh ma đao của hắn.

Diệp Khai lại hỏi:
- Còn Mã Không Quần ?

Tiêu Biệt Ly đáp:
- Lão vốn là một con hổ song hiện tại đã biến thành hồ ly. Mà hồ ly trốn tránh thì chỉ có trời mới tìm ra. Do đó không dễ dàng gì bị giết.

Diệp Khai mỉm cười:
- Hồ ly là loài khó bị giết thì sao trên đời lại có thứ áo da chồn ?

Tiêu Biệt Ly tắt lý.
Tên của Diễn Đàn: Tea Lounge
User avatar
Editor 1
 
Posts: 687
Joined: Wed Nov 23, 2011 5:39 pm
I am: Reader

Re: Truyện Kiếm Hiệp - Biên Thành Lãng Tử - Cổ Long

Postby CatWoman » Wed Jan 15, 2014 7:00 pm

Image


Biên Thành Lãng Tử
Tác Giả: Cổ Long

Hồi 21

Giết Người Không Chết


Diệp Khai thốt :
- Các hạ đừng quên trên đời có loại chó săn, cực kỳ thính mũi. Loại đó là khắc tinh của hồ ly.

Tiêu Biệt Ly chợt cười lạnh:
- Phó Hồng Tuyết dù có chiếc mũi thính như mũi chó săn, hắn cũng chỉ dùng để ngửi son phấn, chứ không đánh hơi gì khác !
Diệp Khai chớp mắt:
- Tại sao ?
Tiêu Biệt Ly tiếp:
- Tại vì có Thúy Bình !
Diệp Khai cau mày:
- Chẳng lẽ hắn mang Thúy Bình theo hắn ?
Tiêu Biệt Ly gật đầu.
Diệp Khai lại cau mày:
- Chẳng lẽ có Thúy Bình bên cạnh, rồi hắn không tìm ra Mã Không Quần ?
Tiêu Biệt Ly cười mỉa:
- Các hạ đừng quên, cái thích của nữ nhân, là châu ngọc, chứ không phải là một chiếc áo da chồn !
Đến lượt Diệp Khai tắt lý.
Tiêu Biệt Ly bật cười tiếp:
- Thực ra, hiện tại Phó Hồng Tuyết có tìm được Mã Không Quần hay không, việc đó chẳng quan hệ gì đến tại hạ, mà cũng chẳng quan hệ gì đến các hạ ! Hay có quan hệ gì đến một trong hai chúng ta ?
Diệp Khai trầm ngâm một lúc.
Sau cùng, chàng nhấn từng tiếng:
- Có điểm quan hệ này !
Tiêu Biệt Ly hỏi:
- Như thế nào ?
Diệp Khai vụt quay mình, ngưng ánh mắt nhìn Tiêu Biệt Ly, từ từ hỏi:
- Tại sao các hạ không hỏi tại hạ là ai ?
Tiêu Biệt Ly đáp:
- Tại hạ có hỏi. Mà cũng có nhiều người đã hỏi rồi !
Diệp Khai tiếp:
- Nhưng bây giờ, sao các hạ không lặp lại câu hỏi !
Tiêu Biệt Ly đáp:
- Vì tại hạ biết các hạ mang họ Diệp, tên Khai.
Diệp Khai tiếp:
- Nhưng Diệp Khai là con người như thế nào ?
Tiêu Biệt Ly cười nhẹ:
- Theo tại hạ thấy thì, Diệp Khai là con người thích chen vào việc thiên hạ !
Diệp Khai điểm một nụ cười:
- Lần này, các hạ lầm !
Tiêu Biệt Ly chớp mắt:
- Ạ ?
Diệp Khai tiếp:
- Lần này, không phải là việc thiên hạ !
Tiêu Biệt Ly nhìn chàng:
- Không phải ?
Diệp Khai lắc đầu:
- Không phải !
Một lúc lâu, Tiêu Biệt Ly hỏi:
- Các hạ là ai ?
Diệp Khai cười:
- Thấy chưa ! Thế nào rồi các hạ cũng hỏi mà ! Tại hạ biết lắm !
Tiêu Biệt Ly thở dài:
- Các hạ biết nhiều quá.
Diệp Khai gật đầu:
- Trái lại, các hạ biết ít quá !
Tiêu Biệt Ly cười lạnh.
Diệp Khai hỏi:
- Các hạ không thừa nhận ?
Tiêu Biệt Ly lại cười lạnh.
Diệp Khai vòng quanh bàn, đến cạnh lão, nghiêng mình, thì thầm mấy câu bên tai lão.
Chàng nói, lão nghe, không một ai nghe lọt, dù có kẻ nào khác ở trong nhà, ở gần bên, cách vài thước.
Tiêu Biệt Ly nghe rồi, thần sắc biến đổi.
Thần sắc của một người bị chấn động mạnh, tâm tư rả rời, cơ thể rả rời.
Chốc chốc, lão thở dài.
Một lúc lâu, lão thốt:
- Đích xác, tại hạ biết quá ít ! Tại hạ lầm !
Diệp Khai cũng thở dài:
- Tại hạ đã nói, mỗi cá nhân đều có lầm lạc ! Không ai tránh được điều đó !
Tiêu Biệt Ly gật đầu:
- Hiện tại, tại hạ hiểu ý tứ của các hạ. Tuy có muộn màng, song nghĩ ra cũng còn hơn là vĩnh viễn không biết gì hết !
Lão cúi đầu, nhìn các quân bài trên mặt bàn, nhếch nụ cười khổ, rồi tiếp:
- Tại hạ vốn tưởng, những vật đó cáo tố với tại hạ nhiều việc, ngờ đâu chúng chẳng nói lên cái chi hết !
Lão đưa tay, rờ rẫm, vuốt ve các quân bài.
Bàn tay của lão gầy khô, một bàn tay xương xẩu !
Diệp Khai thốt:
- Vô luận thế nào, chúng cũng bầu bạn với các hạ qua nhiều năm.
Tiêu Biệt Ly đáp:
- Quả thật chúng có giải trừ cho tại hạ phần nào tịch mịch. Nếu không có chúng, thì tại hạ khó mà trải qua những ngày dài … Cho nên chúng có lừa tại hạ, tại hạ cũng không oán trách chúng !
Diệp Khai gật đầu:
- Tại hạ hiểu !
Tiêu Biệt Ly hỏi:
- Các hạ hiểu ?
Diệp Khai mỉm cười:
- Dù có bị ai đó lừa dối, kể ra cũng chịu hơn là cam với cái tịch mịch vô cùng !
Tiêu Biệt Ly cười thảm:
- Các hạ quả là người hiểu đời ! Cho nên, được bầu bạn với các hạ, được các hạ ở bên cạnh mình mãi mãi, kể ra cũng rất khoan khoái cho một kiếp người.
Diệp Khai cười nhẹ:
- Đa tạ !
Tiêu Biệt Ly tiếp:
- Tại hạ có muốn lưu các hạ lại đây bầu bạn với tại hạ. Nhưng đáng tiếc là tại hạ biết các hạ sẽ cự tuyệt !
Lão cười khổ, thở dài, bất chợt vươn tay ra, chụp cổ tay Diệp Khai.
Động tác cực đẹp.
Thoạt đầu, lão đưa tay ra, lơ lơ lững lững, ung dung. Bỗng lão chộp tay, bàn tay tới đích liền.
Nhưng, cái đích đã đổi thay ngay. Cái đích không còn là cổ tay của Diệp Khai, mà là chiếc hộp gỗ dùng đựng các quân bài.
Diệp Khai kịp thời đẩy chiếc hộp gỗ cho lão chụp, còn chàng thì phóng nhanh ra xa, ngoài ba thước.
Tiếc rắc vang lên, chiếc hộp gỗ vỡ vụn trong tay Tiêu Biệt Ly.
Lâu lắm, Tiêu Biệt Ly ngẩng mặt lên, nhìn chàng, lạnh lùng thốt:
- Các hạ có đôi tay tinh xảo quá !
Diệp Khai cười nhẹ:
- Ấy cũng chỉ vì chúng linh xảo mà tại hạ quyết giữ chúng lại ở cổ tay !
Tiêu Biệt Ly tiếp:
- Chắc cái mũi của các hạ cũng thính như mũi của chó săn ?
Diệp Khai đáp:
- Mũi của tại hạ thì bất khả xâm phạm đấy. Bởi đôi tay của các hạ không mó đến nổi đâu !
Bàn tay ve vuốt các quân bài suốt mấy mươi năm, bàn tay đó đã luyện được một khí công cực mạnh, đấm vào đá, đá cũng vỡ tan, nói gì một chiếc mũi !
Tiêu Biệt Ly hỏi:
- Chẳng lẽ các hạ không muốn lưu lại với tại hạ ?
Diệp Khai mỉm cười:
- Cỗ quân bài làm bạn với các hạ mười mấy năm nay, các hạ còn bóp nát chiếc hộp, ai trông thấy mà chẳng rợn mình ?
Tiêu Biệt Ly thở dài, lẩm nhẩm:
- Xem ra, các hạ quả là con người vô tình !
Bỗng, lão tung mình lên, hai chiếc gậy bay theo, chiếc trong tay tả quét một vòng tròn, chiếc trong tay hữu quét ngang.
Hai cái quét đó có oai lựt làm bật một hòn núi !
Gió gây phát sanh, xoay tròn như trốt lốc.
Diệp Khai đã lên đến trần nhà rồi, chân móc, đầu thòng xuống.
Hai chiếc gậy sắt lại được vung lên.
Từ hai chiếc gậy, bắn ra mấy mươi vệt sáng.
Đoạn Trường châm ! Hai chiếc gậy sắc trống lỏng, bên trong chứa Đoạn Trường châm. Mỗi một mũi châm, giết một mạng người. Số châm bắn ra, đủ giết ba mươi người.
Nhưng, Diệp Khai là người thứ ba mươi mốt !
Chàng vừa phát hiện, chàng biến mất. Nhưng, khi chàng trở lại, thì đến lượt châm biến mất.
Tiêu Biệt Ly đã ngồi xuống chiếc ghế của lão. Mường tượng lão quan sát mấy mươi mũi châm, bay về phương hướng nào, có cắm vào đâu chăng.
Trong vòng mấy mươi năm qua, lão chỉ thất bại lúc phóng châm hai lần.
Lần thứ nhất, mười tám năm về trước, tại Mai Hoa Am. Sau lần đó lão không tin là còn tái diễn thất bại, dù chỉ một lần thôi !
Bây giờ, lão thất bại ! Lần thứ hai, thất bại.
Sự thất bại tái diễn.
Lão mất cả tự tin !
Diệp Khai như từ cung trời, nhẹ nhàng đáp xuống, ngồi vào chiếc ghế cũ, đối diện với Tiêu Biệt Ly.
Không gian trở lại bình tịnh, không còn gió gậy, không còn độc châm.
Mường tượng chẳng có gì vừa phát sanh.
Thời khắc trôi qua … trôi qua.
Không rõ được bao lâu, Tiêu Biệt Ly thở dài thốt:
- Tại hạ có nhớ, đã có người hỏi các hạ một câu. Tại hạ cũng muốn hỏi một câu tương tợ.
Diệp Khai gật đầu:
- Các hạ cứ hỏi !
Nhìn thẳng vào mặt Diệp Khai, Tiêu Biệt Ly gằn từng tiếng:
- Các hạ thực sự, có phải là người không ? Có đúng là người không ?
Không người thì là gì, chẳng lẽ là thú ?
Không, Tiêu Biệt Ly không có ý tưởng đó. Theo y, Diệp Khai phải khác người, hoặc giả, chàng là thần, hoặc giả, là quỷ là ma !
Rồi, không đợi chàng đáp, lão tiếp luôn:
- Tại hạ ba lần xuất thủ, nếu là người, thì không có người nào tránh khỏi !
Chỉ có quỷ thần mới tránh khỏi !
Tâng bốc đối tượng, là gián tiếp khoa trương cái tài của lão. Chỉ có những bậc siêu phàm mới tránh khỏi thủ đoạn của lão !
Như vậy, lão là đối tượng của bậc siêu phàm.
Diệp Khai thốt:
- Tại hạ hiểu !
Tiêu Biệt Ly tiếp:
- Tại hạ muốn các hạ phải chết.
Diệp Khai khoát tay:
- Các hạ khỏi cần phải giải thích.
Tiêu Biệt Ly tiếp:
- Tại hạ xuất thủ ba lần, không lần nào các hạ hoàn thủ !
Diệp Khai điềm nhiên:
- Tại sao tại hạ phải hoàn thủ ? Các hạ muốn cho tại hạ phải chết, chứ tại hạ có muốn cho các hạ chết đâu ?
Tiêu Biệt Ly cau mày:
- Tại sao ?
Diệp Khai lắc đầu:
- Chẳng tại sao cả !
Đoạn, chàng cười, tiếp:
- Các hạ có thể ở đây, tiếp tục khai thác kỹ viện, tiếp tục vọc các quân bài, tiếp tục uống thứ rượu đặc biệt !
Tiêu Biệt Ly nắm chặt hai bàn tay, đảo mắt mấy lượt, từ từ thốt:
- Trước, thì tại hạ có thể làm như vậy, vì tại hạ có mục đích, tại hạ bảo hộ Mã Không Quần. Tại hạ chờ người đến giết lão !
Lão nhăn mặt, tiếp luôn:
- Bây giờ, tại hạ đâu còn tiếp tục lối sinh hoạt đó nữa được !
Lão thở dài.
Diệp Khai thốt:
- Việc của các hạ, tùy tiện các hạ thu xếp, tại hạ không có ý kiến gì !
Chàng đứng lên quay mình, ung dung bước đi, đầu không quay lại.
Chàng không lưu lại, Tiêu Biệt Ly phải lưu lại, ít nhất cũng trong một thời gian ngắn !
Diệp Khai ra khỏi nhà rồi, Tiêu Biệt Ly bật rung người lên.
Rung như người nằm mộng ác chợt tỉnh. Khi tỉnh rồi lại run sợ hơn trong mộng.
Một lúc sau, lão chụp các quân bài vung mạnh tay, quăng qua cửa sổ.
Bài văng đi, lệ rơi xuống theo.
Lão không còn lý do ở lại Biên Thành nữa, bởi Mã Không Quần đã đi rồi.
Lão không thiết sống nữa, bởi bao nhiêu mưu đồ đều đổ vỡ !
Lão còn can đảm bắt đầu làm lại chăng ?
Đêm tàn.
Vần đông nhuộm trắng một phương, màu đen thu dần, nhạt dần …
Lửa đã tắt từ lâu, một vài đợt khói nhỏ còn vương vấn trong sương sớm như luyến tiếc một oai lực hãi hùng vừa tàn diệt.
Oai lực của lửa, lửa mang luôn oai lực của Vạn Mã Đường, hoàn thành công cuộc bể dâu thường hữu.
Người chữa lửa đã ly khai hỏa trường, còn lại vùng tiêu thổ thê lương.
Diệp Khai đứng trên gò cao nhìn xuống vùng tiêu thổ, bồi hồi.
Bên cạnh chàng là Tiểu Hổ Tử. Chàng nhìn nó bồi hồi.
Chàng nắm tay đứa bé, đưa nó đến một địa phương. Cho nó chôn vùi đi niềm cừu hận lẫn thống khổ tại địa phương đó.
Chàng muốn khi nó trưởng thành, thì tâm lý nó chỉ chứa đựng tình thương, không mảy may cừu hận.
Chàng nghĩ, không có gì thê thảm bằng cừu hận lưu luyến vạn kiếp.
Những cuộc bể dâu, chỉ để cho tạo vật an bày.
Nơi đó có bia đá, vết đao trên bia vẫn còn. Nhưng huyết lệ đã phai màu.
Diệp Khai nắm tay đứa bé, quỳ xuống trước mộ bia.
Một cuộc đối thoại diễn ra giữa chàng và đứa bé:
- Đây là nơi yên nghĩ cuối cùng của bằng hữu phụ thân ngươi. Ngươi hãy ghi nhớ điều này, vĩnh viễn ghi nhớ, là không nên gây thù kết hận với con cháu người ta.
- Tôi nhớ.
- Ngươi dám phát thệ ghi nhớ mãi ?
- Tôi xin thề !
Diệp Khai mỉm cười.
Chưa bao giờ chàng cười được vui như hôm nay.
Cuộc đối thoại tiếp tục:
- Ta biết, người còn là một đứa bé.
- Tôi muốn đi tìm gia gia tôi, thơ thơ tôi. Ông đưa tôi đi không ?
- Đương nhiên là đi.
- Ông có thể tìm được họ chứ ?
- Ngươi nên nhớ, chỉ cần ngươi có tin tưởng. Con người có tin tưởng, là không có việc gì không làm được !
Tiểu Hổ Tử cười.
Một nụ cười đầy triển vọng ! Triển vọng cầu tiến trên con đường chánh nghĩa.
Sau đó, Diệp Khai trở về thị trấn.
Thái dương bắt đầu nhả nóng, như ngày qua, như ngày kia.
User avatar
CatWoman
 
Posts: 147
Joined: Wed Dec 14, 2011 11:48 am
I am: Other

Re: Truyện Kiếm Hiệp - Biên Thành Lãng Tử - Cổ Long

Postby CatWoman » Fri Jan 17, 2014 8:52 am

Biên Thành Lãng Tử
Tác Giả: Cổ Long

Hồi 22

Bạt Đao Lần Nữa


Thời tiết sang thu.

Thu đến, là cảnh vật nhuộm vàng. Vàng với lá ở hàng cây, vàng với lá rơi rụng bay tơi tả lợp khắp cùng, từ rừng đến phố thị, ngập đường.

Ba mươi bốn con ngựa xuất hiện.
Kỵ sĩ chỉ có hai mươi sáu.

Ngựa phi nước đại, người mệt nhoài.
Các kỵ sĩ đều đượm vẻ phong sương, có người mang thương tích.

Nhưng, chẳng ai màng đến tình trạng của mình. Bởi, họ là những tay săn, và lần này, họ thu hoạch được nhiều.
Họ không săn thú. Họ săn người.

Máu trên mình họ là máu của mồi săn.
Họ đi vào khu rừng bàng, và kết quả thu hoạch của họ nằm trên lưng ngựa.

Những rương bạc nặng nề.
Thiên hạ mắng họ là thổ phỉ, là cường đạo, song họ có cần gì.
Họ cần sống. Ai không cần sống ?
Huống chi, họ tự nhận mình là những hảo hán.

Những hảo hán lục lâm.
Các hảo hán lục lâm này, đã về căn cứ, gọi rượu chật đầy bàn, ăn to, uống đậm, nói lớn.
Bạc chất đống cạnh đó.

Họ vừa ăn uống, chuyện trò vừa chờ.
Họ chờ vị đại ca của ho,ï để làm một cuộc phân chia.
Đại ca của họ là Chủy Nhãn Long, chột một mắt.
Y thường dùng một vuông khăn đen che kh uất bên mắt chột, do đó người ta cũng gọi y là Độc Nhãn Long. Tánh của y rất công bình, xem huynh đệ như nhau, không ai hơn, kém, chưa bao giờ thiên vị một người nào xử hiếp một người nào.

Toàn thể huynh đệ điềukính trọng, nể sợ y.

Y có hai thuộc hạ đắc lực nhất. Một là Đồ Lão Hổ có sức mạnh như thần, người ta nói một cái đấm của hắn đủ hạ một con mãnh hổ. Chưa ai thấy hắn đánh cọp lần nào, song người ta không hoài nghi được, bởi hắn đừng đánh chết người với một quyền.
Người thứ ba là tay đa mưu, túc trí, có cái hiệu là Bạch Diện Lang Trung.
Lần xuất ngoại hành nghề, chính Đồ Lão Hổ đánh chết Thiết Kim Cương, vị nhị tiểu đầu của Trấn Viễn Tiêu Cục.
Với thành tích đó, y sẽ được phân chia quan trọng trong số chiến lợi phẩm thu hoạch.
Đang lúc mọi người cười nói oang oang, không rõ từ đâu đến một nữ nhân dẫn xác vào.
Địa phương này có cái tên là Long Hổ Trại, ở phía sau khu rừng bàng, bốn bề có núi non bao bọc.
Long Hổ Trại là vùng căn cứ của đám lục lâm này, quanh năm suốt tháng chỉ có họ ra vào và trong vùng phụ cận chỉ có dã thú vảng lai, tuyệt nhiên không người lạ nào dám bén mảng đến.
Giờ đây, bỗng nhiên một nữ nhân dẫn xác đên.

Dã thú vào đây còn phải sợ đám hảo hán lục lâm này, huống hồ một nữ nhân.
Cả bọn đều ngưng cười, ngưng nói, bao nhiêu cặp mắt đều đổ dồn về nàng.
Chủy Nhãn Long không nói gì. Là đại ca, y phải giữ trầm tĩnh, với thân phận đó, y chỉ mở miệng khi cần mở miệng. Đã có thuộc hạ ứng phó với những việc nhỏ nhặt.

Và, thuộc hạ thấp nhất cũng không có quyền lên tiếng trước, một là không được vượt bậc hai là tránh hớ hênh.
Trong trường hợp này, chỉ có nhị trại chủ là có tư cách giải quyết vấn đề.
Nhị trại chủ là Đỗ Lão Hổ.

Đỗ Lão Hổ đập tay xuống bàn kêu bốp một tiếng, rồi cao giọng hỏi:
- Ngươi là ai ?

Nữ nhân vận y phục bằng thứ hàng cao quý, màu xanh lá cây, điểm nụ cười duyên, dịu giong hỏi lại:
- Tôi thế này, các vị không nhận ra là một nữ nhân hay sao mà còn hỏi ?

Dù có mù đôi mắt, nghe âm thanh của nàng dù kẻ mù cũng biết là một nữ nhân.

Đỗ Lão Hổ hơi sượng quát:
- Ngươi đến đây làm gì ?

Nữ nhân đáp:
- Tôi muốn tạm trú tại địa phương này, trong ba tháng. Các vị nghĩ sao ? Vào tận căn cứ cường đạo, là can đảm lắm rồi. Lại còn đòi ở lại những ba tháng giữa bọn chúng.

Nữ nhân này điên rồi chắc.

Nàng tiếp:
- Tôi hy vọng các vị nhường cho tôi một ngôi nhà tốt nhất tại đây, có đủ bàn ghế, giường. Về chăn niệm thì mỗi ngày phải thay hai lượt.
Bọn cường đạo sửng sờ.
Nàng là ai mà bảo chúng phục dịch như nô tài phục dịch chủ nhân ?

Nàng tiếp:
- Chúng tôi thích sạch sẽ, yên tịnh, về ăn thì tùy tiện, bất quá mỗi ngày ăn ba bữa, mỗibữa có thịt trâu cũng đủ. Chẳng cần cao lương mỹ vị gì, có điều là phải thịt của trâu tơ, thật mềm, nếu là thịt trái thăng thì càng hay. Thịt ở chỗ hkác, khó ăn lắm.
Không ai nói tiếng nào.

Bây giờ nàng xưng là chúng tôi. Thế thì ngoài nàng ra, còn ai nữa ? Còn bao nhiêu người nữa ?

Nàng tiếp:
- Ban ngày chúng tôi không uống rượu, song về đêm các vị nên chuẩn bị thứ Bồ Đào tửu xuất xứ từ Ba Tư mà phải là thượng hảo hạng mới uống được. Ngoài ra, cũng phải có loại Trúc Diệp Thanh đã cất ít nhất cũng từ ba mươi năm trở lên.

Không ai nói tiếng nào.

Nàng tiếp:
- Lúc chúng tôi ngủ, các vị nên cắt ba ban, luân phiên canh gác ban đêm, tuyệt đối không được phát xuất một thinh âm nào, bởi chúng tôi dễ giật mình tỉnh giấc, mà tỉnh thì không làm dỗ lại giấc ngủ.
Không ai đáp.

Nàng tiếp:
- Các việc lặt vặt khác, chúng tôi có thể châm chước, dễ dãi cho các vị. Chúng tôi biết, các vị là những người thô lỗ, vụn về nên sẵn sàng thông cảm cho các vị.

Không ai đáp.

Ai ai cũng cùng lúc càng sừng sộ. Họ giương mắt nhìn nhau, nghe nàng nói họ có cảm tưởng là đối diện với một kẻ điên và kẻ điên đang ngây ngô ca hát.

Nhưng nàng ung dung, tự nhiên, phảng phất có cảm tưởng là sự đòi hỏi rất hợp tình hợp lý.
Bởi hợp tình hợp lý nên không ai có thể cự tuyệt.

Đợi nàng dứt lời, Đỗ Lão Hổ bật cười vang hỏi:
- Ngươi tưởng ở đây là đâu ? Khách sạn ? Quán ăn ?

Nữ nhân áo xanh cười duyên đáp:
- Tuy nhiên chúng tôi không chuẩn bị thanh toán tiền đâu nhé.

Đỗ Lão Hổ ngưng cười.
- Ngươi có muốn chúng ta chi tiền ngươi lại không ?

Nữ nhân lại cười:
- Nếu ngươi không đề tỉnh tôi quên mất. Số bạc kia chúng tôi chia một phần.

Đỗ Lão Hổ hỏi:
- Bao nhiêu ?

Nữ nhân điềm nhiên:
- Chia hai ra, chúng tôi lấy một nữa. Chỉ một nữa thôi.

Đỗ Lão Hổ hỏi:
- Ngươi không hiềm ít sao ?

Nữ nhân đáp:
- Chúng tôi đã nói, chúng tôi không đòi hỏi quá đáng đâu. Các vị yên trí.

Bao nhiêu người kia cười theo.
Chỉ có Chủy Nhãn Long và Bạch Diện Lang Trung không cười.

Bạch Diện Lang Trung hỏi:
- Ngươi xưng chúng tôi, thế các ngươi có mấy người ?

Nữ nhân đáp:
- Hai người.

Bạch Diện Lang Trung lại hỏi:
- Còn người kia, ai thế ?

Nữ nhân đáp:
- Chồng tôi chớ ai nữa. Chẳng lẽ tôi đánh đôi đánh cặp với nam nhân khác, đi chung, ăn chung, ngủ chung ?

Bạch Diện Lang Trung khẽ cau mặt:
- Y ở đâu ?

Nữ nhân đáp:
- Ở bên ngoài kia.
- Tại sao y không cùng vào đây một lượt với ngươi ?
- Cái tánh của y khó khăn lắm, tôi sợ y xuất thủ bất ngờ gây tổn hại cho các vị.

Bạch Diện Lang Trung cười nhẹ:
- Chớ không phải sợ bọn ta đánh y một trận nên thân ?

Nữ nhân cười thốt:
- Dù sao đi nữa, bọn tôi đến đây chỉ để làm khách, chớ không phải để đánh nhau với các vị.

Bạch Diện Lang Trung gật đầu:
- Ngươi tìm đúng địa phương mà đến đó. Ở đây, bọn ta không thích việc đánh nhau.

Bỗng y trầm gương mặt, lạnh lùng tiếp:
- Ở đây, bọn ta không đánh nhau, bọn ta chỉ giết người thôi.

oOo

Khu rừng bàng ở phía hậu căn cứ. Cạnh khu rừng có một ngôi nhà, tuy ở phía sau Long Hổ Trại, song là một tiền đồng của tiện. Tiền đồn án ngữ trại từ mặt khu rừng.
Hiện tại, có một người đang đứng trước ngôi nhà đó, nhìn ra dãy núi xa xa biến màu xanh, đậm nét dần dần khi chiều thu đến.

Thời gian, là lúc thu chiều, vẻ tiêu sơ bao phủ vạn vật.
Người đứng đó cũng tiêu sơ như cảnh thu chiều.
Hai tay chắp sau lưng, mặt nhăn nheo, lão mơ màng nhìn ra phương trời xa thẳm.
Phải ! Một lão nhân.

Tuy nhiên, tuôi cao, lão vẫn còn đứng thẳng người, đôi chân còng vững. Bất quá lão có vẻ mệt mỏi sau một ngày vượt dài từ dặm nơi nào đó, đến đây và đang chờ có một chỗ nghỉ ngơi.
Thân vóc của lão bậc trung, thân vóc đó như thủ nhỏ lại hơn, khi đứng cạnh con người vạm vỡ là Đỗ Lão Hổ.

Đỗ Lão Hổ vừa trông thấy lão, bật cười ha hả, thốt:
- Nếu ta đấm một đấm, mà thân xác của lão không nhừ như cám, thì ta sẽ tôn ngươi là tổ tông, phụng dưỡng các ngươi ba năm liền.

Nữ nhân điềm nhiên hỏi:
- Nếu thế, các hạ còn chờ gì mà không làm thử ?

Đỗ Lão Hổ hừ một tiếng:
- Ngươi không sợ trở thành quả phụ sao chớ ?

Y vọt mình tới
Lão nhân mường tượng không nghe, không thấy. Vẻ mệt mỏi càng hiện rõ hơn trước.

Đỗ Lão Hổ hỏi:
- Thật sự ngươi muốn ở lại đây ba tháng ?

Lão nhân thở dài, đáp:
- Lão phu mệt mỏi lắm rồi. Nơi này có vẻ thanh tịnh quá...

Đỗ Lão Hổ cười rợn:
- Nếu muốn tìm một nơi để ngủ, thì ngươi đến không đúng chỗ rồi đó. Ở đây, không có giường, chỉ có quan tài thôi.

Lão nhân không buồn nhìn y nữa mắt, điền nhiên thốt:
- Nếu các vị không đáp ứng, thì lão phu xin đi.

Đỗ Lão Hổ cao giọng:
- Đã đến đây rồi, ngươi còn tưởng ra đi nữa sao ?

Lão nhân điểm một nụ cười, ẩn ước có vẻ ngạo nghể
- Vậy thì lão phu ở đây chờ.

Đỗ Lão Hổ hỏi:
- Chờ cái gì ?

Lão nhân buông gọn:
- Tay quyền của các hạ.

Đỗ Lão Hổ bật cười vangL
- Thế thì ngươi khỏi phải chờ.

Y xuất thủ ngay, tay quyền bay sang lão nhân.
Quyền của y vừa nah, vừa mạnh lại chẩn.
Sau đó, lão mới vung tay, không nhanh lắm.

Khi nắm tay của Đỗ Lão Hổ còn cách mặt lão độ ba tấc, thì tay lão đã đấm vào sống mũi của y.
Những người hiện diện đều nghe tiếng xương gãy kêu rắc thê thảm.
Chẳng những chiếc mũi gãy mà thôi, cả thân hình trăm cân nặng của Đỗ Lão Hổ lại tung bay lên, rơi ngoài bốn trượng xa, đạp vào tường, tuột từ tường xuống đất.

Lão nhân vẫn không hề nhìn đến ý, đưa tay kéo lấy chiếc khăn trong mình ra, lau máu nơi tay nọ.
Làm cái việc đó, lão lại đưa ánh mắt mông lung, nhìn ra phường trời xa thẳm.

Độc Nhãn Long biến sắc.

Các huynh đệ dưới tay y, sau phút giây kinh hoàng, cùng phẩn nộ thét lên, cùng nhào tới.
Nhưng, Bạch Diện Lang Trung chận họ lại, đoạn thì thầm bên tai Độc Nhãn Long mấy câu chi đó.

Độc Nhãn Long hơi thì nghi, sau cùng gật đầu:
- Hay ! Hay lắm, có hạng khách như vậy bọn tại hạ chịu lắm. Sợ cũng không đến, chứ đã đến rồi thì đâu có lý lại chẳng hoan nghinh.

Bạch Diện Lang Trung tiếp nối:
- Tiểu đệ sớm biết đại ca thế nào cũng hoan nghinh mà.

Độc Nhãn Long bước dài đến trước mặt lão nhân, vòng tay cười hỏi :
- Chẳng hay bằng hữu là ai ?

Lão nhân buông nhạt:
- Các hạ không cần biết lão phu là ai. Chúng ta không phải là bằng hữu với nhau.

Độc Nhãn Long không hề đổi sắc, vẫn cười, tiếp hỏi:
- Chẳng rõ các hạ muốn lưu lại đây bao lâu ?

Nữ nhân đáp thay lão nhân:
- Các hạ yên trí, chúng tôi chỉ lưu lại đây ba tháng thôi.

Nữ nhân cười tiếp luôn:
- Sau ba tháng, chúng tôi sẽ ra đi. Dù các vị có yêu cầu bọn tôi ở lại một ngày, bọn tôi cũng không thể ở.

Thực ra, nàng cũng thừa hiểu là chẳng bao giờ người ta cầm bọn này ở lâu hơn.
Rồi sau ba tháng đó ?
Sau ba tháng, cái gì sẽ xẩy ra, nàng không cần hiểu.

Hắn từ từ đi, đi tới, chân tả nhích, chân hữu lết theo.
Tay hắn vẫn nắm chuôi đao, chuôi thanh đoa đen xì.
Hắn đi qua khắp các nẻo đường, hắn không gặp người hắn tìm.

Gặp ai hắn cũng hỏi:
- Có thấy một lão già đi ngang qua đây chăng ?

Và ai ai cũng đáp:
- Già đâu phải là một đặc điểm. Ngày nào chẳng có người già đi ngang. Ai biết thế nào mà nói.

Hắn giải thích:
- Lão già có một đặc điểm, lão có một bàn tay mất bốn ngón.

Người ta lắc đầu:
- Không thấy.

Hắn gầm đầu bước đi.
Nàng lầm lũi theo hắn.

Hắn không nói gì với nàng, song mường tượng hắn khinh thị nàng.
Cũng có thể là hắn tụ khinh thị lấy mình.

Thoạt đầu, hắn đi trong bóng tối, thỉnh thoảng gặp người, hắn chận lại hỏi.
Dần dần, hắn bỏ bóng tối, ra ngoài sáng sủa hơn, náo nhiệt hơn.
Hiện tại, họ đang đi trên con đường lớn, bên đường có tửu lầu.
Vào lúc đó, tửu lầu đông khách.

Chợt đâu đây, có tiếng gọi:
- Thúy Bình !
Hai người từ trong tửu lầu chạy ra, vận y phục hoa lệ, một mang đao, một mang kiếm.

Đại hán mang đao chụp tay Thúy Bình hỏi:
- Làm sao ngươi đến đây ? Đến từ lúc nào ?

Thúy Bình không đáp:
- Ta đã bảo ngươi không nên ở lại cái chỗ người mạt, đất cằn đó nữa. Nếu ngươi đi nơi khác làm ăn, ta bảo đảm là trong hai năm, ngươi sẽ tạo nên cơ nghiệp lớn lao...

Thúy Bình không đáp.

Đại hán tiếp:
- Tại sao ngươi không nói năng ?
Thúy Bình vẫn cúi đầu, không đáp.

Phó Hồng Tuyết đi trước, không quay lại, song đã dừng chân:
- Ạ ! Ta biết rồi. Thì ra, ngươi đã có chủ bao. Chả trách ngươi quên người cũ. Sao ngươi lại chọn một gã thọt chân ?

Phó Hồng Tuyết lúc đó mới quay mình lại.

Nhìn đại hắn, hắn lạnh lùng hỏi :
- Ngươi họ Bành ?

Đại hán bỉu môi:
- Rồi sao ?

Phó Hồng Tuyết nắm chặt chuôi thanh đao đen hỏi:
- Ngươi là người trong Bành Gia, tại Sơn Tây, chuyên sử dụng Đoạn Môn đao pháp ?

Đại hán lại bỉu môi:
- Rồi sao ?

Đoạn y tiếp luôn:
- Ta là Bành Liệt đây.

Phó Hồng Tuyết gật đầu:
- Ta có nghe nói đến tên đó

Bành Liệt cười lạnh:
- Tự nhiên. Có nghe rồi là tốt cho ngươi đó. Nghe rồi, là phải ngán. Ngán thì không dám sanh sự. Có ngán mới yên thân. Vậy là tốt lắm.

Phó Hồng Tuyết tiếp:
- Nghe nói họ Bành và Mã Không Quần quen nhau rất thân.

Bành Liệt cau mặt:
- Hai nhà là chỗ thế giao.

Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Ngươi có đến Vạn Mã Đường ?
- Tự nhiên là có. Nếu không, làm sao ta nhận ra Thúy Bình.

Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Ngươi biết lão ấy đi đâu chăng ?

Bành Liệt lộ vẻ kinh ngạc:
- Lão không còn ở lại Vạn Mã Đường ?

Hiển nhiên y chưa biết biến cố tại Vạn Mã Đường.
Phó Hồng Tuyết thở dài, thất vọng.

Bành Liệt hỏi lại:
- Ngươi biết Tam Lão Bản ?
Phó Hồng Tuyết không đáp, nhìn thanh đao của Bành Liệt, thốt bâng quơ.
- Đao xem được lắm.

Bành Liệt đắt ý.
Thanh của y đẹp hơn thanh đao của Phó Hồng Tuyết nhiều.

Phó Hồng Tuyết tiếp:
- Đáng tiếc là đao không dùng để ngắm.

Bành Liệt cau mày:
- Thế để làm gì ?

Phó Hồng Tuyết cười lạnh:
- Thế ngươi không biết là đao dùng để giết người ?

Bành Liệt bỉu môi:
- Ngươi cho rằng thanh đao này không giết chết người ?

Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Ít nhất ta cũng chưa có dịp trông thấy.

Bành Liệt biến sắc:
- Ngươi muốn xem ?

Phó Hồng Tuyết gật đầu:
- Chắc là vậy.

Hắn cũng biến sắc.

Bành Liệt hỏi:
- Còn đao của ngươi ?

Y cười lớn.

Phó Hồng Tuyết không cười, không nói gì.
Thanh đao nói chuyện hay hơn người nói chuyện. Hắn đã có giết người. Việc giết người không còn mới mẻ đối với hắn nữa.

Người mang kiếm là một trang thiếu niên anh tuấn, vó cao, mày hơi xếch, mặt lộ vẻ cao ngạo.
Mường tượng, đối gã trên đời này chỉ có gã là duy nhất.
Gã đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn hai người ăn miếng trả miếng với nhau.

Sau cùng, gã thốt:
- Trước kia, có người nói câu này.

Bành Liệt hỏi:
- Câu gì ?

Gã thanh niên đáp:
- Người ấy nói rằng thanh đao của hắn không giết được ngươi.

Bành Liệt hỏi:
- Ai nói thế ?

Gã tiếp:
- Người nói câu đó, hiện đã chết rồi.

Đại hán cau mày:
- Mà ai nói mới được chớ ?

Gã tiếp:
- Công Tôn Đoạn.

Bành Liệt biến sắc:
- Công Tôn Đoạn đã chết ?

Gã mang kiếm tiếp luôn:
- Y chết dưới thanh đao đó.

Bành Liệt đổ mồ hôi lạnh.

Gã lại tiếp:
- Ngoài ra, Tam Lão Bản bị bức phải rời bỏ Vạn Mã Đường, đi đến một phương trời xa thẳm.

Bành Liệt run giọng.
- Sao ngươi biết ?

Gã mang kiếm đáp:
- Ta vừa từ Tây Bắc trở về đây.

Phó Hồng Tuyết nhìn gã.

Chợt hắn hỏi:
- Ngươi đến Tây Bắc làm gì ?

Gã đáp:
- Tìm ngươi.

Phó Hồng Tuyết không hề tưởng có việc đó.

Gã tiếp:
- Ta tìm ngươi không để xem ngươi mà là xem đao.

Gã điềm nhiên tiếp luôn:
- Xem đao, không phải xem hình thức, xem chất liệu mà là xem cái nhanh của đao.

Gã xưng tên:
- Ta là Viên Thanh Phong.

Họ Viên và họ Mã vốn là chỗ thế giao. Phó Hồng Tuyết gật gù:
- Ta hiểu.

Viên Thanh Phong cũng gật gù:
- Ngươi nên hiểu, nếu chưa hiểu

Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Bây giờ, ngươi muốn hay không ?

Viên Thanh Phong gật luôn:
- Muốn.

Phó Hồng Tuyết cúi đầu, nhìn thanh đao.

Viên Thanh Phong hỏi:
- Ngươi chưa bạt đao ?

Phó Hồng Tuyết đáp:
- Ta còn muốn hỏi.

Viên Thanh Phong thốt:
- Cứ hỏi.

Phó Hồng Tuyết trầm giọng:
- Ngươi có thấy Mã Không Quần chăng ?

Viên Thanh Phong lắc đầu:
- Chưa hề.

Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Không biết lão ta, sao ngươi biết ta ?

Viên Thanh Phong đáp:
- Nghe nói.

Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Ai nói ?

Viên Thanh Phong lắc đầu:
- Ngươi không cần biết.

Lâu lắm, Phó Hồng Tuyết ngẩng mặt lên:
- Ngươi nhất định muốn ta bạt đao ?

Viên Thanh Phong buông gọn:
- Phải.

Phó Hồng Tuyết bảo:
- Vậy ngươi tuốt kiếm đi.

Viên Thanh Phong lắc đầu:
- Đệ tử Thiên Sơn kiếm phái không bao giờ tuốt kiếm trước. Thần sắc của Phó Hồng Tuyết biến đổi kỳ quái.

Hắn lẩm nhẩm:
- Thiên Sơn... Thiên Sơn...

Hắn nhìn ra xa xa... niềm bi thương phảng phất như khói nhẹ lung linh. Viên Thanh Phong giục:
- Bạt đao đi.
Last edited by CatWoman on Fri Jan 17, 2014 9:10 am, edited 1 time in total.
User avatar
CatWoman
 
Posts: 147
Joined: Wed Dec 14, 2011 11:48 am
I am: Other

Re: Truyện Kiếm Hiệp - Biên Thành Lãng Tử - Cổ Long

Postby CatWoman » Fri Jan 17, 2014 8:54 am

Biên Thành Lãng Tử
Tác Giả: Cổ Long

Hồi 23

Giết Không Hết


Phó Hồng Tuyết bóp chặt chuôi đao.

Tay tả sờ đao, tay hữu nắm chặt chuôí
Bành Liệt lùi lại nửa bước, Thúy Bình sáng mắt lên.

Viên Thanh Phong lạnh lùng, bàn tay đặt nơi đốc kiếm.
Phó Hồng Tuyết lẩm nhẩm:
- Thiên Sơn … Thiên Sơn …
Bỗng, ánh đao chớp.
Đao chỉ chớp một loáng thôi.
Khi người ta thấy ánh đao lóe lên, đao đã trở về vỏ.
Một ngọn gió nhẹ thoảng qua.
Trong gió, có mấy đoạn tơ đỏ, bay chập chờn, tợ chuôi kiếm của Viên Thanh Phong.
Tua kiếm bị đao phạt đứt !
Phó Hồng Tuyết vẫn cúi đầu, nhìn tay đặt nơi chuôi đao, nhìn đao.
Rồi hắn thốt:
- Bây giờ, ngươi đã thấy rồi đó !
Viên Thanh Phong vẫn lạnh lùng, nhưng nơi trán có mồ hôi điểm lấm tấm.
Gã đáp:
- Thấy rồi !
Phó Hồng Tuyết tiếp:
- Đao của ta, không phải để nhìn. Ngươi đòi hỏi quá, ta phải phá lệ.
Viên Thanh Phong không đáp, lặng lẽ quay mình trở vào tửu lâu.
Gã không thấy đao, chỉ thấy ánh đao chớp lên.
Nhưng, như thế là đủ lắm rồi.
Còn lại Bành Liệt.
Lòng bàn tay cầm chuôi đao của y, ướt lạnh.
Phó Hồng Tuyết hướng sang y, hỏi:
- Đao của ta, ngươi thấy rồi chứ !
Bành Liệt gật đầu.
Phó Hồng Tuyết tiếp:
- Bây giờ, ta muốn thấy đao ngươi.
Bành Liệt cắn răng.
Cắn, chưa đủ, y nghiến, nghe như tiếng đao mài. Bỗng, một người thốt: - Đao đó, chẳng có gì đáng xem !
Một chiếc kiệu từ xa đến, ngang cục trường, kiệu dừng lại. Câu đó, phát xuất từ trong kiệu vọng ra.
Rèm kiệu buông kín.
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng hỏi: - Đao không đáng xem, thế cái gì mới đáng xem ? Người trong kiệu cười đáp: - Cái đáng xem, là ta đây !
Âm thinh của nữ nhân. Âm thinh ròn tan, vui vẻ như loạt khua lục lạc nhỏ. Một người từ trong kiệu bước ra, đẹp như liên hoa mới nở. Người, là Đinh Vân Lâm !
Phó Hồng Tuyết cau mày: - Ngươi ? Đinh Vân Lâm chớp mắt: - Không ngờ ngươi còn nhận ra ta !
Phó Hồng Tuyết đâu có biết nàng ? Bất quá hắn chỉ thấy nàng có đi cặp với Diệp
Khai.
Đinh Vân Lâm mỉm cười:
- Ta nói, thanh đao đó không đáng xem, là vì nó không là chân chánh Ngũ Hổ Đoạn Môn Đao.
Phó Hồng Tuyết cau mày:
- Không phải ?
Đinh Vân Lâm tiếp:
- Nếu muốn thấy chân chánh Ngũ Hổ Đoạn Môn Đao, thì ngươi nên đến tận Ngũ Hổ Trang tại Quan Trung.
Nàng hướng qua Bành Liệt, điểm một nụ cười, tiếp:
- Hiện tại, nhất định là hắn không tưởng xem đao của ngươi nữa, ngươi chờ gì mà chưa đi uống rượu tiếp ? Tiểu Diệp chắc chắn là đang đợi ngươi nôn ruột lắm !
Phó Hồng Tuyết kêu khẽ:
- Tiểu Diệp ?
Đinh Vân Lâm đáp:
- Đêm nay, Tiểu Diệp mời khách uống rượu, chúng ta ở trong số được mời.
Nàng cười duyên, tiếp:
- Hắn không thích mời kẻ chết, hắn cũng không muốn kẻ được mời lại chết !
Phó Hồng Tuyết cau mày:
- Diệp Khai ?
Đinh Vân Lâm gật đầu:
- Trừ hắn ra, còn ai ?
Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Hắn ở đâu ?
Đinh Vân Lâm đáp:
- Thiên Phúc Lâu ! Nếu ngươi đến, hắn sẽ mừng hết lớn !
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Hắn không thấy ta đâu !
Đinh Vân Lâm trố mắt:
- Ngươi không đến ?
Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Ta không phải là khách của hắn !
Đinh Vân Lâm thở dài:
- Ngươi không đến, chẳng có cai cưỡng bách ngươi đến. Bất quá …
Nàng liếc xéo qua Phó Hồng Tuyết, thản nhiên tiếp:
- Những khách của hắn đêm nay, gồm toàn những tay biết cả ngàn lẻ một chuyện. Nếu ngươi muốn có một tin tức gì, nghĩ ngươi không còn đi đâu hơn !
Phó Hồng Tuyết không nói gì, nhích chân tả tới, lết chân hữu theo.
Hắn tiến về Thiên Phúc Lâu, không cần biết có ai đang chờ hắn gọi.
Đinh Vân Lâm nhìn qua Thúy Bình, thở dài thốt:
- Mường tượng hắn quên mất cô nương !
Thúy Bình mỉm cười:
- Nhưng tôi thì không quên hắn.
Đinh Vân Lâm chớp mắt:
- Sao hắn không gọi cô nương cùng đi ?
Thúy Bình dịu giọng:
- Vì hắn biết là tôi sẽ đi theo hắn.
Nàng đi liền.
Nhìn theo dáng yểu điệu của Thúy Bình, Đinh Vân Lâm lẩm nhẩm:
- Dùng phương pháp đó, đối phó với nam nhân, thì thật là tuyệt diệu !
Nàng nói nho nhỏ, song Thúy Bình nghe lọt.
Thúy Bình hỏi:
- Sao cô nương không học phương pháp đó ?
Đinh Vân Lâm cười đáp: - Tôi sáng chế ra phương pháp đó, lại cần phải học nữa sao ?
Trên gác Thiên Phúc Lâu, khách đã đến đông rồi, khách ăn vận rất kỹ, khách có khí phái hiên ngang, chứng tỏ họ là những kẻ biết thụ hưởng, sống để thụ hưởng, họ là những kẻ có danh to lớn.
Đinh Vân Lâm không nói ngoa, hạng người đó quả có trí thức hơn người.
Mời được số người đó, chẳng phải là dễ dàng. Càng khó hơn, là mời được một số đông, ở khắp mọi nơi, trong thời gian kỷ lục.
Nói là thời gian kỷ lục, cũng không sai ngoa lắm.
Mới ngày nào đó, bao nhiêu biến cố khai diễn tại thị trấn Biên Thành, thắm thoát đã hai tháng trôi qua rồi.
Trong hai tháng đó, Diệp Khai đã làm biết bao nhiêu việc, thì giờ còn lại đâu có nhiều, đâu có đủ để chàng liên lạc với hào kiệt muôn phương ?
Chàng làm được như thường.
Bây giờ, xem ra chàng là người có biện pháp hẳn hòi, hành động có ngăn nắp , đâu ra đấy.
Chàng không còn vận chiếc áo dơ thúi của ngày nào, chiếc áo ngày nay trị giá khá cao.
Đôi giày cỏ đã được vất đi, hiện tại chàng mang một đôi giày sang quý.
Đầu chải mượt, như tóc có bôi dầu.
Lại còn có một chiếc mão nạm đầy châu ngọc phủ bên trên.
Với những thay đổi đó, Diệp Khai giờ đây đâu còn là Diệp Khai hai tháng trước, cho nên thoáng nhìn qua, Phó Hồng Tuyết không nhận ra ngay.
Nhưng, Diệp Khai nhận ra hắn.
Đèn đốt sáng choang.
Dưới ánh đèn, gương mặt của Phó Hồng Tuyết xanh đen.
Nhiều người đã thấy thanh đao của hắn. Thấy đao rồi, họ mới nhìn chủ nhân thanh đao.
Diệp Khai bước tới cười, nghinh đón hắn. Tất cả những cái gì mới chẳng đều biến đổi, trừ nụ cười. Nụ cười vô tư lự, gìọng cười hồn nhiên, đừng ai mong tìm một ẩn ý nào trong nụ cười, giọng cười đó.
Có lẽ Phó Hồng Tuyết nhận ra chàng nhờ nụ cười đó.
Hắn lạnh lùng nhìn chàng.
Diệp Khai thốt:
- Không ngờ các hạ lại chịu đến !
Phó Hồng Tuyết đáp:
- Tại hạ không tưởng là nên đến !
Diệp Khai tiếp:
- Xin mời ngồi !
Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Không ngồi !
Diệp Khai cau mày:
- Không ngồi ?
Phó Hồng Tuyết đáp:
- Đứng cũng nói chuyện được.
Diệp Khai mỉm cười:
- Tại hạ biết các hạ sắp nói gì.
Phó Hồng Tuyết trầm giọng:
- Các hạ biết ?
Diệp Khai gật đầu, rồi thở dài:
- Rất tiếc là không có tin tức chi về con người đó.
Phó Hồng Tuyết trầm ngâm một chút.
Rồi hắn buông gọn:
- Hẹn gặp lại !
Diệp Khai hỏi:
- Không uống tí rượu ?
Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Không uống !
Diệp Khai cười nhẹ:
- Một chén rượu có làm chết ai đâu !
Phó Hồng Tuyết thốt:
- Nhưng tại hạ không bao giờ mời rượu lại các hạ !
Diệp Khai gật đầu:
- Cái đó tại hạ có nghe nói rồi !
Phó Hồng Tuyết tiếp:
- Tại hạ không uống rượu của các hạ !
Diệp Khai cau mày:
- Thế chúng ta không là bằng hữu sao ?
Phó Hồng Tuyết đáp:
- Tại hạ không có bằng hữu.
Hắn quay mình, chân tả nhích tới, chân hữu lết theo, tiến ra cửa.
Diệp Khai nhìn theo hắn, nụ cười tươi biến thành nụ cười khổ.
Nhưng, Phó Hồng Tuyết chưa xuống thang lầu. Bởi lúc đó, Đinh Vân Lâm và Thúy Bình đi lên, chiếm trọn chiếc thang.
Thúy Bình đứng tại đầu thang trên, chừng như sửng sờ.
Nàng trông thấy Diệp Khai.
Diệp Khai trông thấy nàng.
Thúy Bình cúi đầu nhanh, Diệp Khai còn nhìn nàng.
Đinh Vân Lâm lên rồi, Phó Hồng Tuyết xuống liền.
Thúy Bình bắt buộc phải xuống theo hắn, không kịp nhìn lại Diệp Khai.
Nàng đi rồi, Diệp Khai còn nhìn khoảng không nơi đầu thang, xuất thần.
Đinh Vân Lâm đập vào vai chàng, lạnh lùng thốt:
- Người ta đã đi rồi !
Diệp Khai như từ cơn mơ trở về:
- Ạ ?
Đinh Vân Lâm tiếp:
- Đi theo bằng hữu của ngươi đó !
Diệp Khai vẫn còn xa vắng:
- Ạ ?
Đinh Vân Lâm hừ lạnh:
- Nếu ngươi có ý cắt đứt tình yêu của người ta, thì cố mà liệu hồn. Thanh đao của hắn nhanh không tưởng nổi !
Diệp Khai mỉm cười.
Đinh Vân Lâm cũng cười, nhưng nụ cười của nàng là một đóa hoa tuyết.
Nàng tiếp:
- Trông nàng cũng có vẻ lắm, song nàng rút tỉa tiền bạc của ngươi cũng có tài lắm !
Diệp Khai hỏi:
- Cô nương cho rằng tại hạ nhìn nàng ?
Đinh Vân Lâm xì một tiếng:
- Chẳng lẽ lại là không ?
Diệp Khai thở dài:
- Bất quá tại hạ đang tưởng …
Đinh Vân Lâm lại xì một tiếng:
- Tưởng vu vơ ?
Diệp Khai tiếp:
- Tại hạ tưởng gì, vĩnh viễn cô nương không hiểu nổi ! Cô nương không tin đâu !
Đinh Vân Lâm trầm giọng:
- Tin chớ ! Ngươi cứ nói cho ta nghe. Nghe rồi là ta tin ngay !
Diệp Khai thở dài:
- Tại hạ hy vọng nàng thành thật yêu Phó Hồng Tuyết, thành thật theo hắn, trên khắp mọi nẽo đường đời, đồng lao cộng khổ, vui chung hưởng, buồn cùng chia, chứ nếu không vậy thì …
Đinh Vân Lâm hỏi:
- Thì sao ?
Niềm lo âu hiện lộ nơi ánh mắt, chàng tiếp:
- Tại hạ không thể không giết nàng !
Đinh Vân Lâm chớp mắt:
- Ngươi làm được ?
Diệp Khai buông từng tiếng một:
- Tại hạ không thuộc hạng người thương hương tiếc ngọc !
Đinh Vân Lâm cắn môi, liếc mắt thoáng qua Diệp Khai, thốt:
- Ta biết ngươi thuộc mẫu người nào !
Diệp Khai điềm nhiên:
- Ạ ?
Đinh Vân Lâm tiếp:
- Ngươi là một tiểu quỷ háo sắc, khẩn thị tâm phi, cho nên, ta không tin được một lời nào do ngươi thốt !
Diệp Khai mỉm cười.
Một nụ cười khổ.
Vừa lúc đó, có tiếng gọi to từ dưới lầu vọng lên:
- Diệp Khai ! … Diệp Khai !
Một thiếu niên vận áo màu tía, đội nón lá, xuống ngựa, đứng bên ngoài Thiên Phúc Lâu.
Một tay, giữ cương ngựa, tay kía bóc vỏ đậu phộng.
Bên hông, có thanh kiếm. Kiếm không vỏ.
Trong số tân khách, có người kêu lên thất thanh:
- Lộ Tiểu Giai !
Phải ! Chính là Lộ Tiểu Giai.
Những ai chưa trông thấy y, cùng đến cạnh các cửa sổ, chen nhau mà nhìn.
Diệp Khai hỏi xuống:
- Kho6ng lên uống rượu à ?
Lộ Tiểu Giai ngẩng mặt lên:
- Các hạ không ăn được đậu phộng của tại hạ, tại hạ uống làm sao được rượu của các hạ ?
Diệp Khai đáp:
- Hai việc đó, khác nhau mà ?
Chàng quay mình, lấy một chén rượu quăng xuống. Chén rượu rơi từ từ, như có người cầm chắc nơi tay, từ trên mang xuống cho y.
Lộ Tiểu Giai khẽ búng ngón tay.
Chén rượu bay trở lên, nghiêng nghiêng, rượu bên trong đổ xuống.
Rượu rớt ngay miệng Lộ Tiểu Giai.
Uống xong, Lộ Tiểu Giai tặt lưỡi, khen:
- Rượu tuyệt diệu !
Diệp Khai hỏi:
- Một chén nữa nhé !
Lộ Tiểu Giai lắc đầu:
- Tại hạ chỉ đến đây để hỏi các hạ thôi. Các hạ có nhận được mảnh giấy đó chăng ?
Diệp Khai gật đầu:
- Có ! Hôm qua đấy !
Lộ Tiểu Giai hỏi:
- Các hạ đi không ?
Diệp Khai mỉm cười:
- Các hạ thừa hiểu, tại hạ là kẻ thích nhiệt náo mà !
Lộ Tiểu Giai gật đầu:
- Tốt ! Ngày rằm tháng chín tới đây, chúng ta sẽ gặp nhau tại Bạch Vân Trang !
Y quăng hạt đậu lên, chuẩn bị há miệng hứng.
Ngờ đâu, Diệp Khai vọt mình qua cửa sổ, xuống nhanh theo pháp Thiên Cân Trụy, xớt hạt đậu, lộn người một vòng, đạp không khí bay vút trở lại, xuyên qua cửa sổ, vào trong, đứng tại chỗ cũ, nhìn xuống, cười thốt:
- Cuối cùng tại hạ vẫn ăn được đậu phộng của các hạ !
Lộ Tiểu Giai giật mình, rồi bật cười lớn. Đoạn y nhảy lên lưng ngựa, ra roi, ngựa phi nước đại liền. Từ xa xa, âm thinh của y vọng lại: - Con mẹ nó ! Tiểu tử quả là một tay chơi được lắm !
Mì đã nguội rồi.
Thúy Bình cầm đôi đũa, vít lên một cọng mì, rồi bỏ xuống.
Nàng đang đói, song tô mì không hấp dẫn chút nào, chẳng những không kích thích dạ dày, nó làm làm cho nàng ngấy hơn.
Món ăn đã thô, đũa chén cũng thô luôn, nàng chưa quen với lối sống tùy tiện !
Trái lại, Phó Hồng Tuyết đã ăn hết sạch tô mì của hắn.
Hắn bình tịnh nhìn nàng.
Một lúc, hắn hỏi:
- Nuốt không trôi ?
Thúy Bình gượng cười:
- Tôi không đói !
Phó Hồng Tuyết tiếp:
- Ta biết, ngươi không quen nuốt những thứ này.
Thúy Bình thốt:
- Công tử biết chứ, tôi đâu có thể đi theo công tử. Tôi …
Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Tại sao ? Ngươi sợ người ta không hoan nghinh ?
Thúy Bình lắc đầu.
Phó Hồng Tuyết cau mày:
- Thế thì tại sao ?
Thúy Bình đáp:
- Không tại sao cả ! Mà dù có tại sao, cũng chẳng sao ! Nơi nào công tử đến, là tôi đi theo công tử. Nơi nào vắng mặt công tử, dù trát vàng, nạm ngọc khung cảnh, tôi cũng không đến !
Nàng đưa tay, vuốt nhẹ lên tay Phó Hồng Tuyết, bàn tay cầm đao.
Nàng từng sống qua dưới ánh mắt của Tiêu Biệt Ly, mà Tiêu Biệt Ly là tay khai thác nữ nhân, thì về cái thuật xoa dịu con người, đưa con người vào đam mê, đắm đuối, còn ai rành hơn nàng nữa !
Nhưng, hiện tại, nàng gặp phải một khối giá băng, thì cái thuật câu dẫu của nàng không có đất để phát huy năng lực đúng mức.
Phó Hồng Tuyết gạt nhẹ tay nàng ra, rồi lạnh lùng hỏi:
- Ngươi biết con đường đó ?
Thúy Bình cúi đầu:
- Một khách nhân phổ thông !
Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Thế nào là phổ thông ?
Thúy Bình thở dài:
- Công tử cũng hiểu, ngày trước, trong khung cảnh của tôi, tôi khó tránh được sự tiếp xúc với một số người tầm thường ! Nghiệp dĩ không cho phép tôi giới hạn sự chọn lựa trong một mẫu mực xứng ý !
Phó Hồng Tuyết nghe nhói ở tim.
Thúy Bình trầm buồn tiếp:
- Công tử nên lượng xét cho tôi ! Công tử nên hiểu rằng tôi không hề lưu tâm đến
y !
Phó Hồng Tuyết nắm chặt hai tay:
- Ta chỉ biết là ngươi nhìn hắn chòng chọc, đôi mắt ngươi như đóng đinh vào hắn.
Thúy Bình lắc đầu:
- Tôi có chăm chú nhìn y lúc nào đâu ? Bởi nhìn qua y một thoáng là tôi cảm thấy buồn nôn rồi !
Phó Hồng Tuyết bĩu môi:
- Buồn nôn ?
Thúy Bình nặng giọng:
- Tôi còn hận là công tử không giết ngay y !
Phó Hồng Tuyết cười lạnh:
- Ngươi tưởng ta đề cập đến gã họ Bành ?
Thúy Bình trố mắt:
- Chứ không phải y ?
Phó Hồng Tuyết hừ một tiếng:
- Ta nói đến Diệp Khai !
Thúy Bình giật mình.
Phó Hồng Tuyết lại hừ một tiếng:
- Ngươi quen với hắn chứ ? Hắn không là phổ thông khách nhân chứ ?
Thúy Bình lộ vẻ thống khổ, thốt qua giọng thê thảm:
- Tại sao công tử nói những lời như thế ? Công tử muốn dày vò tôi ? Hay công tử tự dày vò ?
Gương mặt trắng xanh của Phó Hồng Tuyết chợt biến đỏ.
Hắn miễn cưỡng khống chế lấy mình, buông từng tiếng:
- Bất quá, ta chỉ muốn biết ngươi có quen hắn hay không vậy thôi !
Thúy Bình đáp:
- Dù cho trước kia tôi có quen, nhưng hiện tại thì tôi không nhìn, như vậy có khác chi hai con người xa lạ ?
Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Tại sao không nhìn ?
Thúy Bình đáp:
- Tại vì tôi có công tử, tại vì hiện tại tôi là người của công tử, tôi chỉ nhận, chỉ nhìn một mình công tử thôi !
Nàng vương tay, chụp tay hắn, bóp mạnh.
Phó Hồng Tuyết trầm giọng:
- Rất tiếc, ta không thể cung cấp cho ngươi những cái sang quý của lối sống ngày trước của ngươi ! Ngươi theo ta, chỉ được ăn cái thứ mì rẻ tiền, không hơn, không kém !
Thúy Bình đáp:
- Vật thực nào không nuôi sống con người ? Tôi chỉ cần được sống, để sống với công tử thôi !
Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Nhưng ngươi nuốt không trôi tô mì này !
Thúy Bình cố điểm một nụ cười:
- Công tử xem, tôi ăn đây !
Nàng cầm đũa, vít từng cọng mì, ăn như ăn độc vật !
Phó Hồng Tuyết giật đũa của nàng, cao giọng thốt:
- Ngươi ăn không được, hà tất ăn ? … Ta không cưỡng bách ngươi !
Hắn khích động đến phát âm khàn khàn rung rung.
Đôi mắt Thúy Bình bắt đầu rựng đỏ. Rồi lệ trào ra …
Nàng nức nở:
- Hà tất công tử đối xử với tôi như vậy ? Tôi …
Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Ngươi làm sao ?
Thúy Bình cắn răng.
Sau một phút, nàng thốt:
- Tôi cảm thấy, chúng ta bất tất phải sống như thế này !
Nàng thở dài, dịu giọng tiếp:
- Tiền của công tử, đã tiêu pha hết rồi, còn tiền của tôi, với số tiền này, chúng ta không cần phải quá kham khổ …
Phó Hồng Tuyết ưỡn cao ngực, đáp:
- Cái gì của ngươi, là của ngươi, không phải của ta !
Thúy Bình tiếp:
- Cá nhân của tôi, còn thuộc về công tử, hà huống vật của tôi, những thứ ngoại
vật !
Phó Hồng Tuyết đỏ mặt:
- Sao ngươi không tưởng, đồng tiền của ngươi từ đâu mà có ? Cứ nghĩ đến thôi là ta lợm giọng rồi !
Thúy Bình biến sắc, rung người.
Nàng cắn môi, rồi đáp:
- Đồng tiền đó, là vì con người dơ. Con người dơ, tiền kiếm được, sạch thể nào được ?
Phó Hồng Tuyết gật đầu:
- Đúng vậy !
Thúy Bình tiếp:
- Công tử khỏi đề tỉnh tôi ! Tôi biết, tôi không xứng đáng với công tử !
Nàng dừng lại một chút, rồi tiếp luôn:
- Tôi hy vọng công tử nên tưởng lại mình một chút !
Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Ta phải tưởng như thế nào ?
Thúy Bình tiếp:
- Tại sao công tử không tưởng xem, tôi làm thế vì lý do gì ? Tôi vì ai ? Tại sao tôi tự làm khổ lấy tôi ?
Nàng tự khống chế con tim, cố gắng khống chế, song lệ nóng vẫn tuôn trào.
Nàng vụt đứng lên, tiếp luôn:
- Công tử đã cho rằng tôi không xứng đáng, thì tôi còn làm phiền công tử chi nữa ! Tôi …
Phó Hồng Tuyết gật đầu:
- Phải đó ! Ngươi đã có hằng xe vàng xe bạc, thì tội gì phải chịu khổ chịu cực đi theo ta ! Ngươi ly khai là phải !
Thúy Bình trầm giọng:
- Thực sự công tử chán tôi ?
Phó Hồng Tuyết đáp:
- Phải !
Thúy Bình gật đầu:
- Tốt ! Tốt ! … Công tử tốt quá !
Hai tay ôm mặt, nàng bước ra cửa.
Phó Hồng Tuyết không ngăn chận, mà cũng chẳng nhìn nàng.
Ra bên ngoài rồi, nàng đóng mạnh cánh cửa, kêu ầm một tiếng.
Phó Hồng Tuyết vẫn ngồi ỳ một chỗ.
Hắn không run người, song gân tay nổi vồng lên, xanh dờn.
Trán hắn đổ mồ hôi lạnh, chảy xuống ròng ròng.
Đoạn, hắn ngã xuống đất, lúc đó hắn run người, rồi bọt mép sùi, trắng xóa.
Hắn lăn lộn trên mặt đất, như con dã thú vùng vẫy trước khi chịu chết. Hắn thở hồng hộc !
Cánh cửa mở ra.
Thúy Bình trở vào.
Mặt nàng còn ngấn lệ, nhưng là ngấn lệ khô. Lệ nàng khô nhanh quá !
Đôi mắt của nàng sáng hơn trước.
Nhưng, đôi tay nàng run lên, rung mạnh. Run, không vì thống khổ, mà là run vì phấn khởi ! Run vì khẩn trương !
Nàng nhìn Phó Hồng Tuyết, từ từ bước tới.
Bỗng, nàng nghe một thanh âm kỳ quái. Thanh âm của kẻ nào đó, hay một vật gì đó, nhóc nhách.
Một người từ bên ngoài cửa sổ, nhảy vút vào trong, chẳng rõ lúc nào.
Người đó đang tựa mình nơi cửa sổ, nhai đậu phộng.
Lộ Tiểu Giai.
Thúy Bình biến sắc, kêu lên thất thanh:
- Ngươi vào đây làm gì ?
Lộ Tiểu Giai hỏi lại:
- Ta không vào được sao ?
Thúy Bình hỏi:
- Ngươi vào để giết hắn ?
Lộ Tiểu Giai cười. Nụ cười lạnh nhạt.
Y hỏi lại:
- Ta muốn giết hắn, hay ngươi muốn giết hắn ?
Thúy Bình biến sắc. Nàng cười lạnh hỏi: - Ngươi điên ? Tại sao ta tưởng giết hắn ?
Lộ Tiểu Giai thở dài: - Nữ nhân khi muốn giết nam nhân, thì có thừa lý do, biết bao nhiêu lý do mà
nói !
Thúy Bình chợt đảo bộ đứng chắn trước Phó Hồng Tuyết, cao giọng thốt:
- Bất chấp ngươi là ai, ta không cho ngươi chạm đến mình hắn ! Ngươi nói gì mặc ngươi !
Lộ Tiểu Giai lạnh lùng:
- Dù ngươi mời thỉnh ta mó vào người hắn, ta cũng chẳng có hứng thú gì. Bình sanh ta không thích vuốt ve xác thịt nam nhân.
Thúy Bình quát:
- Ngươi không mó nam nhân, song ngươi giết nam nhân !
Lộ Tiểu Giai đáp:
- Bình sanh ta không giết nam nhân ngã người bất lực !
Thúy Bình hỏi:
- Thế ngươi đến đây làm gì ?
Lộ Tiểu Giai đáp:
- Bất quá, chỉ để hỏi các ngươi, có tiếp nhận được mảnh giấy của ta chăng ?
Thúy Bình trố mắt:
- Mảnh giấy ? Giấy gì ?
Lộ Tiểu Giai thở dài:
- Xem ra các ngươi giao du không rộng lắm !
Thúy Bình gạt ngang:
- Chúng ta không cần giao du rộng !
Lộ Tiểu Giai cau mày:
- Không rộng đường giao du thì làm sao tìm được người muốn tìm ?
Bỗng, y tuốt kiếm, vẽ tám chữ trên tường:
- Ngày rằm tháng chín, tại Bạch Vân Trang !
Thúy Bình hỏi:
- Ý tứ gì ?
Lộ Tiểu Giai mỉm cười:
- Ý tứ như thế này: ta hy vọng các ngươi còn sống đến ngày đó, để họp mặt tại Bạch Vân Trang. Nơi đó không ai thích tiếp đón kẻ chết.
Một cơn gió quét qua, một vài vỏ đậu phộng rơi xuống nơi cạnh cửa sổ, nhưng Lộ Tiểu Giai đã vút mình đi rồi.
Gió quét bên ngoài, lá thu rơi tơi tả, bên trong, hơi thở của Phó Hồng Tuyết từ từ điều hòa trở lại.
Thúy Bình sửng sờ một lúc, cuối cùng cúi mình xuống, ôm Phó Hồng Tuyết lên.
Cách này ôm nam nhân âu yếm quá.
Bởi, nghề của nàng là ôm nam nhân mà !
Tháng chín. Ngày mười bốn. Ngày này, nên tắm gội, cử xuất hành.
Thời gian vào lúc hoàng hôn, địa điểm là một trà đình.
Và không phải bất cứ trà đình nào cũng chỉ cung cấp trà đón khách hàng.
Cho nên, có những trà đình chuyên bán rượu.
Trong trà đình này, có bốn loại rượu, toàn là rượu mạnh, giá rất hạ.
Dĩ nhiên, có luôn thức ăn, giá cũng không cao.
Ở đây người ta thích bốc đậu phộng, nhấm rượu.
Phó Hồng Tuyết nhìn khách ăn đậu, uống rượu, nhìn đến xuất thần.
Phó Hồng Tuyết ăn gì thì ăn, không ăn đậu phộng.
Thúy Bình hỏi:
- Vì hắn thích đậu phộng, nên công tử không ăn đậu phộng ?
Phó Hồng Tuyết không đáp !
Thúy Bình thở dài:
- Tôi biết rồi.
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Ngươi biết cái gì ?
Thúy Bình đáp:
- Lúc bệnh phát, công tử không muốn ai trông thấy. Hắn trông thấy, nên công tử hận lắm.
Phó Hồng Tuyết ngậm miệng, ngậm rất kỹ.
Tay nắm chuôi đao, cũng nắm rất kỹ.
Trừ hắn ra, những người hiện diện tại đây ít kẻ mang đao.
Người ta ngồi rất xa hắn.
Có lẽ vì hắn mang thanh đao đó, nên không ai dám ngồi gần.
Thúy Bình lẩm nhẩm:
- Rằm tháng chín ! Tại Bạch Vân Trang ! Hắn muốn bọn ta đến đó ! Tại sao ? Tôi không hiểu nổi !
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Ngươi không hiểu nhiều việc lắm !
Thúy Bình thốt:
- Nhưng tôi không thể không tưởng đến !
Phó Hồng Tuyết hừ một tiếng:
- Tưởng đến cái gì ?
Thúy Bình tiếp:
- Hắn muốn chúng ta đến đó, chắc là không do hảo ý rồi. Cho nên tôi không hiểu tại sao công tử lại cương quyết đến !
Phó Hồng Tuyết buông gọi:
- Về phần ngươi, không ai buộc ngươi đi !
Thúy Bình cúi đầu, cắn môi, không nói gì. Nàng không thể nói gì, cũng không dám nói gì.
Bên ngoài trà đình, là quan lộ.
Trên đó, có mấy cỗ xe lớn, có mấy con ngựa kéo. Xe không có chủ nhân, chỉ có bọn phu xe, chúng dừng xe vào trà đình, uống vài chén rượu, ăn qua loa, kháo chuyện với nhau.
Chúng cho biết, có gặp một người khách rộng rãi, chi tiền rất đậm. Người khách đó, là Lộ Tiểu Giai.
Phó Hồng Tuyết toan đứng lên, định đi, nghe đến tên Lộ Tiểu Giai, liền đổi ý, ngồi nán lại.
Chúng phê bình Lộ Tiểu Giai, nào là một kẻ giết mướn, nào là kiếm pháp tinh vi, nào là chi tiền rất rộng.
Sở dĩ chúng nhắc đến Lộ Tiểu Giai là vì trong các cỗ xe đến đây, có một cỗ khi đến gặp lúc Lộ Tiểu Giai bỏ ngựa, thuê xe đi một quảng đường, về trước Bạch Vân Trang. Đường không xa, nhưng y cho tên đánh xe hai mươi lượng bạc. Tên đánh xe mời đồng nghiệp một chầu rượu.
Ai ai cũng cho là một mối bở, và đồng ước ao có cái may mắn đó.
Bỗng, một người thốt:
- Các ngươi mời ta đi ! Mời ta uống với !
Người đó nằm dưới tàng cây, một chiếc nón cỏ che mặt.
Nón rách, y phục rách, xem ra y đúng là một kẻ nghèo xơ nghèo xác, đến một cái chén rượu cũng không có tiền mua mà uống.
Một người cau mày hỏi:
- Mời ngươi ? Tại sao phải mời ngươi ?
Tên chủ bao chầu rượu cười, thốt:
- Không sao ! Không sao ! Tứ hải giai huynh đệ mà ! Bằng hữu muốn uống vài chén rượu, cứ vào đây mà uống.
Người đó lạnh lùng đáp:
- Rượu của ngươi, ta uống, song ta không là bằng hữu của ngươi đâu nhé !
Trịch chiếc nón lên đầu, y uể oải đứng dậy.
Thì ra, là một đại hán có thân vóc khôi vĩ, cao và lớn hơn người thường ít nhất cũng nửa thân mình.
Tuy y phục xác xơ, y có oai phong lẫm liệt, ai trông thấy cũng phải khiếp hãi.
Chừng như trước đó, một vài kẻ khinh khi y định mắng y nói năng vô lễ, nhưng bây giờ thì không còn kẻ nào dám mở miệng.
Chủ nhân trà đình đã mang rượu đến.
Người đó bước lại, đòi phần liền. Y thốt như truyền mạng lệnh, gọn gàng, đơn
giản.
Y ăn ngấu nghiến, uống ừng ực, trong một thoáng, năm cân rượu cạn sạch.
Mọi người nhìn y, sửng sờ.
Y vỗ bụng kêu bình bịch, thốt:
- Phải ngần ấy nữa, mới đủ !
Chủ nhân kêu lên thất thanh:
- Bao nhiêu đó nữa ?
Đại hán trầm gương mặt:
- Ngươi điếc à ? Không nghe ta nói chi à ?
Trên chủ bao chần rượu cũng đứng hồn, nghĩ phen này thì cầm như hai mươi lượng bạc bay trọn !
Nhưng, đại hán thấy gã xanh mặt, bèn cười ha hả, lấy trong mình ra một đỉnh bạc trị giá năm mươi lượng, trao cho gã, thốt:
- Ngươi tiếc tiền à ? Đây, cầm lấy, trừ tiền mượn ra, còn bao nhiêu, ngươi giữ hết, với điều kiện là sáng sớm ngày mai, ngươi chực sẵn tại đây, đưa ta đến Bạch Vân Trang. Nếu ngươi làm hỏng của ta, thì ta đập vỡ sọ ngươi đấy nhé !
Đỉnh bạc, gã đánh xe chưa dám cầm, còn trong tay y, y bóp mạnh, đỉnh bạc dẹp
lép.
Gã đánh xe quá sợ, phát rung lên, rồi ngã xỉu luôn. Đại hán cười vang, quăng đỉnh bạc cạnh gã, rồi bước đi. Nhìn theo y, Phó Hồng Tuyết thở dài, lẩm nhẩm: - Cừu nhân đông quá ! Giết làm sao hết !
Cừu nhân của hắn, hay cừu nhân của đại hán ? Bởi, xa xa có tiếng ca vang, vọng
lại:
- Rằm tháng chín, khi trăng lên, suối máu chảy ! Máu anh hùng chảy vô tận ! Đầu thù rơi ! Giết vô tận !
Sáng sớm hôm sau, gã đánh xe đã mang xe đến trước trà đình, chực chờ.
Ngoài gã ra, còn có mặt Phó Hồng Tuyết và Thúy Bình.
Thúy Bình rung lạnh, mệt mỏi, có vẻ tiều tụy.
Phó Hồng Tuyết trầm tịnh nhìn nàng, ánh mắt của hắn từ lạnh lùng trở nên ôn
nhu.
Một lúc lâu, hắn thốt:
- Ngươi vất vả quá !
Thúy Bình lắc đầu:
- Chính công tử mới đáng kể. Đáng lý công tử phải chợp mắt một lúc !
Phó Hồng Tuyết thở ra:
- Ta không ngủ được !
Thúy Bình tiếp:
- Công tử không ngủ, tôi ngủ thế nào được ?
Phó Hồng Tuyết cầm tay nàng, bàn tay lạnh như giá băng.
Hắn trầm giọng thốt:
- Trước khi tìm gặp Mã Không Quần, ta không trở về được ! Ta không mặt mũi nào trở về nếu chưa gặp lão !
Thúy Bình gật đầu:
- Tôi biết !
Phó Hồng Tuyết tiếp:
- Như vậy, ta còn làm khổ ngươi lâu !
Thúy Bình gật đầu:
- Tôi không sợ khổ !
Nàng lôi tay Phó Hồng Tuyết, áp lên mặt nàng, tiếp:
- Chỉ cần công tử đừng khinh phụ tôi thôi, dù công tử bảo tôi chết, tôi cũng không từ chối !
Phó Hồng Tuyết thở dài:
- Hôm đó, nếu ngươi bỏ đi luôn, ta cũng không trách ngươi !
Thúy Bình đáp:
- Làm sao tôi bỏ đi luôn được ! Công tử có lấy roi quất tôi, tôi cũng không đi !
Phó Hồng Tuyết cười.
Lần đầu tiên, hắn cười tươi !
Thúy Bình cũng cười, thốt:
- Tôi thích nhìn công tử cười vô cùng !
Phó Hồng Tuyết đáp:
- Ta sẽ thời thường cười cho ngươi nhìn. Nhưng hiện tại …
Thúy Bình hỏi:
- Hiện tại, chưa phải lúc cười ?
Phó Hồng Tuyết gật đầu.
Hắn xoay câu chuyện qua đề khác:
- Sao người đó chưa đến ?
Thúy Bình đáp:
- Rồi hắn sẽ đến ! Hắn không thể không đến !
Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Ngươi thấy hắn như thế nào ?
Thúy Bình đáp:
- Nhất định là cừu nhân của Lộ Tiểu Giai. Biết rằng Lộ Tiểu Giai ở tại Bạch Vân Trang, thì làm gì hắn chẳng đến đó ?
Bỗng, lời ca từ xa xa vọng đến:
- Rằm tháng chín, khi trăng lên, suối máu chảy, máu anh hùng, chảy vô tận ! Đầu thù rơi, giết vô tân !
Thúy Bình chớp mắt:
- Hắn đến rồi đó !
Phó Hồng Tuyết gật đầu:
- Ừ !
Thúy Bình hỏi:
- Mình có nên ẩn tránh không ?
Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Bình sanh, ta không hề trốn tránh !
Từ xa xa, có tiếng cười vang, tiếp theo là một câu nói:
- Đáng mặt nam tử hán đấy !
Thúy Bình cười khổ:
- Hắn thính tai quá !
Đại hán đến nơi.
Vẫn y phục như hôm qua, chỉ thêm một bình rượu màu đen bóng nơi tay.
Y nhìn Phó Hồng Tuyết, cười, thốt:
- Quả nhiên là các hạ ! Tại hạ biết, các hạ chờ tại đây !
Phó Hồng Tuyết trầm giọng:
- Các hạ biết ?
Đại hán hừ một tiếng:
- Tại hạ không biết, thì còn ai biết ?
Last edited by CatWoman on Fri Jan 17, 2014 9:11 am, edited 1 time in total.
User avatar
CatWoman
 
Posts: 147
Joined: Wed Dec 14, 2011 11:48 am
I am: Other

Re: Truyện Kiếm Hiệp - Biên Thành Lãng Tử - Cổ Long

Postby CatWoman » Fri Jan 17, 2014 8:54 am

Biên Thành Lãng Tử
Tác Giả: Cổ Long

Hồi 24

Cam Tâm Bị Giết



Nghiêng bình rượu, kê miệng bình sát miệng y, nốc một hơi rượu, đoạn trầm gương mặt, cao giọng hỏi:
- Tại hạ đã đến rồi, sao các hạ còn chưa động thủ ?

Phó Hồng Tuyết giật mình:
- Động thủ ?

Đại hán chữa câu nói:
- Động đao thì đúng hơn.

Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Tại sao phải động đao ?

Đại hán ngẩng mặt lên không, cười lớn:
- Ta tung hoành trong thiên hạ, giết người không đếm xuể, có ai không thích chặt rơi chiếc đầu này. Các hạ cứ động đao, cắt đầu của tại hạ đi.

Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Tại hạ không tưởng đến việc đó.

Lần này, đại hán giật mình
Phó Hồng Tuyết tiếp:
- Tại hạ đâu có biết các hạ là ai.

Đại hán cười lạnh:
- Cừu nhân của tại hạ ở khắp bốn phương trời, những người nhận ra tại hạ đều bị tại hạ giết chết hết, chỉ còn thừa lại những kẻ không biết tại hạ mà thôi.

Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Thường thường thì các hạ đợi người ta đến giết các hạ ?

Đại hán gật đầu:
- Phải.

Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Thế thì các hạ thất vọng rồi.

Đại hán cau mày:
- Không phải các hạ ở đây chờ tại hạ ?

Phó Hồng Tuyết đáp:
- Tại hạ có lời thề là giết người không bao giờ chờ đợi.

Đại hán trố mắt:
- Không chờ đợi ?

Phó Hồng Tuyết gật đầu:
- Nhất là chờ đợi lần thứ hai. Các hạ xin nhớ là hôm qua chúng ta có gặp nhau một lần rồi.
Hắn nắm chặt chuôi đao, hắn bóp mạnh, gân tay nổi vòng.

Hắn liên tưởng đến Vạn Mã Đường.

Đại hán cũng gật đầu:
- Mất cơ hội là diều đáng tiếc. Mất cơ hội rồi thì làm sao còn đủ bình tĩnh chờ cơ hội thứ hai.

Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Cho nên chiều hôm qua, tại hạ không hề động đao, bởi các hạ không phải là đối tượng.

Đại hán hỏi:
- Như vậy các hạ không xem tại hạ là cừu nhân ?

Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Không.

Đại hán cười vang:
- Xem ra tại hạ cũng còn may. Và kẻ nào làm cừu nhân của các hạ thì kẻ đó không sung sướng lắm.

Phó Hồng Tuyết gật đầu:
- Chắc vậy rồi.

Đại hán hỏi:
- Còn như làm bằng hữu của các hạ ?

Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Tại hạ không có bằng hữu.

Đại hán hỏi:
- Nếu họ Tiết này muốn kết bằng hữu với các hạ ?

Phó Hồng Tuyết hỏi lại:
- Các hạ họ Tiết nhưng tên chi ?

Đại hán đáp:
- Tiết Đại Hán.

Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Tại hạ chưa biết các hạ.

Tiết Đại Hán hỏi:
- Các hạ có muốn biết không ?

Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Không.

Tiết Đại Hán thở dài:
- Không muốn cắt đầu tại hạ, không muốn làm bằng hữu với tại hạ. Mẫu người như thế kể cũng hiếm có trên đời.

Phó Hồng Tuyết trầm giọng:
- Quả thật hiếm có.

Tiết Đại Hán hỏi:
- Thế các hạ muốn sao ?

Phó Hồng Tuyết đáp:
- Tại hạ có muốn chi đâu. Bất quá nếu không có chi trở ngại thì các hạ cho tại hạ đi theo xe để đến Bạch Vân Trang. Nếu không tiện thì đành vậy.

Tiết Đại Hán hỏi:
- Chỉ có thế thôi à ?

Phó Hồng Tuyết gật đầu:
- Chỉ thế thôi.

Tiết Đại Hán cười lớn:
- Vậy xin mời các hạ lên xe.

Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Tại hạ không ngồi xe.

Tiết Đại Hán kinh ngạc:
- Tại sao ?

Phó Hồng Tuyết đáp:
- Vì tại hạ không có năm mươi lạng bạc để thuê.

Tiết Đại Hán chau mày:
- Chẳng lẽ các hạ chạy theo sau xe ?

Phó Hồng Tuyết gật đầu:
- Các hạ có xe, tại hạ có lộ, có chân. Mỗi người có phương tiện riêng, chúng ta vốn không quan hệ với nhau.

Tiết Đại Hán nhìn Phó Hồng Tuyết, nhìn gương mặt xanh, thanh đao đen của hắn, bất giác thở dài:
- Các hạ là một quái nhân, quái dị hơn tại hạ nhiều.

Bởi chính y cũng là một quái nhân.

Day qua gã đánh xe, y bảo:
- Lên đường.

Gã đánh xe trố mắt:
- Các vị không lên xe thì tiểu nhân cho xe đi làm sao được ?

Tiết Đại Hán lắc đầu:
- Không ai lên xe.

Gã đánh xa càng lấy làm lạ:
- Tại sao không lên xe ?

Tiết Đại Hán cười vang:
- Tại cao hứng.

Hành nghề suốt sáu bảy năm qua, gã đánh xe chưa hề thấy một khách thuê nào quái dị như người này. Tuy nhiên gã nào dám nói năng gì. Vả lại gã đâu có thiệt hại gì.

Gã quất roi, ngựa cất vó, lôi xe đi vùn vụt.

Tiết Đại Hán vọt lên, chụp cán xe, giật lại, gắt:
- Chạy tang hay sao mà gấp thế ?

Gã đánh xe kinh hãi, gò cương cho ngựa chậm lại.

Tiết Đại Hán tiếp:
- Bạch Vân Trang không xa lắm, nội ngày nay thế nào cũng đến đó.

Y thốt câu này cốt cho Phó Hồng Tuyết nghe.
Nhưng Phó Hồng Tuyết mường tượng chẳng nghe gì cả.

Tiết Đại Hán tiến lên, ngang Phó Hồng Tuyết, tiếp:
- Các hạ đến Bạch Vân trang để làm gì ?

Phó Hồng Tuyết vẫn không đáp.

Tiết Đại Hán hỏi:
- Các hạ biết Viên Thu Vân ?

Phó Hồng Tuyết không còn làm thinh được nữa, hỏi lại:
- Viên Thu Vân là ai ?

Tiết Đại Hán đáp:
- Trang chủ Bạch Vân trang.

Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Không biết.

Tiết Đại Hán mỉm cười:
- Đến Tiết Đại Hán mà các hạ còn không biết thì làm sao biết được Viên Thu
Vân.

Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Thế các hạ biết y ?

Tiết Đại Hán lắc đầu:
- Tại hạ làm gì biết đến cái lão quái vật đó.

Phó Hồng Tuyết trầm ngâm một lúc, lại hỏi:
- Các hạ biết Lộ Tiểu Giai ?

Tiết Đại Hán thoáng giật mình:
- Sao các hạ biết ?
Rồi y tiếp:
- Vô luận là ai cũng trông thấy rõ điều đó. Chính tại hạ đi tìm hắn đó.

Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Tìm để làm gì ?

Tiết Đại Hán cười lạnh:
- Chẳng làm gì cả. Bất quá cắt đầu hắn, đá xuống hố sâu, vậy thôi. Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Hắn là cừu nhân của các hạ ?

Tiết Đại Hán đáp:
- Thực ra thì không phải.

Y uống mấy ngụm rượu, rồi tiếp:
- Thực ra, y là bằng hữu của tại hạ.

Phó Hồng Tuyết trố mắt:
- Bằng hữu ?

Tiết Đại Hán nghiến răng, đoạn tiếp:
- Có lúc, bằng hữu đáng sợ hơn cừu nhân. Hắn thuộc vào loại bằng hữu đáng sợ
đó.
Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Các hạ bị hắn lừa ?

Tiết Đại Hán căm hờn:
- Tại hạ đem toàn gia cùng nữ nhân mà tại hạ quý mến hơn hết gởi gắm hắn. Hắn đem cả của lẫn người đi giấu một nơi ...

Phó Hồng Tuyết cau mày:
- Theo tại hạ thấy thì hắn không phải là mẫu người có hành vi như vậy.

Tiết Đại Hán trầm giọng:
- Bởi tin hắn như các hạ nhận xét đó cho nên tại hạ mới giao phó tất cả cho hắn.

Phó Hồng Tuyết trầm ngâm một lúc:
- Đích xác là hắn, lúc bằng hữu đáng sợ hơn cừu nhân.

Tiết Đại Hán hỏi:
- Không bao giờ các hạ có bằng hữu ?

Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Không bao giờ.

Tiết Đại Hán thở dài, uống từng ngụm, từng ngụm rượu to ...

Một lúc sau, Phó Hồng Tuyết thốt:
- Thực ra, các hạ bất tất phải chạy bộ với tại hạ như thế này.

Tiết Đại Hán đáp:
- Đích xác là bất tất , chúng ta có thể cùng lên xe mà ngồi. Phó Hồng Tuyết không nói năng gì.

Một lúc nữa, Tiết Đại Hán bỗng trao bình rượu qua cho Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Các hạ uống chút ít chứ ?

Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Không uống.

Tiết Đại Hán hỏi:
- Không bao giờ các hạ uống rượu ?

Phó Hồng Tuyết đáp:
- Không bao giờ.

Tiết Đại Hán hỏi:
- Có đánh bạc chăng ?

Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Không bao giờ.

Tiết Đại Hán hỏi:
- Vậy các hạ thích chi ?

Phó Hồng Tuyết đáp:
- Cái chi cũng không thích.

Tiết Đại Hán thở dài:
- Một con người không thích cái chi hết thì kiếp sống còn có thú vị gì nữa.

Phó Hồng Tuyết thốt:
- Tại hạ sống không vì thú vị. Tại hạ sống không phải để tìm thú vị để hưởng thụ.

Tiết Đại Hán cau mày:
- Thế các hạ sống để làm gì ?

Phó Hồng Tuyết nắm chặt chuôi đao:
- Để báo thù, để phục cừu.

Tiết Đại Hán nhìn hắn, nhếch nụ cười khổ, thốt:
- Xem ra làm cừu nhân của các hạ không phải là một điều thích thú.

Phó Hồng Tuyết cúi mặt nhìn đao, không đáp. Tiết Đại Hán chớp mắt, hỏi:
- Các hạ có quen Lộ Tiểu Giai ?

Phó Hồng Tuyết đáp:
- Có thấy hắn một vài lần, chỉ biết người chứ không quen người.

Tiết Đại Hán hỏi:
- Thấy hắn trong trường hợp nào ?

Phó Hồng Tuyết đáp:
- Lúc hắn đến tìm tại hạ mà giết. Hắn tưởng giết tại hạ.

Tiết Đại Hán giật mình:
- Rồi sau đó ?

Phó Hồng Tuyết tiếp:
- Sau đó hắn bỏ đi.

Tiết Đại Hán hỏi:
- Các hạ cho hắn đi dễ dàng vậy sao ?

Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Tại hạ không tưởng giết hắn. Tại hạ chỉ tưởng giết mỗi một người thôi. Duy nhất một người thôi.

Tiết Đại Hán hỏi:
- Cừu nhân của các hạ ?

Phó Hồng Tuyết gật đầu.

Tiết Đại Hán hỏi:
- Chỉ có một người thôi ?

Phó Hồng Tuyết đáp:
- Vì tại hạ chỉ biết có một người. Duy nhất một người. Ít nhất thì hiện tại là vậy.
Tiết Đại Hán thở dài:

- Các hạ có cái số sướng hơn tại hạ nhiều.

Rồi y ca:
- Máu anh hùng chảy vô tận. Đầu kẻ thù rơi vô tận.

Phó Hồng Tuyết thốt:
- Thực sự thì các hạ có số sướng hơn tại hạ nhiều.
Tiết Đại Hán hỏi:
- Tại sao ?

Phó Hồng Tuyết đáp:
- Còn gì sướng hơn là có đầu thù mà chặt mãi, chặt vô cùng tận. Rất tiếc cho tại hạ ...

Ánh mắt trở nên buồn thảm, hắn tiếp:
- Rất tiết cho tại hạ, một cừu nhân mà cũng chẳng tìm ra.

Tiết Đại Hán hỏi:
- Cừu nhân của các hạ là ai ?

Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Các hạ bất tất phải biết điều đó.

Tiết Đại Hán chớp mét:
- Biết đâu tại hạ giúp được các hạ thì sao ?

Phó Hồng Tuyết trầm ngâm một lúc:
- Lão ấy họ Mã.

Tiết Đại Hán hỏi:
- Mã cái gì ?

Phó Hồng Tuyết buông gọn:
- Mã Không Quần.

Tiết Đại Hán giật mình:
- Chủ nhân Vạn Mã Đường.

Phó Hồng Tuyết giật mình:
- Các hạ quen lão ấy ?

Tiết Đại Hán lắc đầu, không đáp, chỉ lẩm nhẩm:
- Thảo nào ... thảo nào ...

Phó Hồng Tuyết cau mày:
- Thảo nào làm sao ?

Tiết đại hán tiếp luôn:
- Thảo nào các hạ lại chẳng muốn đến Bạch Vân Trang.

Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Vạn Mã Đường và Bạch Vân Trang có quan hệ với nhau ?

Tiết Đại Hán thốt:
- Thực ra thì không. Nghĩa là trước kia thì không.

Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Còn hiện tại ?

Tiết Đại Hán hỏi lại:
- Chẳng lẽ các hạ không biết ngày nay là ngày chi ?

Phó Hồng Tuyết lắc đầu .
- Đối với nhân loại, ngày nay là rằm tháng chín, ngày này có cái đặc biệt với ai sao đó, tại hạ làm sao biết được.

Tiết Đại Hán hỏi:
- Các hạ không tiếp nhận được thiệp mời sao ?

Phó Hồng Tuyết cau mày:
- Thiệp gì ?

Tiết Đại Hán đáp:
- Thiệp cưới.

Phó Hồng Tuyết hỏi :
- Ai phát xuất thiệp cưới ?

Tiết Đại Hán đáp:
- Đương nhiên là Bạch Vân Trang. Hôm nay là ngày vui của thiếu trang chủ. Tại hạ không biết hắn, song tân nương thì tại hạ biết là ai.

Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Là ai ?

Tiết Đại Hán đáp:
- Mã Phương Linh, con gái của Mã Không Quần.

Phó Hồng Tuyết biến sắc.

Tiết Đại Hán trầm ngân một chút:
- Cho nên, rất có nhiều hy vọng hôm nay Mã Không Quần có mặt tại Bạch Vân Trang ...

Phó Hồng Tuyết không đợi y dứt câu, nhảy lên xe liền.
Với thân pháp đó, không ai nhận ra hắn có tật thọt chân.

Tiết Đại Hán thầm khen thuật khinh công của hắn tuyệt vời .
Phó Hồng Tuyết không vào trong xe, mà lại ngồi nơi chỗ dành cho gã đánh xe, ở bên ngoài .
Hắn giật roi ngựa nơi tay gã đánh xe, quất liên hồi vào bụng ngựa .

Xe do ngựa kéo với toàn tốc lực, lao đi vun vút trên đường, bỏ Tiết Đại Hán và Thúy Bình lại sau .
Phó Hồng Tuyết chỉ nhớ có Mã Không Quần, quên mất hai người này, quên mất số nhân loại còn lại .
Thúy Bình ứa nước mắt, niềm tủi hờn tràn ngập tâm tư.

Tiết Đại Hán chợt nhìn qua nàng, điểm một nụ cười, thốt:
- Cô nương yên trí. Tại hạ không để y bỏ rơi cô nương đâu.

Y nhún chân:
Năm cái nhảy. Y đã chụp được càng xe. Ngựa hí lên, hổng hai vó trước, chỏi vó sau.

Cổ xe ngừng .

Tiết Đại Hán quay đầu, gọi Thúy Bình:
- Lên xe gấp đi cô nương .
Last edited by CatWoman on Fri Jan 17, 2014 9:21 am, edited 2 times in total.
User avatar
CatWoman
 
Posts: 147
Joined: Wed Dec 14, 2011 11:48 am
I am: Other

Re: Truyện Kiếm Hiệp - Biên Thành Lãng Tử - Cổ Long

Postby CatWoman » Fri Jan 17, 2014 8:55 am

Biên Thành Lãng Tử
Tác Giả: Cổ Long

Hồi 25

Hộ Hoa Kiếm Khách




Rằm tháng chín.

Giờ Thân, đại kiết. Nên cưới gả. Kỵ chôn cất. Từ mọi nẽo đường dẫn đến Bạch Vân Trang, xe ngựa dập dìu từ sáng sớm. Dù ngồi xe, dù ngồi ngựa, ai ai cũng vận y phục mới, màu sắc huy hoàng. Ngựa, dĩ nhiên là tuấn mã, ngồi tuấn mã cũng là một hãnh diện của khách giang hồ.

Ngựa kéo xe, thông thường không là tuấn mã, song ngựa vẫn chạy với toàn tốc lực, bởi là ngày đặc biệt, không ai thích lạc hậu.
Phó Hồng Tuyết đã trao cương, trao roi cho gã đánh xe, tự mình vào trong xe ngồi.

Tay vẫn nắm chặt chuôi đao.
Thần sắc vẫn khẩn trương.
Hắn đâu có thể phí sức cho việc đánh xe ! Hắn phải giành khí lực, để còn đối phó với Vạn Mã Đường chủ, trong những phút giây sắp tới chứ !
Thúy Bình ngồi cạnh hắn, ưu tư …
Tiết Đại Hán chốc chốc lại nốc rượu, nốc xong, lại lẩm nhẩm:
- Tại hạ hy vọng cả Vạn Mã Đường lẫn Lộ Tiểu Giai đều có mặt !
Phó Hồng Tuyết chợt thốt:
- Tại hạ nghĩ, các hạ nên ít uống một chút !
Tiết Đại Hán cau mày:
- Tại sao ?
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng đáp:
- Say, là khó giết được người. Nhất là người đó lại là Lộ Tiểu Giai !
Tiết Đại Hán cười lạnh:
- Chẳng lẽ trước khi giết người, phải ăn đậu phộng ?
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Ăn đậu, dù sao vẫn hơn uống rượu.
Tiết Đại Hán hỏi:
- Hay hơn điểm nào ?
Hắn nhai vờ, nhóc nhách, nhóc nhách …
Tiếng nhóc nhách làm lơi cảnh giác của đối phương ít nhiều.
Ngoài ra, đậu có chất bổ dưỡng, còn rượu thì kích thích, hết kích thích lại làm nhũn người. Rượu làm cho con người mất bình thường.
Giao đấu với cao thủ mà mất bình thường, là cầm chắc cái bại.
Tiết Đại Hán trừng mắt, định sừng sộ, rồi lại thôi, cuối cùng cười khổ, thốt:
- Xem ra, chúng ta phải tìm đậu phộng mà mua, nơi chúng ta ai ai cũng khẩn trương ít nhiều.
Bỗng, gã đánh xe cất tiếng:
- Hiện tại, chúng ta đã đến con đường chánh, dẫn thẳng đến Bạch Vân Trang. Từ nơi này, chúng ta có thể nhìn thấy Bạch Vân Trang.
Tiết Đại Hán không dằn lòng được, nhóng cổ ra nhìn.
Trên đường dài, bụi vàng bốc mù mịt, xa xa, dãy núi chắn ngang tầm mắt, xanh
dờn.
Nơi phía dưới dãy xanh xanh, có một vùng gồm mấy điểm xám xám.
Những nóc nhà của khu Bạch Vân Trang.
Tiết Đại Hán tặt lưỡi:
- Quy mô to đấy chứ !
Gã đánh xe cười, thốt:
- Trong vòng tám trăm dặm quanh đây, còn ai không biết đại gia, thiếu gia họ Viên !
Tiết Đại Hán trừng mắt, giọng thốt:
- Đại gia là cái quái gì, ta không hề biết !
Gã đánh xe thấy y trừng mắt, bèn nín lặng, hết dám tán dương họ Viên nữa.
Cổ xe tiến vào sơn đạo.
Hai bên, cây mọc rậm rạp, làm hẹp bớt con đường.
Không khách lữ hành, không gia cư.
Nói đến khách lữ hành, là nói về lúc bình thường, nói về lớp người sinh hoạt thường xuyên.
Chứ hiện tại, khách lữ hành tấp nập. Và tất cả đều hướng về một địa điểm duy nhất, Bạch Vân Trang !
Phó Hồng Tuyết thầm nghĩ:
- Mã Không Quần có đến đây chăng ?
Từ lúc xe vào sơn đạo, hắn nắm cứng chuôi đao, gân tay nổi vồng.
Nếu hắn không kềm vững, tay hắn phải rung mạnh.
Thúy Bình đặt tay lên tay hắn, dịu giọng thốt:
- Nếu lão có đến đây, thì lão chạy đi đâu cho thoát ! Công tử nóng nảy làm gì !
Phó Hồng Tuyết không nghe nàng nói gì. Hắn mở to mắt nhìn đăm đăm thanh đao đen của hắn.
Tiết Đại Hán cũng nhìn thanh đao đó.
Y hỏi:
- Các hạ có thể cho xem chăng ?
Phó Hồng Tuyết lắc đầu:
- Không thể !
Tiết Đại Hán cau mày:
- Tại sao ?
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Vì không ai được xem nó ! Tất cả không chừa một người !
Tiết Đại Hán hỏi:
- Nếu tại hạ nhất định muốn xem ?
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Muốn như vậy là muốn chết. Các hạ không chết, thì tại hạ chết !
Tiết Đại Hán biến sắc mặt, rồi bật cười, thốt:
- Lộ Tiểu Giai không sợ ai thấy kiếm pháp. Kiếm của hắn cũng không có vỏ.
Phó Hồng Tuyết đáp:
- Các hạ tùy thời xem kiếm của hắn, nhưng thanh đao này, nhất định là không xem được. Tốt hơn, các hạ đừng tưởng xem nó !
Hắn đưa mắt nhìn ra xa xa, từ từ tiếp:
- Thanh đao này, vốn là vật bất tường. Ai trông thấy nó, là có tai họa ngay !
Tiết Đại Hán biến sắc, muốn hỏi gì đó, nhưng không kịp mở miệng.
Bởi, cổ xe đã dừng lại, là đến địa điểm rồi. Những việc sắp khai diễn ra, quan trọng hơn chuyện y định hỏi.
Y quay đầu lại.
Vật hiện ra trước nhất, trong tầm mắt của y, là hạt đậu phộng, vỏ đậu phộng.
Vỏ đậu phộng bay đi, vẹt qua hai bên, hạt đậu rơi xuống.
Rơi trúng miệng Lộ Tiểu Giai.
Lộ Tiểu Giai đang đứng giữa lòng đường ăn đậu.
Tiết Đại Hán tung mình lên.
Mui xe bị y tung, rách soạt, bay một lỗ lớn.
Lộ Tiểu Giai thở dài đáp:
- Cũng may, mui xe không được chắc lắm ! Cho nên, đầu của ngươi còn nguyên
vẹn !
Tiết Đại Hán thét:
- Ngươi muốn đầu của ta phải thủng ?
Lộ Tiểu Giai cười nhẹ:
- Ngươi cứ tưởng tượng xem, nếu có một lỗ thủng trên đầu, cứ mỗi lần thèm rượu ngươi chỉ đổ rượu vào lỗ đó, có phải khỏi phí công há miệng nốc chăng ?
Tiết Đại Hán lại lồng lên, hét:
- Trước mặt ta, ngươi còn dám nói năng cuồng dại à ? Ngươi còn dám chạm mặt ta à ?
Lộ Tiểu Giai điềm nhiên:
- Tại sao không dám ? Ta vốn ở đây chờ ngươi mà, chứ đâu phải bất ngờ chạm nhau ?
Tiết Đại Hán giật mình:
- Ngươi biết ta sẽ đến đây ?
Lộ Tiểu Giai không đáp câu đó, chỉ thốt:
- Người ta thấy ngươi không ngồi xe, chỉ chạy theo xe, đều cho là ta. Ta thì không, dù cho ngươi vác cả cỗ xe lên lưng mà chạy, ta cũng xem thường, không hề kỳ quái !
Y lại cười rồi tiếp:
- Bởi, con người như ngươi, việc gì mà ngươi không làm được, kể cả việc ngông nhất ! Trẻ con nhất !
Tiết Đại Hán hừ một tiếng:
- Còn ngươi ! Chẳng phải là bất cứ việc gì, ngươi cũng làm được sao ?
Lộ Tiểu Giai đáp:
- Những việc ngu ngốc, thú thật với ngươi, ta không làm nổi !
Tiết Đại Hán cười lạnh:
- Ngươi không ngu ngốc, chỉ có ta là ngu ngốc thôi ! Ta bỗng dưng lại xem ngươi là bằng hữu. Đó là cái ngu của ta !
Lộ Tiểu Giai thốt:
- Ta vốn là bằng hữu của ngươi.
Tiết Đại Hán cao giọng:
- Ngươi là bằng hữu của ta ? Tám mươi vạn lượng bạc, ta trao cho ngươi, ngươi để đâu ?
Lộ Tiểu Giai điềm nhiên:
- Tiêu sạch rồi !
Tiết Đại Hán lồng lộn lên:
- Ngươi nói sao ? Tiêu hết sạch rồi ?
Lộ Tiểu Giai thốt:
- Chúng ta đã là bằng hữu của nhau, mà bằng hữu thì có cái gì cũng là của chung, bạc của ngươi, sao ta lại không tiêu xài được ?
Tiết Đại Hán trố mắt:
- Ngươi xài cách nào ?
Lộ Tiểu Giai đáp gọn:
- Cho thiên hạ hết !
Tiết Đại Hán hét:
- Cho ai ?
Lộ Tiểu Giai đáp:
- Phân nửa, phân phối cho nạn dân tại Hoàng Hà, phân nửa cấp cho các gia đình có cô nhi quả phụ của những kẻ bị ngươi giết !
Không cho Tiết Đại Hán nói gì, y tiếp luôn:
- Đồng tiền do ngươi kiếm ra bằng phương pháp bất chánh, ta giúp ngươi lấy lại chánh nghĩa, ngươi phải cảm kích ta !
Tiết Đại Hán chết sửng người, một lúc lâu, lại hỏi:
- Còn nữ nhân của ta ? Chẳng lẽ ngươi cũng cho thiên hạ luôn ?
Lộ Tiểu Giai lắc đầu:
- Ta không cho ai cả !
Tiết Đại Hán hỏi gấp:
- Thế ngươi để đâu ?
Lộ Tiểu Giai điềm nhiên:
- Ta giết chết rồi !
Tiết Đại Hán quát:
- Ngươi nói sao ? Giết chết ?
Lộ Tiểu Giai hừ một tiếng:
- Ta sát nhân, đâu phải là việc lạ kỳ ! Ngươi la hét cái gì ?
Tiết Đại Hán lồng lên:
- Sao ngươi giết nàng ?
Lộ Tiểu Giai đáp:
- Vì nàng muốn thông gian !
Tiết Đại Hán nhảy choi choi:
- Nàng thông gian ? Với nam nhân nào ?
Lộ Tiểu Giai đáp:
- Nàng chưa thông gian thật sự, chỉ mới muốn thôi. Nàng muốn thông gian với ta, song ta thì bao giờ có cái thói chó trâu đó ? Ta cự tuyệt. Nhưng ta nghĩ, không phải tất cả nam nhân trên đời này đều giống ta. Để nàng sống, có ngày nàng lại phản bội ngươi.
Cho nên, ta giết phứt cho tiện việc. Vậy là nhờ ta, ngươi sẽ được vĩnh viễn khỏi bị nàng cắm sừng lên đầu !
Tiết Đại Hán gắt:
- Không có cách gì khác ?
Lộ Tiểu Giai lắc đầu:
- Ta chỉ biết có cách đó thôi. Cách đó là nhất !
Tiết Đại Hán chết sửng lâu hơn trước.
Bỗng, y bật cười vang, thốt:
- Tốt ! Giết được lắm ! Tốt lắm !
Lộ Tiểu Giai gật đầu:
- Tốt là cái chắc !
Tiết Đại Hán tiếp:
- Giết người, tiêu tiền, như ngươi đã làm, thật là làm khoái nhân tâm ghê ! Khoái ghê ! Ta bội phục ! Bội phục !
Lộ Tiểu Giai gật gù:
- Ta biết, thế nào ngươi cũng bội phục !
Tiết Đại Hán tiếp:
- Rượu này cũng là thứ khá, lại đây làm mấy ngụm đi !
Lộ Tiểu Giai gật gù:
- Ăn đậu phộng, uống rượu, cũng được lắm !
Cả hai nắm tay nhau, quàng vai nhau, thân nhau hơn trước, hơn bất cứ đôi bằng hữu nào.
Tiết Đại Hán bỗng thở dài hỏi:
- Sao ngươi khong chờ ta trở về ? Ngươi bận việc gì mà phải ra đi gấp như thế ?
Lộ Tiểu Giai đáp:
- Bận việc giết người !
Tiết Đại Hán trố mắt:
- Giết ai ?
Lộ Tiểu Giai đáp:
- Gã vừa ở trong xe của ngươi đó !
Tiết Đại Hán cau mày:
- Vừa ở trong xe của ta ?
Y quay lại.
Phó Hồng Tuyết đã đi rồi, chỉ còn Thúy Bình ngồi nguyên tại chỗ.
Nàng không cúi đầu, nàng đang trừng mắt nhìn Lộ Tiểu Giai.
Tiết Đại Hán cau mày hỏi:
- Nam nhân của cô nương đâu ?
Thúy Bình cắn môi, rồi đáp:
- Y không phải là nam nhân của tôi ! Bởi từ lúc nào đến bây giờ, y không xem tôi là nữ nhân. Từ lúc nào đến bây giờ, y không xem tôi là một cá nhân !
Tiết Đại Hán lắc đầu:
- Có lẽ cô nương nhận xét lầm y !
Thúy Bình lắc đầu:
- Tôi không lầm. Không bao giờ tôi nhận xét lầm một nam nhân, bất cứ nam nhân nào.
Nàng thốt, mắt nàng lại nhìn Lộ Tiểu Giai.
Chợt, nàng cười lạnh, tiếp:
- Hiện tại, tôi thấy rõ, các hạ thuộc mẫu nam nhân nào !
Lộ Tiểu Giai điềm nhiên:
- Mẫu nam nhân nào ?
Thúy Bình đáp:
- Mẫu nam nhân không có can đảm !
Lộ Tiểu Giai mỉm cười.
Thúy Bình tiếp:
- Nếu các hạ có chút can đảm, thì tại sao các hạ không dám lấy Mã Phương Linh ?
Lộ Tiểu Giai hỏi:
- Tại sao tại hạ phải lấy nàng ấy ?
Thúy Bình đáp:
- Tại vì tôi biết nàng đi theo các hạ !
Lộ Tiểu Giai hỏi:
- Cô nương biết ?
Thúy Bình gật đầu:
- Tôi thấy nàng chạy theo các hạ. Tôi biết thế nào nàng cũng bắt kịp các hạ.
Lộ Tiểu Giai thở dài:
- Cô nương biết nhiều việc quá !
Thúy Bình tiếp:
- Rất tiếc nàng lại biết quá ít việc ! Cho nên, nàng mới mê thích các hạ !
Lộ Tiểu Giai mỉm cười:
- Cô nương cho rằng nàng mê thích tại hạ ?
Thúy Bình hừ lạnh:
- Không mê thích thì đuổi theo làm gì ?
Lộ Tiểu Giai thốt:
- Biết đâu nàng chạy theo tại hạ lại chẳng phải là để yêu cầu tại hạ giết người ?
Thúy Bình cười mỉa:
- Và nam nhân vẫn có thể vì nữ nhân mà giết người được chứ ? Huống chi, giết người là nghề của các hạ ?
Lộ Tiểu Giai hỏi:
- Có phải là cô nương muốn nói nàng chờ tại hạ giết Phó Hồng Tuyết ?
Thúy Bình buông gọn:
- Vấn đề là các hạ dám hay không dám.
Lộ Tiểu Giai cười lạnh.
Thúy Bình tiếp:
- Bởi các hạ không dám, nên đưa nàng cho người khác.
Lộ Tiểu Giai hỏi:
- Cô nương cho rằng tại hạ chê nàng ?
Thúy Bình đáp:
- Nàng chạy theo các hạ, là có ý hiến dâng rõ ràng, chỉ có hai trường hợp thôi: một là các hạ không dám thực hiện sự thỉnh cầu của nàng, hai là các hạ chê nàng. Tôi thấy việc thứ nhất có lý hơn !
Lộ Tiểu Giai thở dài:
- Bên trong, có một đoạn cớ sự !
Thúy Bình hỏi:
- Cớ sự gì ?
Lộ Tiểu Giai giải thích:
- Tại hạ đưa nàng đến Bạch Vân Trang. Nàng gặp Tiểu Viên, bỗng phát hiện ra Tiểu Viên hơn tại hạ nhiều, nên yêu ngay Tiểu Viên, hất tại hạ ra !
Y thở dài lượt nữa, cười khổ, tiếp:
- Cớ sự như thế đó, không khúc chiết, không ly kỳ. Bởi, sự việc rất thường xảy ra !
Thúy Bình hỏi:
- Tại sao các hạ đưa nàng đến Bạch Vân Trang ?
Lộ Tiểu Giai đáp:
- Bởi nơi đó tại hạ thường đến !
Thúy Bình cười lạnh:
- Biết đâu chẳng phải là một kế thoát ly nàng ? Cho nên các hạ tạo cơ hội cho hai đàng gặp nhau ! Các hạ cố ý làm như thế ! Các hạ sợ đao của y nhanh hơn kiếm !
Lộ Tiểu Giai lững lờ:
- Ạ ?
Thúy Bình tiếp:
- Nhưng hiện tại, các hạ không cần phải sợ y nữa ! Bởi, y sẽ không bao giờ tìm các hạ ! Hiện tại các hạ không còn liên quan đến Vạn Mã Đường nữa ! Cái mối quan hệ đó của các hạ đã chuyển sang cho Bạch Vân Trang. Giờ đây Bạch Vân Trang và Vạn Mã Đường liên quan với nhau, qua cuộc hôn nhân do các hạ cố ý cấu kết.
Dừng lại một chút, nàng tiếp luôn:
- Giờ đây Phó Hồng Tuyết phải nhận Viên Thu Vân là kẻ thù của y và có lẽ y đã giết Viên Thu Vân rồi cũng nên, hay ít nhất, song phương đang ghìm nhau tại Bạch Vân Trang !
Đột nhiên, nàng nhảy phóc xuống xe, lao mình tới, một thanh đao ngắn chớp chớp nơi tay.
Thanh đao chưa đến ngực Lộ Tiểu Giai, tay nàng đã bị chụp.
Lộ Tiểu Giai bóp mạnh tay.
Thanh đao vuột tay nàng, rơi xuống đường.
Nàng co rúm người lại.
Lộ Tiểu Giai buông nàng ra, giáng luôn hai tát tay vào mặt nàng.
Nàng ngã lăn xuống đường, lăn đi mấy vòng.
Bỏ cỗ xe lại đó, Lộ Tiểu Giai và Tiết Đại Hán phóng mình đi.
Tiệc tại Bạch Vân Trang, là tiệc vui, song tân khách đều khoác bộ mặt trầm trầm.
Một cuộc đối thoại khẽ diễn ra giữa một số người dự tiệc.
Một cuộc bàn tán thì đúng hơn.
Đại khái, người ta hỏi và đáp với nhau như thế này:
- Hôm nay, là ngày hỷ sự của họ ?
- Đương nhiên ! Chứ nếu không thì họ mời thỉnh làm chi lắm khách như thế nào ?
- Nhưng tại sao lại không có vẻ gì vui tươi cả ?
- Tại hạ cũng nhận thấy như vậy ! Thật là lạ !
- Tất cả đều đủ mặt, chỉ còn thiếu một người.
Mà người này lại là người trọng yếu !
- Ai ?
- Tân lang !
- Hắn đi đâu ?
- Hai hôm trước có ai đó mời đi uống rượu. Hắn đi rồi, không trở về. Không ai biết hắn đi đâu, ở đâu hiện tại !
- Kỳ quái ! Tại sao hắn thất tung ?
- Có trời mới biết được !
Last edited by CatWoman on Fri Jan 17, 2014 9:22 am, edited 1 time in total.
User avatar
CatWoman
 
Posts: 147
Joined: Wed Dec 14, 2011 11:48 am
I am: Other

Re: Truyện Kiếm Hiệp - Biên Thành Lãng Tử - Cổ Long

Postby CatWoman » Fri Jan 17, 2014 8:55 am

Biên Thành Lãng Tử
Tác Giả: Cổ Long

Hồi 26

Bạch Vân Trang




Trong số tân khách có Diệp Khai.

Chàng cho rằng sự kiện đó rất lý thú. Tuy là không thường xảy ra nhưng chẳng phải là không có.
Chàng nhìn quanh khách sảnh, quan sát từng khuôn mặt, tự hỏi trong số những người hiện diện nơi đây, có mấy kẻ thực tâm lo âu cho nhà họ Viên.

Hầu hết đều khẩn cấp đấy nhưng họ khẩn cấp vì quan tâm đến trường hợp bất bình thường của chủ nhân hay vì rượu sẵn đó, thức ăn sắp được dọn lên nhưng họ phải ôm bụng đói để chờ, chờ trong một thời gian vô đinh.

Bởi biết đến bao giờ thì tân lang mới trở về.

Giả như tân lang không trở về thì sao ?
Họ có được cho ăn, cho uống chăng ?

Họ nghĩ đến phần lễ vật mang đến đây, vì nể nang trang chủ nên lễ vật trọng hậu ít nhiều. Nếu bắt buộc phải ra về với cái bụng trống rỗng thì đúng là canh bạc thua cay.
Diệp Khai cười.
Ngồi bên cạnh, Đinh Vân Lâm nhắc khéo:
- Ngươi không nên cười.
Diệp Khai nheo mắt:
- Tại sao ?
Đinh Vân Lâm tiếp:
- Hiện tại, mỗi cá nhân đều biết tân lang thất tung. Nếu ngươi cười thì khác nào vui mừng trên tai họa của người.
Diệp Khai vẫn cười:
- Vô luận thế nào thì cười vẫn hơn khóc. Huống chi hôm nay là ngày hỷ sự chứ đâu phải tang sự.
Đinh Vân Lâm bỉu môi:
- Ngươi có thể giảm thiểu những lời tổn đức chứ ?
Diệp Khai lắc đầu:
- Không thể.
Đinh Vân Lâm trố mắt:
- Không thể ?
Diệp Khai mỉm cười: - Tại vì nếu tại hạ không nói thì cô nương cũng nói. Đinh Vân Lâm nghinh mặt, mường tượng giận song thực ra là nàng rất khoái ý. Bởi Diệp Khai không giống phần đông, hơn nữa chàng cũng chẳng thất tung.
Giờ ngọ đã đến.
Tân lang vẫn chưa trở về, song chẳng lẽ khách chịu đói vô hạn định để chờ một người thất tung sao ?
Rồi tiệc vui cũng được dọn lên. Rượu và thịt tuy chưa vào miệng nhưng ai ai cũng phấn khởi tinh thần.
Đinh Vân Lâm cau mày, hỏi:
- Tại sao các ca ca của ta chưa đến ?
Diệp Khai hỏi lại:
- Họ cũng đến nữa sao ?
Đinh Vân Lâm gật đầu:
- Họ có nói là họ muốn đến.
Diệp Khai lại hỏi:
- Cô nương hy vọng họ đến ?
Đinh Vân Lâm gật đầu.
Nàng mỉm cười, thốt:
- Ta muốn xem thái độ của Lộ Tiểu Giai như thế nào, khi họ đến.
Diệp Khai chớp mắt:
- Nếu Lộ Tiểu Giai giết hết các ca ca của cô nương ?
Đinh Vân Lâm bỉu môi:
- Tại sao ngươi xem thường anh em họ Đinh ?
Diệp Khai mỉm cười:
- Tại vì anh em nhà họ Đinh của cô nương xem thường tại hạ.
Đinh Vân Lâm cười lạnh:
- Người họ Mã xem trọng ngươi nên đã giao phó con trai con gái cho ngươi giữ hộ.
Diệp Khai bỗng thở dài, thốt:
- Nếu biết được Mã Phương Linh thành hôn sớm như thế này thì tại hạ đã mang Tiểu Hổ Tử theo rồi.
Hiện tại chàng gởi Tiểu Hổ Tử ở tại nhà bằng hữu. Bằng hữu của chàng có mở một võ trường, hai vợ chồng muốn có một đùứa con trai nên họ vừa thấy Tiểu Hổ Tử là đâm thích ngay.
Diệp Khai có rất nhiều bằng hữu, đủ các hạng người, làm đủ mọi việc.
Chàng thích có bằng hữu mà bằng hữu của chàng chẳng ai không ưa chàng.
Tự nhiên là vậy, bởi không ưa thích nhau thì làm sao trở thành bằng hữu của nhau ?
Đinh Vân Lâm trừng mắt, lạnh lùng hỏi:
- Ngươi than thở cái gì ? Có phải là tiểu thơ họ Mã lấy chồng nên ngươi khó chịu ?
Diệp Khai điềm nhiên:
- Không phải là Đinh tiểu thơ lấy chồng thì tại hạ đâu có khó chịu.
Đinh Vân Lâm phì cười, thốt:
- Nếu ngươi không sớm đến nhà họ Đinh cầu hôn thì ta lấy chồng gấp cho mà
xem.
Diệp Khai cười nhẹ:
- Thế thì tại hạ phải ...
Chàng bỏ dở câu nói. Vì lúc đó Phó Hồng Tuyết bước vào.
Tay hắn vẫn dán dính nơi chuôi đao. Hắn từ từ bước vào khách sảnh rộng lớn.
Người trong khách sảnh rất đông, song hắn bước như đi giữa chốn hoang vắng.
Hắn không nhìn một ai trong biển người đó.
Nhưng biển người đó nhìn hắn. Ai ai cũng có cảm tưởng là có một một luồng gió lạnh quét qua.
Tất cả đều rợn mình. Hắn, đao của hắn, người và đao như mang tử khí vào khách sảnh.
Diệp Khai cau mày, lẩm bẩm:
- Sao hắn đến đây ?
Đinh Vân Lâm thốt:
- Biết đâu chẳng phải là Lộ Tiểu Giai bảo hắn đến ?
Diệp Khai lại cau mày:
- Còn chúng ta nữa ? Tại sao hắn lại tìm chúng ta, bảo chúng ta đến ? Thật là kỳ
quái.
Chàng dừng câu nói, bởi vì lúc đó, Phó Hồng Tuyết vừa ngẩng mặt lên thấy chàng.
Mặt hắn vẫn lạnh lùng như lúc nào.
Diệp Khai cười nhẹ, đứng lên. Lúc nào chàng cũng xem Phó Hồng Tuyết là bằng hữu. Nhưng Phó Hồng Tuyết quay đầu, không tiếp tục nhìn chàng.
Hắn từ từ len qua đám đông đi tới.
Bàn tay cầm chuôi đao hơi rung rung. Hắn nắm cứng chuôi đao nên tay không run mạnh lắm.
Hắn bước đi chậm song lại thở gấp.
Đinh Vân Lâm lắc đầu, thở dài:
- Xem ra chẳng phải hắn đến đây để uống rượu mừng đâu.
Diệp Khai đáp:
- Thường thường hắn không như vậy đâu.
Đinh Vân Lâm cau mày:
- Không đến để uống trượu thì đến để là gì ?
Diệp Khai đáp:
- Để giết người.
Đinh Vân Lâm giật mình:
- Giết ai ?
Diệp Khai tiếp:
- Hắn đã đến đây thì người hắn muốn giết phải là người tại đây.
Chàng thốt chậm rải, thần sắc ngưng trọng ...
Chưa bao giờ Đinh Vân Lâm thấy chàng nghiêm trang như vậy.
Nàng hỏi:
- Chẳng lẽ hắn muốn giết Viên ...
Diệp Khai gật đầu.
Đinh Vân Lâm chớp mắt:
- Tại đây ? Bây giờ ?
Diệp Khai gật đầu:
- Giết người thì không bao giờ hắn chờ đợi.
Đinh Vân Lâm cau mày:
- Ngươi không ngăn trở hắn ?
Diệp Khai lạnh lùng:
- Hắn giết người thì không ai ngăn trở nổi.
Đột nhiên ánh mắt của chàng trở nên sắc bén như đao kiếm.
Chỉ có những người nặng niềm thù hận mới có thứ ánh mắt đó.
Nếu Đinh Vân Lâm bắt gặp ánh mắt đó thì nàng mới hiểu con người của chàng như thế nào.
Chàng hoàn toàn biến đổi thành con người khác.
Nhưng nàng đang bận theo dõi Phó Hồng Tuyết. Nàng thở dài, thốt:
- Xem ra hôm nay không khéo rồi hỷ sự lại biến thành tang sự mất.
Phó Hồng Tuyết từ từ xuyên qua biển người đi tới.
Cuối sảnh đường có một tấm biển, chỉ có một chữ nơi biển đó. Một chữ Hỷ rất to, chữ màu vàng, nền biển sơn đỏ.
Đỏ là màu vui tượi.
Song cũng là màu máu.
Một phu nhân, đầu cài đủ loại châu ngọc, tay cầm chén trà bằng vàng đang chuyện trò với nữ nhân bân cạnh.
Chắc là việc tư riêng chi đó nên âm thanh rất nhỏ.
Chợt bà lão trông thấy Phó Hồng Tuyết.
Chén trà trong tay bà rơi xuống.
Phó Hồng Tuyết không nhìn bà, bàn tay của hắn vẫn nắm chặt chuôi đao.
Hắn hành động không nhanh lắm nhưng ít có người phát hiện kịp.
Chén trà rơi, không rơi xuống nền. Chén trà rơi xuống vỏ đao của hắn.
Trà trong chén không rơi ra ngoài một giọt nhỏ.
Diệp Khai thở dài, lẩm nhẩm:
- Đao nhanh quá,
Đinh Vân Lâm cũa thở dài, phụ họa:
- Nhanh thật.
Phó Hồng Tuyết từ từ đưa tay lên. Vỏ đao theo tay, vừa lên vừa hướng qua phụ nhân. Trên vỏ đao có chén trà.
Hắn hoàn trả chén trà.
Phụ nhân muốn cười nhưng nụ cười không nở nổi. Bà gượng thốt:
- Đa tạ.
Bà đưa tay định tiếp chén trà nhưng bàn tay bà rung đáng sợ.
Bỗng một bàn tay từ bên cạnh thò ra, tiếp lấy chén trà.
Bàn tay rất vững, không rung như tay phụ nhân.
Phó Hồng Tuyết nhìn bàn tay đó, từ từ nhìn lên mặt người.
Người đó vào trạc trung niên nhưng râu tóc đã bạc nên khó nhận định đúng mức tuổi, vận y phục rất kỷ, kỷ màu sắc, kỷ kích thước .
Chỉ có hạng người cẩn thận mới quan tâm đến một bề ngoài được nghiên cứu công phu như vậy .
Ngón tay dài, hơi khô một chút. Cái khô nói lên một cứng rắn tiềm tàng, một nội lực sung mãn .
Con người đó thừa hấp lực câu dẫn bất cứ nữ nhân nào .
Bàn tay y phải là bàn tay cầm đao, kiếm, phóng ám khí, cầm thứ gì, phóng thứ gì, cũng phát huy được một linh diệu khiếp người .
Phó Hồng Tuyết hỏi cộc lốc:
- Các hạ là Viên Thu Vân ?
Người đó cười, đáp:
- Tại hạ Liễu Đông Lai .
Phó Hồng Tuyết cau mày
- Còn Viên Thu Vân ?
Liễu Đông Lai đáp:
- Sắp đến nơi .
Phó Hồng Tuyết gật đầu .
- Tốt, tại hạ đợi .
Liễu Đông Lai hỏi:
- Các hạ muốn gặp y, có việc chi ?
Phó Hồng Tuyết không đáp
Ánh mắt của hắn hướng về xa xa, trong tầm mắt của hắn không còn Liễu Đông Lai nữa. Những gì trong tầm mắt đó, đều biến mất, tại khoảng trống, dành chỗ cho một cái gì sắp xuất hiện .
Liễu Đông Lai thản nhiên, không lưu ý đến Phó Hồng Tuyết .
Y trao chén trà cho phụ nhân, thốt:
- Trà đã nguội rồi, tại hạ xin thay trà nóng .
Phụ nhân mỉm cười .
- Đa tạ .
Bà ta bình tĩnh trở lại, với sự can thiệp của Liễu Đông Lai .
Đinh Vân Lâm thốt:
- Hộ Hoa kiếm khách Liễu Đông Lai !
Diệp Khai gật đầu .
- Cũng có người gọi y là Đoạt Mạng kiếm khách .
Đinh Vân Lâm hỏi:
- Y là anh vợ của Viên Thu Vân ?
Diệp Khai gật đầu .
- Ngoài chỗ thân thích đó, họ còn là huynh đệ kết bái của nhau .
Đinh Vân Lâm chớp mắt .
- Nghe nói y sành khoa chiều chuộng nữ nhân lắm .
Diệp Khai lờ lửng .
- Ạ !
Đinh Vân Lâm tiếp:
- Y rất ôn nhu, lễ độ với nữ nhân. Đáng lẽ ngươi nên học theo y .
Diệp Khai điềm nhiên:
- Tại hạ phải học theo y là cái chắc. Nghe nói y ở nhà có mười bà lớn nhỏ, còn tình nhân bên ngoài thì không thể điếm .
Đinh Vân Lâm cắn môi, trừng mắt .
- Tại sao ngươi không học cái gì tốt hơn ?
Bỗng, nàng đỏ mặt, phát hiện ra mọi người đều im lặng, chỉ có chàng và nàng là léo nhéo với nhau .
Và lúc đó, có một số người nhìn về phía họ .
Không ai biết Phó Hồng Tuyết, song đa số đều linh cảm có cái chi bất thường sắp xuất hiện, một tai họa sắp phát sanh. Và phải là quan trọng .
Vừa lúc đó, từ phía hậu sảnh, một nữ nhân đội mão phượng bước ra .
Nữ nhân là tân nương Mã Phương Linh .
Tân lang còn thất tung, tân nương vẫn xuất hiện, y phục huy hoàng, song mặt vẫn xanh. Một màu xanh đáng sợ .
Vừa bước ra, nàng lướt tới trước mặt Phó Hồng Tuyết, rít lên:
- Ngươi ! Quả nhiên ngươi .
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng nhìn nàng, như nhìn một người lạ, bình sanh chưa hề
gặp .
Mã Phương Linh trừng mắt, đôi mắt đỏ ngầu, cao giọng hỏi:
- Viên Thanh Phong đâu ?
Phó Hồng Tuyết cau mày
- Viên Thanh Phong ?
Mã Phương Linh lại rít lên:
- Chẳng phải ngươi đã giết hắn rồi sao ? Có người trông thấy ngươi và hắn .
Phó Hồng Tuyết hiểu.
Thì ra, gã thiếu niên mang kiếm mà hắn đã gặp tại Trường An mấy hôm trước chính là thiếu trang chủ Bạch Vân Trang .
Lúc đó có mặt Bành Liệt .
Bành Liệt hiện cũng là khách như mọi người. Có lẽ Bành Liệt đem sự tình tố cáo với mọi người .
Phó Hồng Tuyết từ từ thốt:
- Thực ra, ta có thể giết gã .
Mã Phương Linh rung người, thét lên:
- Nhất định là ngươi đã giết hắn. Chớ nếu không thì làm sao hắn không trở về ? Ngươi. . . làm sao mà ngươi cứ hại ta mãi như vậy ? Ngươi . . .
Nàng khóc rống lên, không nói gì được nữa .
Trong tay áo, nàng có dấu một thanh kiếm ngắn, nàng vọt mình tới, kiếm chớp
lên .
Kiếm vừa chớp, vỏ đao cũng vừa nhích động .
Kiếm không đến ngực của Phó Hồng Tuyết, nhưng Mã Phương Linh bị hất văng ra xa, chân loạng choạng, mình cúi xuống, nôn mữa .
Có lẽ vỏ đao quất trúng bụng nàng .
Thanh đoản kiếm còn nơi tay, nàng dằn cơn nôn, lướt tới lượt nữa .
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng:
- Ta không dung tha hai lần .
Một bàn tay từ phía sau vươn tới, nắm chéo áo Mã Phương Linh giật nhẹ .
Cái giật đó làm công lực tận dụng của nàng tiêu tan mất. Nàng dừng lại liền .
Ai đó dùng pháp Tứ Lượng Bát Thiên Cân, hóa giải công lực nàng .
Học được pháp đó, ngày nay trên giang hồ chẳng có mấy tay. Xử dụng linh diệu cỡ đó, lại chẳng bao kẻ trong số ít tập luyện được .
Đạt thành kết quả đó, phải trải qua ít nhất ba mươi năm công phu .
Và như vậy, người xử dụng phải là một lão nhân .
Người đó có cái oai nghi đáng kính, đáng sợ .
Lão quắc đôi mắt sáng, nhìn Phó Hồng Tuyết .
Một phút sau, lão cất giọng hỏi :
- Các hạ có biết nàng là nữ nhân chăng ?
Phó Hồng Tuyết nghe nghẹn ở nơi yết hầu .
Niềm phẫn nộ còn bốc bừng nơi ánh mắt, lão nhân tiếp:
- Dù cho nàng không là người của lão phu đi nữa, lão phu cũng không thể nhìn một nam nhân có thái độ phủ phàng đối với nữ nhân .
Bỗng, Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Nàng là dâu của các hạ ?
Lão nhân gật đầu .
- Phải .
Phó Hồng Tuyết lại hỏi
- Các hạ là Viên Thu Vân ?
Lão nhân gật đầu luôn .
- Phải .
Phó Hồng Tuyết tiếp:
- Tại hạ không có giết lịnh lang .
Viên Thu Vân nhìn hắn, cuối cùng lại gật đầu .
- Tại hạ nhận thấy các hạ không thuộc hạng người nói ngoa .
Phó Hồng Tuyết từ từ tiếp:
- Tuy nhiên, tại hạ có thể giết các hạ .
Viên Thu Vân sửng sốt
Rồi lão bật cười vang .
Bình thường, ít khi nào lão cười như vậy. Bây giờ lão cười bởi đột nhiên một niềm sợ hãi phát sinh nơi tâm tư .
Một thứ sợ hãi không ai hình dung nổi .
Rồi lão lại thốt:
- Các hạ bảo là có thể giết tại hạ ? Tại nơi đây, các hạ dám nói một câu như thế, thiết tưởng các hạ phải là một phi thường nhân .
Phó Hồng Tuyết điềm nhiên .
- Nhưng tại hạ đã nói, dù không rõ mình có là phi thường nhân hay không, hiện tại tại hạ chỉ hỏi các hạ một câu thôi .
Viên Thu Vân gật đầu:
- Cứ hỏi .
Nắm chuôi đao cứng hơn trước, Phó Hồng Tuyết gằn từng tiếng:
- Mười chín năm trước, trong một đêm tuyết đổ trắng trời, các hạ có mặt bên ngoài Mai Hoa Am cạnh chân núi Lạc Hàn chăng ?
Viên Thu Vân tắt hẳn tràng cười. Niềm sợ hãi bốc lên nơi ánh mắt, mạnh hơn trước .
Gương mặt oai nghiêm chợt biến nhăn rúm lại, lão kêu lên thất thanh .
- Các hạ là chi của Bạch đại hiệp ?
Hỏi như thế, là có biết việc năm xưa .
Câu hỏi đó đủ lắm rồi. Ít nhất cũng đủ với Phó Hồng Tuyết .
Gương mặt xanh xám của Phó Hồng Tuyết biến hồng, thản rung lên .
Kỳ quái. Toàn thân rung, đôi tay rung theo, song bàn tay nắm chuôi đao càng cứng hơn .
Đoạn, hắn nghiến răng, rồi gằng giọng:
- Tại hạ là con trai của vị đại hiệp họ Bạch .
Hắn nói tròn câu .
Viên Thu Vân cũng nghe tròn câu, nhưng là câu nói cuối cùng lão nghe được .
Bởi, thanh đao đã ra khỏi vỏ .
Phó Hồng Tuyết giết người không bao giờ chờ đợi .
oOo
Đao quang chớp .
Ánh chớp của điện cũng không nhanh hơn. Và đao chớp thì phải đáng sợ hơn điện chớp .
Người ta có thể thấy ánh đao chớp, nhưng không ai thấy đao .
Mọi tiếng động tại sảnh đường đều im bặt, mọi động tác đều dừng, đồng loạt .
Kế đó, tiếng rột từ yết hầu của Viên Thu Vân vang lên, rồi mắt lão trừng to, đôi mắt chiếu thẳng đến Phó Hồng Tuyết, đôi mắt thất thần, phảng phất còn vương niềm kinh ngạc, khiếp sợ, bị ai, hoài nghi .
Lão không tưởng đao của Phó Hồng Tuyết nhanh cỡ đó .
Lão cũng không tin Phó Hồng Tuyết lại giết lão .
Bây giờ, gương mặt Phó Hồng Tuyết biến trắng xanh trở lại như cũ .
Còn chút hơi tàn, Viên Thu Vân rút thanh đao nơi mình ra .
Nhưng, đao vừa rời vỏ, lão ngã xuống ngay. Máu tuôn ra đẩm ướt mình lão. Đôi mắt lồi lên đáng sợ .
Lão cố gom tàn lực, hét lớn:
- Đêm đó, tại hạ không có mặt bên ngoài Mai Hoa Am .
Câu nói cuối cùng của lão .
Nhưng chẳng phải là câu nói cuối cùng Phó Hồng Tuyết nghe .

Hắn đút đao vào vỏ, thân đao còn vấy máu .

Bỗng, một âm thinh đâu đó vang lên, lạnh hơn ánh đao:
- Các hạ giết lầm người !
Last edited by CatWoman on Fri Jan 17, 2014 9:23 am, edited 1 time in total.
User avatar
CatWoman
 
Posts: 147
Joined: Wed Dec 14, 2011 11:48 am
I am: Other

PreviousNext

Return to Martial Arts

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 9 guests



www.VomtroiMagazine.com

All Daily News - Tin mới nhất
www.VomTroiMagazine.com 

********

Cám Ơn.Thank You.Merci

Contact us

Vom Troi Magazine

9101 Boul. Maurice Duplessis 
Succ. Rivières des Prairies
P.O. Box 25273
H1E – 6M0 Mtl PQ 
Tel: 514-677-7315

VomtroiMagazine@gmail.com
VNBusinessMedia@Yahoo.com 

_________________________ __________________________
 Supporters **** ****

        


HTML Counter
cron