Board index   FAQ   Search  
Register  Login

*** ***
Click here to go to vomtroimagazine.com
Supporters

Truyện Kiếm Hiệp ***** LÃ MAI NƯƠNG ***** Đã đăng hết

Diễn Đàn Võ-Thuật

Re: Truyện Kiếm Hiệp * LÃ MAI NƯƠNG

Postby CatWoman » Sat May 23, 2015 8:18 am


Chương 34
Phần 2
Tương Tư Vương Vấn, Truy Phong Hầu Si Mê Trại Nhiếp Ẩn Vì Bạn Ra Công,


Bạch Vân tự thăm gia mẫu.

Nghe vậy, Kim Loan ngoái cổ lại nói :

- Thù nhà đã trả, nhị vị Đại sư về trước chắc Cam bá mẫu cũng an lòng, can chi nhân huynh vội vàng thế? Chúng tôi muốn tổ chức cuộc săn lớn nhiều ngày rồi hãy lên đường.

Cam Tử Long chưa kịp đáp thì Lã Mai Nương nói luôn :

- Không phải vì lẽ thời giờ nhiều ít hay vội vã, nhưng Cam sư huynh và tôi vốn không ưa trì trệ. Xưa nay, chúng tôi hễ có việc là tức khắc hành động, huống chi vụ giúp Lâm Hồng Vân thơ thơ đã bị trì trệ lâu ngày rồi?

Đáp lời, Lã Mai Nương, Tòng Lân nói :

- Chúng tôi xin lãnh ý. Lát nữa về trang ta sẽ bàn luận, ấn định ngày lên đường gấp.

Nguyên ở Khai Phong phủ, huyện Ung Thành thuộc tỉnh Hà Nam có một khu trại mà người thời bấy giờ gọi là Bát Quái trang.

Bát Quái trang chiếm một diện tích khá lớn bên hữu ngạn sông Hoàng Hà và cách bờ sông độ chừng vài dặm đường. Chung quanh trang tường cao hào sâu, trang đinh canh phòng trên vọng đài rất nghiêm cẩn.

Trong trang, nhà cửa nếp ngang, cây cối um tùm, đường đi chi chít, đồn rằng có đường Sanh lại có đường Tử đầy hầm hố chông gai nếu người lạ đột nhập trang trại, đi lộn đường tử thì khó bề thoát thân.

Bát Quái trang không phải là tên thiệt của khu trại kỳ khôi ấy, vì Trại chủ là người họ Ngụy tên Hóa thì theo lẽ tự nhiên dân trong vùng phải gọi nơi đó là Ngụy gia trại.

Nguyên Ngụy Hóa vốn là tay lục lâm cường đạo, bản lãnh cao cường nổi danh dũng mãnh trong phe Hắc đạo.

Lúc thiếu thời, Ngụy Hóa chuyên làm ăn trong địa giới Tây Xuyên, ngang dọc tung hoành nổi danh cường đạo một thời. Vì râu tóc y luôn nhuộm vừa nâu vừa vàng hoe, diện mạo dữ dằn nên người ta đặt cho y tước hiệu là Cẩm Mao Quái.

Quan quân nhà Thanh hết sức truy nã, nhưng Cẩm Mao Quái Ngụy Hóa sống trong vùng rừng núi bao la hiểm trở cùng đoàn bộ hạ thông chiến lược du kích, thông thuộc toàn khu thâm sơn cùng cốc, thì quan quân dầu đông biết mấy cũng chỉ tổn tướng hao binh không đánh lại được.

Sau nhiều lần thất bại, quân binh sở tại đành bỏ qua, bất quá tên cường đạo Ngụy Hóa là người Hán, có cướp lại cướp của dân Hán chớ xâm phạm chi tới người Mãn ở các nơi châu, thị mà lo?

Nhờ thế, Ngụy Hóa được an ổn làm ăn, súc tích được nhiều của cải vô lương.

Tới khi đứng tuổi, y khôn khéo muốn sống một cuộc đời thanh thản hơn là lúc nào cũng phải ẩn náu trong rừng rậm núi cao, nên đem vợ con và các hạ bộ thân tín rời Tứ Xuyên sang miền Đông, lập trang trại tại hữu ngạn Hoàng Hà trên một khu đất cao khá phì nhiêu.

Năm ấy Ngụy Hóa đã ba mươi bảy tuổi mà sức hãy còn dũng mãnh, giương nổi thiết cung, phi ngựa còn thiệt lẹ không thua chi hồi niên thiếu.

Y có tất cả bảy người con trai đều luyện tập thông thạo võ nghệ và tánh tình hung hãn như cha.

Ngụy gia Thất quái là :

- Ngụy Hổ, tước hiệu Hắc Diện Quái, quen sử dụng song chùy.

- Ngụy Báo, tước hiệu Phi Hành Quái, sử dụng thiết côn

- Ngụy Bưu, tước hiệu Hỏa Nhãn Quái, sử dụng song phủ

- Ngụy Hùng, tước hiệu Kim Mao Quái, sử dụng cây đinh ba

- Ngụy Giao, tước hiệu Thủy Mã Quái, sử dụng cây thiết hối đao

- Ngụy Mãng, tước hiệu Thiết Tý Quái, sử dụng cây đồng nhân

- Và Ngụy Đằng, tước hiệu Bạch Diện Quái, sử dụng ngọn giáo đồng.

Bảy tên trai họ Ngụy mỗi người mỗi vẻ, duy chỉ giống nhau ở chỗ hung ác gia truyền. Chúng giúp sức Ngụy Hóa lập trang trại theo trận thế Bát Quái đồ, phòng khi xảy ra chuyện bất thường, thì sẽ có đường lối chống chọi giao tranh.

Sống cuộc đời an nhàn bình thản Trại chủ, không có nghĩa là Cẩm Mao Quái Ngụy Hóa chịu đóng vai lão hổ về già thâu nanh giấu vuốt, mai danh tên tuổi đại đạo một thời, nhưng lão thỉnh thoảng lại sai phái các con xuất ngoại làm ăn một chuyến tại nơi xa, thành thử dân chúng Ung Thành huyện chỉ biết họ Ngụy là một gia đình cường hào, mà từ quan chí dân trong vùng đều nể trọng, chớ không một ai hay đó chính là một ổ lục lâm đại đạo.

Ngụy Hóa lại khéo léo giao dịch với các quan lớn nhỏ sở tại, tiệc tùng, biếu xén luôn luôn, thành thử các quan bổn huyện đều nhất mực kính nể lão.

Ngoài ra, lão còn biết phóng tài hóa thâu nhân tâm bằng cách hằng năm phát chẩn tiền bạc, thực phẩm cho dân bị nạn lụt Hoàng Hà quanh vùng đất thấp quanh trang trại.

Bất quá tổn phí có là bao? Chỉ một chuyến kiếm ăn xa là dư vụ phát chẩn thường niên.

Cái tên Bát Quái trang mà dân sở tại đặt cho Ngụy gia trại không phải do việc họ biết trang trại tổ chức theo Bát Quái đồ mà là do tám cha con họ Ngụy đều có tước hiệu tận cùng bằng chữ Quái.

Thoạt tiên, dân trong vùng đều lo sợ tước hiệu quái quỷ ấy, nhưng mãi sau ai nấy đều thấy Bát quái không đến nỗi quái như tước hiệu nên không một ai để ý đến cái lạ của danh từ ấy nữa.

Thỉnh thoảng, ba anh em Ngụy gia có vào huyện thành nhậu nhẹt hoặc mua các vật dụng cần thiết. Theo lệnh cha, thất quái trà tiền rất hào phóng được lòng mọi người, nên vóc dáng lực lưỡng của họ chỉ tỏ ra họ là người có bản lãnh cao cường, cũng như diện mạo dữ dằn đối với dân chúng, chỉ là sự bất công của Tạo hóa đã phó sanh cho những người có tấm lòng vàng một khuôn diện bất tương xứng.

Thỉnh thoảng, trong vùng Ung Thành huyện lại xảy ra một vụ án hiếp dâm nhưng các phụ nữ nhan sắc nạn nhân đều ngủ mê như chết trong khi lâm nạn thành thử khi thức dậy thấy khác trong người mới hay là mình đã bị thất trinh, phá tiết mà không thể nào nói được đích danh thủ phạm là ai.

Được trình báo, quan sở tại đành lập biên bản, điều tra qua loa cho rồi chuyện để bỏ qua chờ hậu cứu chớ thiệt tình điều tra các vụ án hiếp dâm mà không căn cứ vào một dấu tích nào cả, thì dầu Bao Công tái thế ngự trị Khai Phong phủ như đời Tống cũng đành bó gối khoanh tay!

Khai báo bị hiếp dâm lắm cùng thành nhàm.

Nạn nhân chỉ biết nói rằng khi tỉnh dậy thấy khác trong mình và sau khi tự kiểm tra mới hay là mình đã bị thất trinh tiết.

Trăm vụ như một, không dấu tích để lại lời khai vô căn cứ của các nạn nhân, nên các quan huyện bứt đầu bứt tai điều tra không ra manh mối, kết luận rằng các phụ nữ nhan sắc trong huyện đều mắc chung thứ bệnh tưởng bị cưỡng bức và trình báo lu bù.

Mà thật vậy, chẳng lẽ ma quỷ hiện hình độn thổ vào tư phòng, cưỡng bức phụ nữ rồi biến ra cửa sổ mà ra ngoài chăng?

Các thiếu nữ phòng không chiếc bóng đã vậy, ngay đến nhiều người có chồng chung chạ hẳn hoi, mà cũng lên huyện trình báo bị kẻ vô danh hiếp, và ông phu quân thì cả quyết là đêm xảy ra nội vụ không hề cùng vợ trao đổi ái ân. Vậy thì còn trời đất nào nữa!

Huyện quan phát điên lên vì những vụ án nói trên.

Dân chúng và một số nha lại di đoạn thì tin rằng thủ phạm biết phép tàng hình, nên mới làm nổi những vụ hái hoa bẻ nhánh kỳ khôi đó.

Thiệt có chi lạ đâu. Thủ phạm là ba tên Thủy Mã Quái Ngụy Giao, Thiết Tý Quái Ngụy Mãng và Bạch Diện Quái Ngụy Đằng.

Chúng là ba tên ham sắc dục nhất trong thất quái nhà họ Ngụy.

Sẵn bản lãnh trong tay, chúng luân phiên nhau chờ đêm tối dùng thuật phi thiềm tẩu bích vào huyện thành, lẻn tới những nhà chúng đã để ý từ trước, dùng muội hương xông vào phòng cho nạn nhân ngủ mê man, rồi tự do cạy cửa vào tha hồ thỏa mãn lòng dục.

Ba tên Giao, Mãng, Đằng giấu biệt các hoạt động tà dâm trong Ung Thành huyện, không cho Ngụy Hóa biết lão cấm ngặt không cho phép các con hoạt động bất cứ về phương diện gì trong huyện và mấy nơi lân cận.

Một hôm Ngụy Mãng, Ngụy Đằng được lệnh thân phụ đi đường thủy dọc theo Hoàng Hà đến Đồng Quan, theo dõi một vụ tải hàng từ địa điểm ấy vào Hoa Ninh trấn dọc trên đường Đồng Quan - Khai Phong để tổ chức vụ cướp hàng.

Tại Đồng Quan, chúng chợt đi qua trước cửa nhà họ Lâm và ngay lúc đó Lâm mẫu cùng Hồng Vân vừa đi hành hương đi kiệu từ miếu Quan Đế trở về.

Động lòng tà dục trước nhan sắc của thiếu nữ, chúng lập tâm thăm dò biết gia đình họ Lâm chỉ có vỏn vẹn hai mẹ con, nên khinh thường chờ đêm khuya vượt tường đi vào trổ ngón dùng muội hương hưởng thú Vu Đài.

Chẳng dè hai mẹ con Lâm gia đã đề phòng đón đánh. Không dám ham chiến, Ngụy Đằng, Ngụy Mãnh bỏ chạy.

Lâm mẫu và Hồng Vân rượt theo. Bực mình, Đằng, Mãnh dừng lại trên nóc nhà cùng mẹ con Lâm gia giao chiến một trận thiệt dữ dội.

Ngụy Đằng dùng ám khí định hạ Lâm mẫu. Đỡ được, Lâm mẫu không dám ham chiến nữa, đành để hai anh em Đằng, Mãnh chạy thoát.

Cách trận này một ngày, Ngụy Đằng chờ đêm khuya trở lại nhà họ Lâm, liệng phi tiêu cột theo mấy lời cảnh cáo và hẹn sẽ trở lại, rồi cùng Ngụy Mãng rời Đồng Quan.

Hết sức hoang mang, hai mẹ con Lâm gia đang bàn cách đối phó thì chợt có vợ chồng Lã Nguyên là bạn của cố tiêu ư Lâm Diên Khánh qua chơi.

Lã Nguyên là đồ đệ của Quảng Từ lão ni và làm bạn đồng môn của Lã Tứ Nương, như vậy đủ hiểu bản lãnh công phu của họ tất chẳng vừa.

Lâm mẫu bèn thuật chuyện mới xảy ra và đưa ngọn phi tiêu cảnh cáo cho Lã Nguyên coi.

Sau khi nhận xét kỹ càng ngọn tiêu, Lã Nguyên nói :

- Ngọn phi tiêu ba cạnh này là của họ Ngụy, một tên đại đạo nổi danh ở Tứ Xuyên. Cha con họ Ngụy rời bỏ đất Tứ Xuyên đã lâu vì thoe tôi hiểu biết thì chúng thiên cư đến Ung Thành huyện, Khai Phong phủ. Gia đình Ngụy tặc đông lắm, chúng đã cảnh cáo tất thế nào cũng trở lại, nhưng tôi chắc chúng không trở lại ngay đâu.

Lâm mẫu lo ngại, yêu cầu vợ chồng Lã Nguyên ở lại giúp sức.

Lã Nguyên nói :

- Hai tên thích khách đêm rồi tất về Khai Phong phủ rủ thêm đồng bọn trở lại đây sanh sự. Như vậy chắc còn một thời gian khá lâu nữa, chúng tôi ở lại không đặng. Nhưng chúng tôi có thể nhờ một người khác bản lãnh hơn tôi gấp bội phần giúp đỡ, ngặt một nỗi là nhị vị phải rời qua Đồng Quan theo tôi mới đến đó được.

Người xưa thường nói đánh giặc phải truy tận ổ, không nên chờ chúng tới đánh mình, chi bằng nhân cơ hội này, nhị vị xuất ngoại du ngoạn một phen.

Lâm mẫu hỏi :

- Người đó là ai mà bản lãnh ghê gớm hơn cả hiền hữu?

- Hồng hiệp Lã Tứ Nương, chắc đại nương đã nghe danh?

- Trời ơi, nhân vật ấy thì ai mà không biết? Chỉ e người không chịu nhận lời giúp thôi. Hồi đầu năm ngoái, mẹ con tôi đã có dịp gặp hai người hảo đồ của Lã đại sư. Xét công phu bản lãnh của đồ đệ thì đủ biết Lã đại sư như thế nào rồi. Đã vậy, mẹ con tôi xin sang Sơn Đông một phen may ra có dịp tái hội cùng Song hiệp Lã Mai Nương, Cam Tử Long.

Lâm mẫu và Hồng Vân tức khắc thu xếp việc nhà trao cho lão quản gia trông nom, rồi theo vợ chồng Lã Nguyên ra đi.

Lúc qua Khai Phong phủ, Lã Nguyên bảo mẹ con Lâm gia ở lại đó dò hỏi tin tức Ngụy gia, rồi tự mình vào Mã Dương cương thỉnh Lã Tứ Nương.

Đại sư nhận lời ngay cùng vợ chồng Lã Nguyên xuống núi, đến nơi hẹn ở phủ Khai Phong. Nhưng theo sự thăm dò của mẹ con Lâm gia, bọn họ Ngụy đi khỏi Bát Quái trang chưa về, nên vụ thám thính khu trang đó bị đình lại.

Vợ chồng Lã Nguyên hữu sự, chia tay mọi người lên Thiên Tân. Còn Lã đại sư rủ Lâm mẫu và Hồng Vân xuống Tô Châu du ngoạn trong khi chờ bọn thất quái trở về, nhân tiện tìm gặp Chiêu Dương.

Và khi Lã đại sư, Lâm mẫu, Hồng Vân vừa vào tới khu Bắc môn Tô Châu thì may mắn gặp Lã Mai Nương, Cam Tử Long như đã thuật ở đoạn trên.

* * * * *

Âu Dương trang chủ đặt tiệc tiễn hành.

Chiêu Dương thiền sư và Lã Tứ Nương đi đường Yên Châu về Sơn Đồng, còn Lâm mẫu, Hồng Vân, ba anh em Âu Dương và Song hiệp ngược đường Tây bắc và Hà Nam trực chỉ Khai Phong phủ.

Trước khi chia tay, Lã đại sư ân cần dặn Cam, Lã phải trở về Bạch Vân tự ngay sau vụ Bát Quái trang.

Âu Dương Tòng Phượng năm ấy mười bốn tuổi được phép theo anh chị dự trận Bát Quái trang, được đi xa nên rất lấy làm thích thú.

Vị tiểu anh hùng ấy cưỡi con tuấn mã tứ túc mai hoa, mình đen tuyền như bồ hóng, bốn gióng chân trắng toát tuyệt kiêu hùng. Chàng vỗ vào cặp đoản kích toàn thép tốt gài trong túi da đeo bên hông ngựa, nói với Song hiệp :

- Tuy song đầu đã nhiều, trong chuyến này tiểu đệ mới được thực sự lâm trận, nên nóng muốn gặp đối phương để thử sức hiệu nghiệm của cặp đoản kích này lắm.

Mai Nương nhìn tiểu anh hùng tuấn tú mà rằng :

- Tôi biết tài sử dụng đoản kích của hiền đệ rồi. Khá lắm! Duy đừng quên một điều là chớ bao giờ khinh địch. Bất cứ trong trường hợp nào cũng hết sức thận trọng, có thế mới ước mong thành công.

- Dạ, tiểu đệ nhớ lời dạy bảo, và xin theo sau tùy cơ ứng biến.

Ngày đi đêm nghỉ, không bao lâu đã tới Khai Phong phủ. Bảy người vào thành tìm quán trọ, hôm sau mới khởi hành đến Ung Thành huyện cách Khai Phong phủ sáu mươi dặm.

Gần Ngọ thì đoàn người vào huyện Thành.

Mai Nương bảo Hồng Vân :

- Lâm thơ thơ nên chú ý, rất có thể, ta sẽ gặp bọn Ngụy gia Thất quái trên phố huyện.

Hồng Vân đáp :

- Trận đánh ở Đồng Quan diễn ra trong đêm tối, tôi không nhớ rõ mặt địch thủ.

Lâm mẫu nói với Mai Nương :

- Nếu gặp tên đấu với tôi ở đây, có thể nhận ra được. Tuy đêm giao chiến ở Đồng Quan tối trời, nhưng tôi nhận ra mặt đối thủ trắng bềnh bệch, thật kỳ lạ.

Cam Tử Long chỉ một lữ quán rộng rãi, sạch sẽ dưới gốc cây hòe um tùm nơi góc đường mà rằng :

- Từ Ung Thành đến Bát Quái trang không xa, thì ta nên lập căn cứ luôn ở huyện và trọ luôn tại lữ điếm kia cho tiện.

Mọi người đều đồng ý.

Trưa hôm ấy trong khi dùng bữa, Cam Tử Long nói :

- Căn cứ vào cách hoạt động ở Đồng Quan của hai tên Ngụy gia, có thể hiểu chúng là hạng háo sắc. Chúng ở kế bên một huyện lỵ sầm uất Ung thành này, không lẽ không bao giờ xảy ra những vụ án hiếp dâm hay bắt cóc phụ nữ nhan sắc kể cũng lạ nhỉ.

Chưa ai kịp ngỏ ý kiến thì chủ quán đã đon đả đến hỏi han xem các quý khách cần dùng thứ gì nữa không.

Nhân dịp, Tử Long hỏi luôn :

- Tiên sinh à, huyện Ung Thành này sầm uất thái bình an ninh lắm nhỉ? Vậy mà trước khi chúng tôi tới đây, có một số người ở Khai Phong phủ dám nói rằng ở đây thường xảy ra nhiều vụ án ly kỳ. Đồn ẩu quá?

Chủ quán hắng giọng, đưa mắt nhìn Mai Nương, Kim Loan, Hồng Vân đoạn nói :

- Quý khách đã hỏi tôi cũng không dám giấu diếm. Những vụ án ly kỳ là sự thiệt chớ không phải thiên hạ đồn ẩu. Đáng lẽ tôi phải thưa việc đó với quý khách ngay vì có cả quý vị cô nương đây cùng trọ.

Mừng thầm là mình đã chẩn đúng căn bệnh, Cam Tử Long liền mời chủ quán ngồi chờ nói chuyện.

Chàng hỏi :

- Vậy thì đã xảy ra những vụ án gì đến nỗi người ta phải đồn là ly kỳ?

Một lần nữa, chủ quán nhìn trộm các thiếu nữ, ngần ngừ giây lát mới đáp :

- Trước sự hiện diện của lão mẫu và quý vị cô nương đây, thiệt khó nói quá!...

Âu Dương Tòng Lâm mỉm cười nhìn chủ quán :

- Tiên sinh cứ nói không hề chi. Quý tiểu thư đây có võ nghệ, tánh tình Cang cường như khách tu mi, chớ ngại.

Nghe vậy chủ quán đành thuật lại những vụ án hiếp dâm đã xảy ra tại Ung Thành và nói tiếp :

- Xin quý vị chớ khinh thường, võ nghệ là một chuyện nhưng thủ phạm là cái giống người vô hình, võ nghệ cao cường cũng chẳng làm chi nổi. Nên cẩn trọng là hơn.

Chủ quán vừa dứt lời thì có một người y phục lối trang đinh bước vào quầy hàng, nên vội cáo lỗi, lật đật bước ra tiếp.

Người đó nói :

- Cố tẩu có thấy nhị vị Ngụy thiếu gia tôi qua đây không?

Nghe thấy tiếng Ngụy, các vị nam nữ hào kiệt lắng tai nghe.

Chủ quán đáp :

- Hồi sớm nghe nói các vị thiếu gia có đi qua ngả này, nhưng từ lúc tôi ngồi quầy đến nay, tuyệt nhiên không thấy vị nào cả. Chắc các thiếu gia vào nhậu nhẹt trong khu chợ chớ gì? Vị nào vậy?

Người kia khẽ cúi đầu chào, vừa trở ra khỏi quán, vừa nói :

- Đệ lục và đệ thất thiếu gia. Nếu thấy đi qua đây, cố tẩu nhắn hộ rằng có lão Lục theo lệnh của lão Trang chủ đi kiếm mời về gia trại ngay, nghen?

Chủ quán vui vẻ :

- Được rồi, tôi không quên đâu.

Tên Lão Lục vừa đi khỏi, chủ quán lại tất tưởi trở vào thồi bẩy người, nối lại câu chuyện dở dang.

Lã Mai Nương giả đò hỏi chuyện :

- Chắc họ Ngụy là dòng một vị đại quan nào hồi hưu, thưa tiên sinh?

Vui chuyện, chủ quán liền nói rất nhiều về Ngụy gia và tán dương luôn về tài võ nghệ của thất quái.

Hiểu biết nhiều điều về mục tiêu hành động rồi, bảy người rủ nhau lên lầu trọ, sửa soạn ra phố du ngoạn Ung Thành huyện.

Xong trước, Lã Mai Nương và Âu Dương Kim Loan đứng dựa lan can ngoài hành lang nhìn xuống đường, thì vừa hay có hai kỵ sĩ chạy kiệu nhỏ từ đằng xa tới. Một người thứ ba cưỡi ngựa theo sau mà hai nữ kiệt cùng nhận ra là tên gia nhân Bát Quái trang hỏi thăm chủ quán hồi nãy.

Mai Nương liền kêu Lâm mẫu và Hồng Vân mà rằng :

- Nhị vị núp sau cửa nhìn coi có nhận ra ai kia không? Chắc là hai tên đệ lục và đệ thất quái Ngụy gia vì có tên trang đinh hồi nãy theo sau.

Tòng Lân, Cam Tử Long cũng vội đứng cả sau cửa, nhìn qua hành lang xuống đường.

Hai kỵ sĩ nọ, y phục bảnh bao sang trọng, lộ vẻ phú quý ăn chơi, nhưng cứ nhìn đôi ủng võ ngắn cổ thì đủ hiểu họ vận võ phục bên trong.

Người đi bên hữu trạc hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi cả ngang, nước da bánh mật mũi thô cao, hai mắt lồi như tia ra lửa, dữ dội. Kỵ sĩ bên tả trẻ hơn trạc vài tuổi, dong dỏng, mặt dài mà trắng bệch, để ria mép vuốt cong, cặp mắt ti hí lạnh lùng như hai lưỡi dao nhỏ.

Kim Loan nói với Mai Nương :

- Tên cả ngang có chiếc đồng nhân gài bên ức ngực chắc là đệ lục quái.

Mai Nương gật đầu :

- Phải rồi, tên mặt trắng bệch ít tên tuổi hơn... À mà, có lẽ đó là tên đã cùng Lâm bá mẫu giao chiến ở Đồng Quan.

Đứng trong cửa, Lâm mẫu nói vọng ra :

- Tôi nhận ra tên dong dỏng bạch diện với bộ râu mép của nó rồi. Tên này gài giáo dọc theo sườn ngựa mà tên giao chiến cùng tôi ở Đồng Quan cũng sử dụng giáo.

Hồng Vân nói theo :

- Chắc chắn rồi, vì tên đấu với tôi sử dụng đồng nhân.

Quả thiệt, hai kỵ sĩ nọ chính là Thiết Tý Quái Ngụy Mãng và Bạch Diện Quái Ngụy Đằng vào huyện chơi, bị phụ thân là Cẩm Mao Quái Ngụy Hóa gọi về không hiểu vì chuyện gì.

Chúng chợt trông lên lầu lữ quán trước mặt thấy hai thiếu nữ nhan sắc nguyệt thẹn hoa nhường, thì cùng thộn mặt ra nhìn không chớp mắt.

Ngụy Đằng suýt xoa :

- Trời ơi! Cô Tây Tử hồi sanh chăng lục huynh?

Ngụy Mãng nuốt ực một cái :

- Chẳng Tây Thi hồi sanh thì cũng Hằng Nga giáng trần. Cả hai nàng cùng đẹp! Chưa bao giờ chúng ta thấy ả nào đẹp như vậy. Nhìn không biết chán mắt!... Hay quá!

Ngụy Đằng nheo mắt bảo anh :

- Lục huynh nhìn chầm chầm lộ liễu quá, lỡ mọi người trông thấy lại thêm phiền. Đêm nay ta tính sao? Hai con chim xanh kia chắc còn ngụ tại đây.

Ngụy Mãnh cười lạt :

- Hừ! Như mọi khi chớ còn tính sao nữa?

- Có nên rủ ngũ huynh cùng đi không?

Ngụy Mãng lắc đầu :

- Không. Chúng nó hai, chúng ta hai, đủ cặp rồi. Vả lại, ngũ huynh thường đi riêng, có bao giờ rủ chúng mình đâu?

Hai tên đệ lục, đệ thất quái phóng ngựa qua mặt tiềm lữ điếm, đi thẳng.

Trên lầu, mọi người nhìn theo cho tới lúc chúng khuất sau rặng cây, Lã Mai Nương mới nói :

- Tôi hiểu vì lẽ gì tại huyện này hay xảy ra nhiều vụ án hiếp dâm mà quan sở tại bó tay. Hai tên trong bọn thủ phạm vừa đi qua đó. Dân chúng ca tụng đức độ bọn Ngụy gia kể cũng tức cười thiệt.

Âu Dương Tòng Lân nhìn Mai Nương hỏi :

- Đêm nay, chúng ta khởi sự vào Bát Quái trang chớ?

Mai Nương mỉm cười :

- Dạ, nhưng ta phải chia ra làm hai toán. Một toán đi trước và một toán chờ ở đây.

Lâm Hồng Vân hỏi :

- Bát Quái trang rộng lớn, người nhiều, ta cùng đánh có hay không?

Cam Tử Long nói :

- Lâm tiểu thư không hiểu ý Mai Nương. Hai tên Ngụy quái hồi nãy, đêm nay thế nào cũng lần đến lữ quán này với ý định làm quấy. Toán ở lại bắt chúng xong sẽ vào Bát Quái trang tiếp tay.

Kim Loan nói :

- Đã vậy, chúng ta nên hành động như sau đây... Được không?

Mai Nương gật đầu :

- Âu Dương thơ thơ bàn trúng ý tôi. Nào ta ra phố cho biết qua huyện lỵ rồi còn nghỉ lấy sức chớ!...

Canh hai đêm hôm ấy, quan huyện Ung Thành là Quách Hàn Văn hong đèn ngồi trong văn phòng đọc các án văn.

Bỗng nhiên cánh cửa sổ mở bung hẳn ra, khiến Quách tri huyện ngạc nhiên bỏ tập hồ sơ xuống án thư, nhìn ra ngoài trời đen tối lẩm bẩm :

- Quái! Trời không gió mạnh mà cửa sổ bị tông ra là nghĩa lý gì!...

Cầm lấy chiếc chuông nhỏ trên án, Quách huyện quan rung nhẹ lên mấy tiếng. Tức thì, tên quân hầu mở cửa lớn, bước vào.

- A Tam, đóng cánh cửa sổ kia lại. Ngoài ấy gió mạnh không?

A Tam vừa đi ra phía cửa sổ, vừa nói :

- Bẩm đại nhân, gió nhẹ thôi.

Nghe vậy, Huyện quan vội nói :

- Khoan! Để ta coi xem sao đã.

Không hiểu, A Tam ngơ ngác dừng sang bên.

Để mục kỉnh xuống án thư, Quách Hàn Văn đứng ngay dậy đi ra lối cửa sổ, nhưng vừa được mấy bước thì bỗng một vật gì sáng loáng bay xẹt ra từ ngoài cửa sổ vào phòng, cắm phập lên mặt án thư khiến cả viên Tri huyện lẫn tên quân hầu đều giựt mình kinh hoàng, chạy tạt vào góc phòng, mặt tái ngắt.

Lát sau, không thấy động tĩnh chi cả, A Tam mới nói nhỏ :

- Con ra báo động bắt thích khách.

- Không, nếu là thích khách thiệt thì ta đã chết từ lâu rồi. Tất hữu sự chi đây!... Ngươi hãy đóng cửa lại, không sợ chi nữa đâu.

Nói đoạn, Quách Hàn Văn trở lại án thư nhìn kỹ thì ra đó là một chiếc phi chủy nhỏ, ở đuôi có buộc một mảnh giấy trắng.

Huyện quan dùng sức rút mũi chủy, cởi mạnh giấy mở ra coi.

Thơ rằng:

Gửi Huyện lênh Ung Thành,

Quách Hàn Văn Thủ phạm các vụ hiếp dâm xảy ra trong địa hạt Ung Thành huyện và cho tới nay không bị trừng phát, chính là bầy Ngụy gia Thất quái cư ngụ tại Bát Quái trang.

Thân là một vị đường quan hưởng đầy đủ bổng lộc triều đình mà giao hảo dung túng ác bá hại dân lành, đáng lẽ ta phải lấy thủ cấp tức khắc để nêu giương cho bọn tham quan ô lại. Nhưng ta sanh phước cho ngươi chuộc lỗi bằng cách huy động - ngay sau khi đọc thơ này, bộ đội toàn huyện cấp tốc đến bao vây Bát Quái trang và nhận các thủ phạm.

Nếu ngươi trái lệnh, ta sẽ lấy thủ cấp ngay đêm nay, dầu ngươi ba đầu sáu tay, biết thăng thiện độn thổ cũng không chạy thoát.

Nay thơ, Trại Nhiếp Ẩn Thôi Sơn Thái Bảo

Đọc xong bức thư, đêm thu lạnh mà Quách Hàn Văn mồ hôi toát đầy mình.

Y bảo A Tam :

- Ngươi không được tiết lộ chuyện này với bất cứ một ai, lập tức cầm cấp lệnh này ra cho Thiên Tổng, Bá Tổng và các giáo đầu, bảo họ y lệnh thi hành. Ta cũng cùng đi. Nhân, mã phải sẵn sàng ngay trong khắc canh, nghe?

A Tam vội y lệnh đi ngay.

Quách Hàn Văn bỏ dở chồng hồ sơ, trở về tư phòng nai nịt hành quân. Y nghĩ thầm: “Ta giao hảo với bọn Ngụy gia là vì lầm tưởng chúng lương thiện, ngờ đâu có chuyện tầy trời như vậy. Hai vị hiệp khách nào đó dám đương đầu với Bát Quái trang, tất chẳng phải hạng vừa. Không hành động cấp tốc, có lẽ bị họ mượn thủ cấp thiệt chứ chẳng chơi!”

Nghĩ đoạn, Quách Hàn Văn vô tình đưa tay sờ lên gáy, và không khỏi rùng mình rợn da gà.

Nói về các vị nam nữ anh hùng, tối hôm ấy sau khi cơm nước nghỉ ngơi, liền đai nịt gọn gàng võ trang đầy đủ.

Theo chương trình hành động của Song hiệp, Âu Dương Tòng Lân, Kim Loan, Tòng Phượng, Lâm Hồng Vân, và Lâm mẫu chờ canh một vừa dứt, liền ra khỏi huyện thành.

Lâm mẫu đi trước dẫn đường.

Đêm thượng tuần tháng Chín, trăng thu khi tỏ khi mờ bao phủ bởi những đợt mây xám cực lớn. Gió thoảng lùa trong các khóm lá động xào xạc xen lẫn tiếng côn trùng âm ỉ thê lương...

Lâm mẫu nói :

- Còn độ hơn dăm nữa thì tới nơi. Có lẽ Song hiệp đoán sai chăng?

Ở lại lữ quán chờ uổng công!...

Lẫm mẫu vừa dứt lời thì cả năm người không ai bảo ai đã vội vàng núp và sau các gốc cây lớn bên đường.

Quen nhìn đêm, họ chợt thấy bóng người thấp thoáng chạy xa ca từ phía trước mặt tới và chạy ngoài hàng cây.

Quả vậy, hai bóng khách dạ hành đen tuyền phi hành vượt qua nơi năm người núp, nhằm phía huyện lỵ thẳng tiến.

Chờ họ chạy thiệt xa, năm người mới rời chỗ núp tiếp tục trực chỉ Bát Quái trang.

Lâm Hồng Vân nói :

- Hình như hai tên trong bọn thất quái.

Đi bên, Kim Loan đáp :

- Chính là chúng nó rồi, tiểu muội nhận rõ tên bạch diện.

- Mai Nương, Tử Long tiên đoán khá thiệt.

- Song hiệp kinh nghiệm nhiều lần rồi, Thế là bớt gánh nặng được hai tên!

Tòng Lân nói :

- Chúng còn sáu người, kể cả lão Ngụy Hóa. Ta cần đánh thiệt mau lẹ.

Lâm mẫu nói tiếp :

- Trang đinh hữu luyện khá đông, ngoài ra chúng nuôi cả bầy chó Ngao. Hết sức thận trọng mới được!

Tòng Lân nói tiếp :

- Nhạc mẫu cùng Kim Loan, Tòng Phượng nhập trang phía tả. Tiểu tế và Hồng Vân muội nhập trang phía hữu. Hễ thấy mái lá, ta nên bật lưu hoàng phóng hỏa mấy nơi bất buộc bọn Ngụy quái phải ra chữa lửa, lúc đó ta sẽ khởi chiến.

Lâm mẫu nói :

- Theo sự chỉ bảo của Lã Nguyên tiên sinh và như tôi đã phác họa hồi chiều, ta phải tránh đùng đi lộn vào những con đường trong trang có trông dương liễu là tránh được hầm bẫy ngầm của Bát Quái đồ.

Năm người mải miết đi chẳng bao lâu, Bát Quái trang đã lù lù chắn ngang phía trước mặt như cả một tòa thành kiên cố...

Trong khi đó, Song hiệp cũng rất hoạt động.

Ngồi tham thiền nhập định trên giường tới gần canh hai, Mai Nương, Tử Long vùng dậy đeo trường kiếm lên lưng và túi Bách bảo vào y đới thiệt gọn ghẽ.

Ra khỏi căn phòng, đóng cửa lại cẩn thận, Song hiệp đi ra đầu hành lang nhảy xuống đường, chạy thẳng lên huyện nha vượt vào trong, phi thân lên mái chuyển vào hậu trường.

Thuật phi thiềm tẩu bích, khinh thân thần công của hai kiếm khách Cam, Lã quả đã đạt mức tối cao nên hai người lanh lẹ biến ảo như hai bóng đen ẩn hiện vô chừng, và không lỡ bước gây một tiếng động nhỏ.

Hành động xong xuôi, Song hiệp trổ tài hành thuật ra khỏi Ung Thành huyện, nhắm hướng Bát Quái trang lướt chạy như bay.

Khi gần tới nơi thì đã thấy lửa cháy đỏ một góc trời, và tiếng reo hò vang dậy xen lẫn tiếng khí giới sát phạt dữ dội.

Đến nơi, Song hiệp nhìn qua quan sát toàn thể mặt tiền Bát Quái trang.

Trang môn đóng chặt, bên trong đèn đuốc sáng ngời. Trên vọng lầu trang đinh cầm khí giới đứng lố nhố canh phòng.

Không cần dè dặt nữa, Song hiệp nhảy qua mặt hào rồi phi thân lên mặt tường.

Nhớ ánh đuốc sáng, bọn trang định trông thấy liền đánh phèn la báo động, và hò nhau xô cả vào khu chân tường bao vây.

Nhưng Song hiệp phóng mình như bay qua đầu chúng, đáp xuống đất cách xa tường đến hơn hai trượng.

Bọn trang đinh bèn thả hai con chó Ngao lớn như con bò con và hùa nhau đuổi theo.

Hai con chó Ngao thiệt dữ dội vừa đuổi Cam, Lã vừa sủa inh ỏi.

Bực mình, Song hiệp liền dừng lại, đồng thời cùng vung tay lên một cái. Tức thì, hai con chó Ngao bị phi trâm và phi thiết đạn trúng mõm, kêu hộc lên một tiếng đau đớn, quay đầu trở lại chạy cuống quít lẫn vào bóng tối đi mất.

Không biết Song hiệp lợi hại, bọn trang định cố đuổi theo định bao vây kẻ địch, nhưng Mai Nương quát lớn :

- Biết điều tránh đường ngay kẻo mất mạng cả bây giờ!...

Dứt lời, nàng và Tử Long xông cả lại, tuốt trường kiếm sáng lòe, quơ luôn một vòng.

Khí giới của bọn trang định bị tiện đứt đôi, rớt cả xuống lối đi. Hoảng hồn, chúng hè nhau chạy giựt lùi ra phía trang môn.

Không cần đuổi, Song hiệp chạy riết vào phía trung ương là nơi có tiếng reo hò, sát phạt dữ dội.

Hai kiếm khách nhận xét quả nhiên thấy có nhiều con đường nhỏ vắt ngang, mà hai bên bờ trồng toàn dương liễu như lời Lâm mẫu thuật lại hồi chiều. Mỗi khi gặp chặng đường nhỏ vắt ngang, Mai Nương, Tử Long đều nhảy băng qua, chạy vòng vèo qua nhiều dãy nhà mới vào tới gần đại sảnh.

Lúc này, tiếng reo hò đinh tai, khí giới va chạm nhau chí chát.

Ngó quanh, Cam Tử Long chỉ một mái đình cao ở phía bên tả, đoạn cầm tay Mai Nương chạy tới đó, phi thân lên mái nhẹ nhàng tựa hai chiếc én liệng.

Từ đỉnh núi, Song hiệp lò đầu nhìn thằng xuống bãi chiến trường. Đó là một khu sân lát gạch vuông cực kỳ rộng lớn có ba dãy nhà bao bọc theo hình chữ Môn Trên sân, một cảnh sát phạt giao trang lưu huyết đang diễn ra trước mắt Song hiệp.

Hình như hầy hết trang đinh đều tề tựu bao vây quanh sân đông tới trên dưới hai trăm tên. Chúng đốt đuốc bật hồng sáng rực toàn khu chiến trường.

Lúc đó, trận chiến trên sân chia ra như sau:

Âu Dương Tòng Lân kịch chiến với lã Cẩm Mao Quái Ngụy Hóa sử dụng song tiên, và Hắc Diện Quái Ngụy Hổ sử dụng song chùy.

Trân giao tranh ba tên này thập phần ác liệt. Tuy đã ngoại thất thập, Ngụy Hóa vẫn thiệt mạnh mẽ sung sức, dùng song tiên pháp cực kỳ linh động, tỏ ra là một tay lão thành đầy kình nghiệm xung phong.

Lực lưỡng, dũng mãnh, mặt đen như trôn chảo, đệ nhất quái Ngụy Hổ sử dụng cặp thiết chùy nặng nề, xung trận như vũ bão, liều lĩnh và ngơ ngáo. Y vừa đánh, vừa gầm gừ y hệt con mãnh hổ lúc giao tranh.

Không kém, một mình đấu với hai địch thủ, Âu Dương Tòng Lân quả là một mãnh hán võ nghệ gia truyền siêu việt.

Cây thanh long đao của chàng lúc dương đông, kích tây, lia thượng, chém hạ, biến chuyển không ngừng, loang loáng rít gió như chớp giựt mưa gào, Tòng Lân tả xung hữu đột, lanh lẹ uyển chuyển như con giao long vùng vẫy giữa biển cả, mỗi ngọn đánh là một thế độc của nhà nghề, mỗi biến hóa là một kỹ thuật hàng bảo thủ.

Ba món võ khí sát phạt ghê gớm, va chạm vào nhau chí chát, tóe lửa, kinh hồn.

Trận thứ hai giữa Âu Dương Kim Loan và Phi Hành Quái Ngụy Bào sử dụng cây thiết côn bốn cạnh.

Lực lưỡng, mạnh mẽ y hệt tên Ngụy Hổ, đệ nhị quái tỏ ra thập phần lợi hại không kém gì cha, anh.

Thiệt vậy, chiếc thiết côn bốn cạnh của y nặng tám mươi ba cân, được sử dụng bởi hai cánh tay nở nang chắc nịch, hoa lên tới tấp, đánh toàn đòn chí mạng, vây tròn lấy đối phương.

Ngụy Báo khinh thường địch nhân là phụ nữ chẳng được mấy hơi sức, vả lại món võ khí địch là phương thiên kích cỡ trung bình, mảnh mai hơn ngọn thiết côn bốn cạnh nặng nề của y nhiều.

Bởi vậy, Ngụy Báo cố tâm dùng toàn lực gạt, đánh mạnh vào ngọn kích của Kim Loan với ý định khiến nàng phải ê ẩm hai tay để vuột mất khí giới.

Nhưng Ngụy Báo đã lầm!

Y vấp phải một hảo thủ cân quắc anh thư, bề ngoài mặt hoa da phấn, kỳ trung hữu luyện nội ngoại thần công dũng mãnh phi thường, ngay đến những bực nam tử trượng phu cũng hiếm người bì kịp.

Ngoài ra, cây phương thiên kích cỡ trung bình của nữ kiệt Kim Loan đâu có phải là một món võ khí thường.

Cũng như lưỡi thanh long đao của trưởng huynh nàng, ngọa phương thiên kích đó được đúc bằng toàn thép hảo hạng, lọc đi lọc lại nhiều lần, ngâm nước không biết han sét cứng rắn vô cùng.

Toàn thể cây kích đó chỉ nặng có hai mươi bốn cân, nhưng nói tới sự công dụng của thứ võ khí thiệt vô bờ bến, dầu người khó tánh đến đâu khi cầm nó trong tay, dạo thử mấy đường cũng phải vừa ý.

Với công phu siêu việt, sức mạnh ngàn cân, Kim Loan sử dụng ngọn kích nhẹ nhõm như bấc, biến hóa vô chừng, mới là mối nguy cơ cho đối thủ.

Một tay thảo mãng anh hùng đã từng chiến đầu cả trăm trận như Phi Hành Quái Ngụy Báo, trước còn khinh thường đối phương là sức vóc nữ nhi, hơi sức bất quá được bao nhiêu, sau khi nếm thử mấy đòn, y biết ngay thực lực địch thủ và phải tận tình sức lực giao tranh quyết chí ăn thua mà ghê thay, ngọn phương thiên kích của vị tiểu thư diễm kiều họ Âu Dương như biến hóa thành thiên hình vạn trạng, linh động khác thường, nguy hiểm vô biên.

Ngụy Báo cảm tưởng như tả, hữu, thượng, hạ, quanh mình y chỗ nào cũng có mũi kích địch châm, thích, chợt tả, chợt hữu biến ảo muôn phương tối u nguy hiểm, chỉ chậm gạt đỡ, tránh né trong chớp mất là có thể táng mạng ngay.

May thay, Ngụy Báo không những dũng mãnh mà còn rất lanh lẹ, có thể nói là Ngụy Báo lanh lẹ hơn hết bọn thất quái, cho nên giới giang hồ hắc đạo mới đặt cho y tước hiệu Phi Hành Quái.

Nhờ vậy, Báo chống cự cực kỳ dữ dội trong đợt đầu.

Trận thứ ba diễn ra giữa hai thiếu niên công tử Âu Dương Tòng Phượng và Hỏa Nhãn Quái Ngụy Bưu.

Thoạt nhìn, Song hiệp phát cười thầm về sự chênh lệch bề ngoài về hình thức của cặp đấu thủ này.

Ngụy Bưu cao cỡ trung bình nhưng cả ngang, cổ to, vai rộng lưng lớn thô bỉ võ phu. Hơn nữa, y sử dụng song phủ cán ngắn lưỡi to, trông càng hạp với vóc dáng, y hệt Hắc Toàn Phong Lý Quỳ của toán anh hùng Lương Sơn Bạc khi xưa.

Trái lại, Âu Dương Tòng Phượng mới mười lăm tuổi, mình mảnh khảnh cao hơn đối phương, nét mặt thanh tú.

Thiếu niên có kiểu cách sẽ nở nang đều đặn như trưởng huynh chàng.

So sánh với các thiếu niên đồng tuổi, Tòng Phượng đáng được liệt vào hàng lớn, nhưng trước một Ngụy Bưu, chàng chỉ là một nít không hơn không kém.

Cũng bởi sự chênh lệch bề ngoài nên khi mới khởi chiến, Ngụy Bưu rất đỗi khinh miệt Tòng Phượng.

Gã dùng đủ mọi danh từ mạt sát, chế giễu đệ tam công tử họ Âu Dương.

Không chịu kém, Tòng Phượng mắng lại gã là giống thủy ngưu hỏa nhãn nặng nề, mắt không đủ sức tinh tường.

Chàng mắng đúng một câu và sử dụng cặp đoản kích xung trận cực kỳ dũng mãnh để trả lời kẻ địch.

Vẫn khinh thường, Ngụy Bưu múa song phủ đánh gạt.

Theo sự hiểu biết của gã, người nào dùng cặp đoản kích phần nhiều đều lợi hại vì đó là môn võ khí không những nặng mà còn khó sử dụng, bởi lẽ chính hai cái vành kích chỗ tay cầm cũng có một tác dụng xung chiến vô cùng lớn lao.

Đành rằng cặp đoản kích lợi hại, nhưng trong trường hợp hiện tại, kẻ sử dụng lại là một thiếu niên măng sữa thì sự chống đối không đáng để gã quan tâm, nhất là gã cầm lăm lăm trong tay đôi đoản phủ nặng nề, khiến kẻ địch nhát Gan chỉ nhìn thôi cũng đủ hồn bay phách tán.

Ngụy Bưu hoa song phủ lên như mưa rào chém bổ luôn mười mấy thế, cố ý nạt nộ cho Tòng Phượng phải khiếp vía bỏ chạy, hoặc liệng kích quy hàng.

Kỳ thay! Thiếu niên họ Âu Dương không thèm tránh né, mà còn đưa song kích gạt đỡ như thường và trả đòn tới tấp.

Cứ một ngọn phủ vừa ra là một thế kích đã bồi đòn trả lễ, và đòn nào cũng nặng nề nguy hiểm, tỏ ra đối thủ không những kỳ dũng, mà còn là hảo thủ đáng gờm.

Sau ba mươi hiệp thử sức, Ngụy Bưu rất đỗi kinh ngạc, nhận ra được chân giá trị của đối phương ít tuổi nọ.

Không dám hờ hững nữa, gã tận tâm giao đấu quyết thắng.

Một bên là mãnh hán đại đạo quen nghề giao tranh, đầy đủ mánh lới chiến đấu. Một bên là thiếu niên mới lớn chưa từng ra đời chuyến nào, nhưng được phụ, huynh, muội chăm sóc chuyên luyện môn võ bí truyền của họ Âu Dương đã từng nổi danh vô địch trong toàn cõi Giang Nam, từ thời Minh Thành Tổ cho tới nay. (Âu Dương Bích Nữ, dòng Âu Dương, là sư tổ sáng lập phái Thiếu Lâm Bắc phái, là một tay kiếm phi thường trong Lam Y Nữ Hiệp)

Trong những buổi luyện song đấu, hỗn đấu cùng phụ, huynh, muội, Tòng Phượng đã giao chiến thật sự như trước kẻ địch mà chàng cần phải giành phần thắng, nếu không thì sẽ nguy cho tánh mạng, nên hiện thời - lần thứ nhất giao chiến với một kẻ địch lạ mặt - Tòng Phượng thản nhiên như một chiến sĩ đã từng bách chiến.

Không những không bỡ ngỡ lạ lùng, chàng còn thấy mạnh tay hơn là vì được giao chiến một cách không tiếc tay.

Nhờ hậu thuẫn tinh thần đó, Tòng Phượng xung trận cực kỳ hăng hái, trổ nhiều thế hay đòn lạ bén nhọn vô cùng.

Cặp thứ tư là Lẫm mẫu sử dụng song câu đấu với Kim mao quái Ngụy Hùng cầm cây đinh ba.

Một già, một trẻ giao phong cực kỳ hăng hái. Ngọn đinh ba của Ngụy Hùng luồn như rắn, lúc nào cũng sả vào đối phương.

Đối lại, cặp Hổ Đầu câu của Lâm mẫu cũng thần kinh quỷ khiếp, không hổ danh Cầm Đại Nương, ái nữ của giang hồ hảo thủ Thiết Tý Hùng Cầm Nguyên Hãn khi xưa.

Cặp thứ năm là Lâm Hồng Vân chiến đầu cùng Thủy Mã Quái Ngụy Giao sử dụng thanh thiết bối đơn đao.

Hồng Vân dùng trường kiếm tỏ ra là một nữ hảo thủ được phụ truyền, mẫu luyện.

(Phụ thân nàng Hồng Vân là tiêu sư Lâm Diên Khánh, hữu danh một thời tại Tây An và khắp dải Đồng Quan. Coi hồi thứ mười)

Trong trường hợp này, không những Hồng Vân phải giao chiến tận tâm giành phần thắng cho chính nàng, mà nàng còn muốn trổ tài võ nghệ trước mặt vị hôn phu võ dòng của nàng.

Nàng biết Âu Dương Tòng Lân rất chú trọng đến điểm võ nghệ công phu luyện tập của người yêu.

Trước đây, chàng thầm thương trộm nhớ Trại Nhiếp Ẩn Lã Mai Nương đến nỗi hận sầu tương tư không những vì bóng khuynh thành của vị nữ hiệp ấy, mà còn vì một lý do tài ba xuất chúng siêu đẳng của khách giai nhân nữ kiệt.

Tự hiểu sức mình, Lâm Hồng Vân không dám tham vọng, tự đặt mình ngang hàng với vị nữ hiệp sĩ tài danh, nhưng ít nhất, nàng cũng muốn tỏ cho người chồng tương lai hiểu rằng, nàng chẳng phải là một kẻ vô dụng, chỉ biết lo bổn phận sửa túi nâng khăn, mà còn có thể hầu chàng độ kiếm giương cung dưới ánh trăng vàng đêm thanh gió mát...

Cùng một tuồng háo sắc như hai em Ngụy Mãng, Ngụy Đằng, tên Thủy Mã Quái Ngụy Giao cảm thấy tâm hồn ngây ngất trước sắc đẹp của nữ đối phương.

Gã muốn chiết thắng, bắt sống ngay người đẹp đem đi một nơi để ép buộc giao hoan.

Đối với gã, còn chi thú bằng bắt sống và chiếm đoạt luôn tấm thân ngà ngọc của nữ đối phương?...

Bởi vậy, trong khi giao chiến, nhiều lần gã muốn lùi bước dụ Lâm Hồng Vân ra khỏi khu sân gạch lớn để tiện việc và sống và... đem đi luôn.

Nhưng thanh trường kiếm địch có cho phép gã hành động theo ý muốn đâu?

Nó của xoắn chặt lấy gã, đâm chém tứ phía, nguy hiểm chỉ sơ hở đường tơ kẽ tóc là tánh mạng chẳng còn ngay.

Năm trận tử chiến diễn ra sôi nổi trên sân. Đó đây một số trang định bị thương hay bị tử thương máu đổ loang trên mặt gạch, nằm ngổn ngang lẫn với xác các chó Ngao.

Tuy vậy, một số trang đinh khách cuồng nhiệt vẫn liều mạng tham chiến cùng chủ nhân của chúng, làm khó dễ cho năm vị năm nữ anh hùng không ít, vì năm người không muốn sát hại nhiều sanh mạng vô ích, và chỉ chú trọng hạ bọn Ngụy quái.

Về phần tên lão tặc Ngụy Hóa vừa giao chiến vừa quan sát toàn trận, y lấy làm lạ thấy vắng mặt Ngụy Mãng, Ngụy Đằng.

Thì ra, ba tên dâm tặc ngũ, lục, thất quái mỗi chuyến và Ung Thành huyện gian dâm phụ nữa đều đi lén không hề báo chi một ai hay.

Ngay trong bọn anh chúng cũng không hay biết chi hết, ngoại trừ tên Ngụy Giao lúc bấy giờ.

Thấy vắng Mãng, Đằng, ngũ quái Ngụy Giao hiểu ngay lý do. Gã nghĩ thầm: “Gớm thiệt! Hai thằng đi ăn mảnh riêng mà không rủ ta đi cùng, chằng ngờ đêm nay hữu sự, lộ chuyện thế nào cũng sẽ bị phụ thân quở phạt”.

Mải nghĩ, lơi tay đao, Ngụy Giao bị Lâm Hồng Vân thừa thế nhập nội, lia một nhát kiếm ngang cổ, tiếp theo một tiếng quát :

- Chết này!...

Hoảng hồn, Ngụy Giao theo kinh cảm ngồi thụp xuống thì vừa vặn lưỡi kiếm địch liếm mất mối khăn buộc ngược trên đỉnh đầu. Bị chiếc khăn buộc mối buông tỏa xuống mặt, Ngụy Giao vội vàng đưa tay tả gạt bay xuống sân.

Chết hụt, Ngụy Giao vội hết sức chú trọng giao chiến, tìm cách trả miếng đối phương.

Tưởng Giao cần được tiếp tay, lão tặc Ngụy Hóa vội hoa song tiên nhảy ra ngoài vòng chiến quan sát.

Sau khi thấy Giao và địch thủ chiến đấu ngang tay, Ngụy Hóa bèn chạy vòng quanh sân hối thúc các trang định nhập chiến bao vây, đánh thiệt dữ dội.

Núp sau nóc đỉnh, Lã Mai Nương bảo Cam Tử Long :

- Tên lão tặc hăng hái lắm, sư huynh nên cho nó nhụt bớt nhuệ khí đi. Giao chiến lối quá ư nhân từ như Tòng Lân, Kim Loan chỉ thêm phí thời giờ vô ích!

Cam Tử Long chỉ vào chiếc đồng nhân đoạt được của đệ lục quái Ngụy Mãng, mà chàng đem theo với mục đích để nạt bọn Ngụy gia :

- Báo hung tin cho tên lão tặc nhé?

Mai Nương gật đầu. Tức thì, Tử Long nhằm Ngụy Hóa lao chiếc đồng nhân dài ngót hai thước xuống.

Lẹ mắt thấy kịp, Ngụy Hóa vội nhảy né sang bên. Chiếc đồng nhân trượt qua cai y rớt xoảng một tiếng xuống sân gạch, lăn lộp cộp đi nhiều vòng khiến cả hai phe chiến đấu cùng hồi bộ, ngoái lại nhìn.

Năm vị năm nữ anh hùng hiểu là Song hiệp đã tới nơi. Nên an tâm xáp chiến ngay.

Trái lại, bọn Ngụy quái đâm ra hoàng mang lo sợ, khi nhận ra món võ khí thường dùng của Ngụy Mãng.

Nhất là Ngụy Hóa, tên lão tặc cho rằng: Mãng đã bị ám sát hoặc bị hạ trước khi Bát Quái trang báo đồng. Thằng Đằng, có lẽ đã cùng chung số phận. Thảo nào nãy giờ vắng mặt hai đứa.

Chiếc đồng nhân từ nóc đình bay xuống, tất đồng bọn địch thủ còn núp trên đó giám chiến. Nghĩ vậy, Ngụy Hóa liền cầm chéo song tiên phòng bị, và ngước lên mái đình cao ngất quan sát.

Không thấy chi lạ, vì Song hiệp vẫn núp ở phía mái bên kia, Ngụy Hóa liền phi thân lên mái lầu nhất, và từ đó nhảy luôn lên mái lầu thượng.

Chờ đúng lúc tên lão tặc vừa đáp xuống mái lầu, Song hiệp mới ngạo nghễ đứng hẳn lên đỉnh lầu.

Lã Mai Nương chỉ mặt gã mà rằng :

- Lão tặc! Chết đến nơi còn cang cường! Trong thất quái tử của ngươi mất hai tên rồi. Biết điều bỏ võ khí quy hàng, may ra huyện quan sẽ mần ngơ cho tội phản kháng quan quân.

Ngụy Hóa nổi giận đùng đùng :

- Vậy ra các ngươi là nhân viên nha huyện, mà dám đột nhập trang trại ta như một toán lục lâm cường đạo! Ta sẽ phản kháng với huyện quan cho mà coi.

Mai Nương dằn giọng :

- Đáng cười thay cho ngươi già đời cường đạo mà còn hữu nhãn vô ngươi! Chúng ta là những hiệp khách, qua đây giúp dân lành phá tan cái ổ đạo tặc này đã bị bại lộ vì lũ quái tử háo sắc của nhà ngươi đã bao lâu nay gây nhiều dâm án trong huyện Ung Thành, mà ngươi vẫn mơ hồ không biết chi ráo trọi. Biết điều hô đồng bọn quy hàng, chớ để bản cô nương phải ra tay thì sẽ hối bất cập đó.

Ngụy Hóa cứng cổ chỉ mặt đối phương, mắng lại :

- Tiện tì miệng hôi sửa mà đã dám tự xưng hiệp khách. Nên biết rằng vô Bát Quái trang tức là đưa thịt tới miệng hùm rồi con ạ. Hãy coi ngọn thiết tiên của tổ phụ ngươi đây!...

Dứt lời, Ngụy Hóa hoa thiết tiên, tiện thể đứng dưới dốc mái lầu, lia cả hai ngọn roi rất thiệt mạnh mẽ vào dòng chân đối phương theo thế Lạc Nhạn Bình Sa.

Lẹ như chớp, Lã Mai Nương nhảy vút lên cao nhường song tiên lia hụt, đồng thời thọc luôn một mũi trường kiếp theo thế Kim Phong Độc Kiếm châm vào giữa sống mũi địch.

Thế kiếm vừa nhẹ vừa lợi hại, làn kiếm khí tạt thằng vào mặt lão tặc đạo khiến y giựt mình kinh ngạc, và nhảy vút qua bên tả tránh đòn.

Năm kẻ địch đang giao chiến dưới sân đều thuộc hạng lợi hại, may lại thêm hai tên năm nữ chắc chắn bản lãnh siêu việt phi thường, thì sáu cha con y chống trả sao nổi?

Chỉ một thế kiếm vừa rồi là đủ hiểu bản lãnh công phu của thiếu nữ cao tới mức nào rồi!

Nghĩ đoạn, Ngụy Hóa quát :

- Khoan! Các ngươi danh tánh là chi hãy nói ta nghe. Cặp thiết tiên này không muốn hạ sát tiểu tốt vô danh.

Mai Nương cười lạt :

- Được lắm! Hãy dỏng tai mà nghe. Bản cô nương là Trại Nhiếp Ẩn còn hiệp sĩ đây là Thôi Sơn Thái Bảo nơi Tần Lĩnh, chắc hẳn bọn cường sơn đại đạo các ngươi đã từng nghe danh?

Quả thế, Ngụy Hóa và cả các con y chuyên làm ăn trên đường Khai Phong - Đồng Quan đã có dịp nghe đồng bọn lục lâm đồn tới danh Song hiệp đất Bắc (Đến đất Hà Nam là Song hiệp đã rời Giang Nam nhập miền Bắc) đánh tan Thiếu Hoa sơn, hạ cặp hắc hổ dữ tợn tại Hoa Sơn thôn, đại phá Thiên Sơn tự, hỏa thiêu Bành gia ổ, đại chiến Hổ Đầu sơn ngoài cửa Quan, danh nổi như cồn khiến toàn phe giang hồ hắc đạo, lục lâm độc cước đều nghe danh táng đởm kinh hồn, mau mau xa lánh.

Giờ đây, ngờ đâu hai kiếm khách đại danh ấy lại qua đất Ung Thành và lần mò biết đời sống bí mật của Bát Quái trang!

Xưa nay, lão vẫn khuyên và cấm ngặt các con không được xâm phạm đến các vùng lân cận, nhất là Ung Thành huyện, cũng không mục đích giữ an ninh cho trang trại nhà.

Nhưng lão không thể nào ngờ được rằng, một sự việc mà Ngụy Mãng, Ngụy Đằng lâm phải tử ải Đồng Quan bên Thiểm Tây đã dẫn Song hiệp tới đất Khai Phong, Ung Thành huyện.

Phải chăng đó là thiện bất dong gian? Và những của phi nghĩa mà Ngụy Hóa cướp đoạt trên xương máu thiên hạ không “mất” nên của Thiên trả Địa, còn riêng phần lão và bọn thất quái tử của lão lãnh phần tội lỗi, trước lưỡi gươm công lý của các bậc kiếm khách giang hồ?

Tuy nghĩ vậy, Ngụy Hóa vẫn tăng cường không chịu.

Suốt từ buổi thiếu thời cho tới nay đã thất tuần, lão sống ngang tàng, coi rẻ anh hùng thiên hạ, khinh thường luật pháp triều đình, sống riêng mình một san hà, dùng cường lực trí óc đập tan mọi trở lực, tạo được một gia sản lớn lao như Bát Quái trang, vậy lẽ nào lại phải e sợ Song hiệp và đồng bọn?

Máu thanh niên hăng hái bỗng sôi sùng sục trong thể xác mạnh mẽ thất tuần của Ngụy Hóa, và một ý nghĩ thâm độc hiện ra trên đôi mắt long lanh trong đêm tối, lập lòe sáng đuốc như mắt mèo.

Song hiệp nhận thấy tia mắt sáng ngời của đối phương ngay, sau khi Mai Nương vừa dứt lời. Ngụy Hóa quát :

- Kẻ hèn nhát nào e sợ các người, chớ đối với nội tổ đây thì đừng hòng, nghe!

Dứt lời, lão múa cặp thiết tiên vùn vụt quật liên tiếp hai ngọn vào ngang hông Lã Mai Nương buộc nàng phải lùi lại một bước.

Thừa dịp, Ngụy Hóa rời mái đình cao đáp mình xuống đất, hô bọn trang cung thủ bắn như mưa lên mái lầu.

Đồng thời lão chạy vụt vào trong sảnh, khua ba tiếng phèng la hiệu lệnh.

Đang ham chiến, bọn anh em Ngụy Quái vội vàng liều mạng đánh túi trá mấy đòn mở huyết lộ chạy bừa cả vào trong đại sảnh.

Lẹ tay, Âu Dương Kim Loan nhắm tên Phi hành quái Ngụy Báo phóng một ngọn phi đao trúng bắp đùi khiếp tên này đau quá té lăn ra ngay trên thềm đại sảnh, nhưng tay vẫn còn cầm lăm lăm ngọn thiết côn bốn cạnh.

Ba anh em Âu Dương, hai mẹ con Lâm mẫu xô vào đuổi theo, nhưng từ những cửa sổ hai bên sảnh mấy loạt tên bắn ra tựa mưa rào, cản hẳn năm người lại ngoài sân.

Bực mình, năm người liền múa võ khí gạt tên, rồi, toan tràn vào đại sảnh, nhưng lại bị bọn trang đinh đông đảo áp đánh tập hậu.

Giữa lúc đó, tên từ trong đại sảnh không bắn ra nữa, và có tiếng sát phạt kịch liệt liệt vọng ra.

Năm người liền nhảy xả vào giữa đám trang đinh, chém giết không tiếc tay khiến chúng hoảng hồn bỏ chạy tứ tung bỏ lại trên sân nhiều kẻ trúng thương, tử thương ngổn ngang, máu chảy thành vũng.

Rảnh tay, Âu Dương Tòng Lân chạy vào trong sảnh trước. Khi chàng bước liên bực thềm đá, thì tên Phi Hành Quái Ngụy Báo bị trúng phi đao của Kim Loan đang nằm ghé bên thềm, bỗng vùng dậy quật luôn một côn và ngang đầu gối Tòng Lân.

Tinh mắt, Tòng Lân ngừng bước đưa cán đao gạt thiết côn vuột khỏi tay địch, đồng thời phóng nhẹ cước tả trúng Ngụy Báo, khiến y kêu rú lên một tiếng té ngửa ngất lịm.

Tòng Lân nhảy vọt vào sảnh, Kim Loan, Tòng Phượng, Lâm mẫu, Hồng Vân theo sau.

Một cảnh hỗn loạn bầy ra ra trước mắt năm người. Trong sảnh, đồ đạo đổ, bình sứ bể, mười mấy xác trang đinh nằm ngổn ngang.

Năm người còn đang hoang mang nhận xét tình hình, thì từ phía trong, tiếng Cam Tử Long gọi vang lên :

- Mời vào cả trong này, đốt thêm đèn đuốc lên, chúng trốn xuống địa huyệt hết rồi!

Lanh lẹ, mọi người ra sân trước lượm lấy các bó đuốc tẩm dầu, bọc sáp cháy dở, rồi vào cả phía trong đại sảnh thì thấy Song hiệp đang đứng trước tường trung ương, trên mặt tường vẽ Bát Quái đồ rất lớn và có các trụ điều khiển.

Tòng Lân hỏi :

- Nhị vị nhập sảnh lối nào?

Cam Tử Long đáp :

- Chúng tôi từ trên nóc đinh bị bọn cung thủ cản trở không nhảy xuống sân được, nên đành xuống lối sau và chạy ngược ra sau đại sảnh.

Thấy cửa sau để ngỏ, chúng tôi liền lẻn vào đi theo dãy hành lang phía bên hữu kia kìa, và lần ra tới phía trước thì vừa lúc bọn trang đinh cung thủ phục ngay tại hai cửa sổ, đang bắn ngăn không cho quý vị nhập sảnh.

Chúng tôi sát phạt ngay khiến chúng bỏ chạy cả vào lối cửa bên tả, vận động cơ quan đóng sập cánh cửa sổ sắt lại. Theo lối bên hữu để trống, chúng tôi dò dẫm vào đây thì thấy nguyên vị như thấy này.

Nhìn mọi người một loạt, Cam Tử Long hỏi :

- Không có ai vô tình bị trúng tên chớ?

Kim Loan đáp :

- Ai nấy đều đề phòng thận trọng nên không hề chi. Chỉ tiếc rằng đã phải sát thêm một số nhân mạng và mất thì giờ, thành thử bọn năm tên đạo tặc trốn thoát hết.

Mai Nương nói :

- Chúng sáu tên chớ sao lại năm?

Tòng Phương đáp :

- Một tên trúng phi đao hãy còn nằm ngoài kia. Để tiểu đệ trói lại.

Trong khi Tòng Phượng đi trở ra, mọi người liền xúm lại nhận xét bức tường Bát Quái đồ.

Mai Nương nói :

- Chúng ta tụ tập cả nơi đây vô ích, Âu Dương nhân huynh và Kim Loan thơ thơ liệu điều khiển Bát Quái đồ này, chắc chắn mọi cơ quan đều quy tụ cả tại đây. Chúng tôi cùng nhị vị Lâm gia và Tòng Phượng đi quan sát khắp trang trại xem sao.

Tòng Lân từ chối :

- Bọn tôi lãnh phần quan sát, nhị vị kinh nghiệm giang hồ nhiều hơn nên tìm hiểu Bát Quái đồ.

Mai Nương mỉm cười :

- Xin chiều ý. Nhưng nên coi chừng sanh lộ, tử lộ kẻo chúng tôi vận động lầm cơ quan mà nguy đó.

Chờ mọi người đi khỏi, Lã Mai Nương bảo Cam Tử Long :

- Theo ý tiểu muội, Bát Quái đồ này điều khiển mấy cửa địa huyệt dẫn ra thoát khỏi trang, sư huynh nhìn coi, các tay cầm có đề chữ hẳn hòi.

Song hiệp cầm đèn soi sáng, nhận xét.

Bát Quái đồ chia ra làm tứ phương bát hướng. Phía trên cùng đề Tây môn và Trang môn.

Cam Tử Long nói :

- Chánh hướng của trang trại này là Tây bắc, hướng chúng ta nhập trang hồi nãy. Phía Đông bắc thì đề hai chữ Hoàng Hà, tức hướng ra đại giang. Thì đây, cái cán sắt này có đề Đại Giang Lộ và kế bên có một cán điều khiển nữa đề Đại Hồng Thủy. Vậy theo ý ngu huynh điều khiển cán thứ nhất, có lẽ ta sẽ thấy cửa địa huyệt dẫn từ trang trại ra tới Hoàng Hà. Trái lại, khi điều khiển cán sắt thứ nhì, có lẽ nước đại giang sẽ dâng lên tràn địa huyệt chăng?

Mai Nương đồng ý :

- Luận trúng lý thì ta cứ thử, may ra cản được bọn Ngụy tặc chạy ra lối đó.

Nói đoạn, nàng nhận xét kỹ lại một lần nữa, cốt ý tìm tòi xem có gì nguy hiểm khi điều động cơ quan Bát Quái đồ chăng.

Không thấy chi lạ, Mai Nương liền cầm chiếc cán Đại Giang Lộ, kéo ngược theo đường trống vào phía trung ương Bát Quái đồ.

Bỗng một tiếng kẹt dội lên, trên vách tường phía bên tả mở hẳn ra một lối vừa hai người đi, tối om.

Không chậm trễ, nàng kéo luôn chiếc cán Đại Hồng Thủy kế bên.

Mai Nương nói :

- Ta chờ kết quả xem sao. Nếu bọn Ngụy tặc thoát ra lối này, tất chúng phải trở lại ngay vì nước Hoàng Hà ngập địa huyệt. Từ nãy giờ, chưa chắc chúng đã ra tới bờ sông.

Cam Tử Long tuốt kiếm đứng ngang coi chừng lối đi bí mật vừa mở được.

Chàng nói :

- Sư muội liệu điều động luôn bốn cán sắt còn lại, chắc đại khái như cơ quan phía Hoàng Hà thôi.

Lã Mai Nương quan sát hai chiếc cán hướng Đông nam trên Bát Quái đồ.

Một chiếc đề Đông Môn Tẩu, còn chiếc kế bên đề Lưu Hoàng Hỏa.

Không do dự, Mai Nương điều khiển luôn chiếc cán thứ nhì thì, sau một tiếng kẹt, một trên mặt tường bên hữu bỗng mở ra một lối đi tối om.

Nàng điều khiển luôn chiếc cán thứ nhì, đoạn quan sát hai chiếc sau cùng phía Tây nam trên Bát Quái đồ.

Không để phí thì giờ, Mai Nương điều động cả hai cán đề Tả Khu Liễu Lộ và Hữu Khu Liễu Lộ. Nhưng không hiểu nàng nghĩ ra điều gì, lại kéo trả lại như cũ.

Lấy làm lạ, Cam Tử Long hỏi :

- Sao vậy?

- Hai cán Tả Khu Liễu Lộ và Hữu Khu Liễu Lộ này tất có tác dụng điều khiển các con đường nguy hiểm trồng liễu như Lã sư thúc đã nói, nhưng cả hai đều đã được gạt vào phía trong trung ương, tức là bọn Ngụy tặc đã mở Tử Lộ trước khi rút ra khỏi nơi đây. Nay tiểu muội gạt cả hai cán trở ra để hủy hết sự nguy hiểm trên các con đường trồng liễu.

Cam Tử Long gật đầu :

- Ngu huynh đồng ý. Chỉ em bọn cha con Ngụy quái thoát ra theo lối Đông môn thì chúng tẩu thoát kịp thời, nếu quan quân chưa kịp đến bao vây trang trại giặc.

Mai Nương tặc lưỡi :

- Bọn tặc đạo này ích kỷ thiệt! Chúng biết thoát thân cùng một số phụ tá tâm phúc, còn bỏ mặc bọn trang đinh và các nhân viên khác. Nào, chúng ta lên nóc sảnh quan sát xem sao?

Cam Tử Long khen phải.

Hai người vừa ra khỏi cửa thì bỗng từ phía xa, một tiếng nổ bốc lên vang rền trong đêm khuya, rung chuyển cả mặt đất.

Mai Nương nói :

- Tiếng nổ kinh thiên động địa chắc do Lưu Hoàng Hỏa bốc cháy lấp địa huyệt Đông Môn Tẩu. Ra mau, nếu thấy ngọn lửa thì phải.

Nhưng khi nàng vừa dứt lời thì bỗng có luồng gió thổi mạnh từ cửa địa huyệt Đại Giang Lộ bốc ra vù vù như bão táp. Luồng gió bốc quấn tròn trong căn phòng cơ quan, rồi rít lên tháo ra cửa trước khiến Song hiệp vừa ra khỏi cửa, vội núp cả sang hai bên tường.

Cam Tử Long nói lớn, cố át tiếng gió rít :

- Nước Hoàng Hà lùa mạnh và địa huyệt nên gió bị dồn rít mạnh. Phải điều khiển trở lại chiếc cán Đại Hồng Thủy, kẻo lụt hết Bát Quái trang nội đêm nay.

- Lỡ bọn Ngụy quái chạy lối đó mà ta đóng huyệt môn lại, thì chúng không còn lối trở bước, sư huynh tính sao?

Tử Long cả quyết :

- Sinh ư nghệ, tử ư nghệ. Mặc chúng! Vả lại, nước Hoàng Hà dâng trong địa huyệt môn gặp đúng lúc thủy triều thì chúng dẫu mọc cánh cũng bay ra không kịp.

Nói đoạn, chàng quay phắt trở vào phòng, gạt cán Đại Hồng Thủy lại như cũ. Huyệt môn trên tường đóng lại rất khó khăn, nhưng cũng đóng hết.

Tử Long rảo bước trở ra, cầm tay Mai Nương chạy ra ngoài đại sảnh :

- Số nước dâng vào địa huyệt còn lại, nếu không có lối nào khác, sẽ ép bể huyệt môn, tràn vào đại sảnh. Nhưng không đến nỗi dâng ngập toàn trang.

Song hiệp ra sân, phi thân lên nóc sảnh quan sát quả nhiên lửa cháy ngùn ngụt ở phía Đông môn.

Mấy căn nhà ở đó đang cháy trụi cả nóc. Người trong trang cầm đèn chạy ngược, chạy xuôi trông như những ma trời. Tiếng la ó vang dậy khắp chốn.

Mai Nương nóng ruột :

- Quái! Toán năm người quan sát trong trang mà sao mãi không trở về!...

Cam Tử Long lắng tai nghe ngóng :

- Sư muội, tiếng reo hò kỳ lạ, hình như xuất phát cả từ ngoài trang trại.

Quan quân kéo tới chăng? Để ngu huynh ra coi xem sao...

Cam Tử Long vừa dứt lời thì một bóng đen chuyền từ các mái nhà xuống sân, và toan chạy vào đại sảnh.

Song hiệp nhận ra là Lâm mẫu, bèn cầm tay nhau đáp xuống sân.

Tưởng kẻ địch, Lâm mẫu vội ngừng bước cầm ngang cặp Hổ Đầu câu thủ thế nhưng lại thâu lại ngay mà rằng :

- Chao ơi, tôi tưởng bọn Ngụy tặc còn sót lại! Nhị vị bỏ Bát Quái đồ lên mái làm chi?

Lã Mai Nương nói :

- Cam sư huynh và tiểu nữ đang ngóng bá mẫu và các vị kia. Họ đâu cả rồi?

- Bọn Ngụy quái theo địa huyệt tẩu ra lối Đông môn. Chúng vừa ra khỏi mặt đất và thoát ra ngoài trang trại thì gặp chúng tôi chợt tới áp đánh. Cùng lúc đó quan quân từ đâu kéo tới bủa vây khắp nơi và tham chiến. Bởi vậy, Tòng Lân nhờ tôi và báo cho nhị vị hay.

Không ngờ, quân binh Ung Thành huyện kéo đến lẹ quá, Mai Nương không muốn gặp tên Huyện lệnh Quách Hàn Văn, bèn nói :

- Chính anh em tôi cảnh cáo viên Tri huyện Ung Thành về vụ Bát Quái trang, nên không muốn gặp y để giữ nguyên vẹn tánh cách cảnh cáo. Quý vị dư sức đánh bắt mấy tên Ngụy quái còn lại, vậy khi xong việc nên trao bọn tặc đồ cho viên Huyện lệnh xử trí, giữ kín danh tánh và về thẳng quán trọ. Chúng tôi về trước.

Lâm mẫu y lời, trở ra lối Đông môn.

Không chần chờ, Song hiệp vào đại sảnh, Cam Tử Long xách tên Phi Hành Quái Ngụy Báo bị Âu Dương Tòng Phượng trói nằm còng queo bên chiếc án, nhảy đứng lên cây xà dọc, treo tên tặc đạo vào thượng lương.

Trong khi đó Lã Mai Nương lấy nghiên bút trên án thư, viết lên tường mấy hàng chữ:

Gửi Quách Hàn Văn,

Số của cải cực lớn lao của Bát Quái trang là của phi nghĩa do cha con Ngụy quái cướp bóc, tồn trữ được từ nhiều năm nay, phải được hợp pháp áp tải về Khai Phong phủ, để cấp tốc phát chẩn cho dân bị nạn lụt Hoàng Hà hồi tháng Bảy năm nay. Huyện quan sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm trước lưỡi gươm Hiệp Nghĩa nếu có sự gian lận.

Song hiệp, đề.

Xong xuôi, Cam, Lã vừa ra khỏi đại sảnh, thì bỗng từ phía trong vang dội lên một tiếng rầm như có cả một bức tường sụp đổ, và tiếng nước ào ào tràn lẹ ra ngoài sảnh.

Hai người ngoái cổ lại nhìn. Cam Tử Long bảo Lã Mai Nương :

- Sức nước dồn vào địa huyệt Đại Hồng Thủy vừa phá vỡ huyệt môn. Quách Hàn Văn sẽ thù ghét bọn Ngụy quái hơn ai hết một khi hắn phải khởi công lấp các huyệt môn. Thôi, ta về kẻo trễ, quá canh tư rồi.

Song hiệp phi hành theo hướng Bắc, ra khỏi Bát Quái trang, trở về Ung Thành huyện.

Trong thành, dân phố còn ngủ yên.

Về đến quán trọ, Mai Nương, Tử Long tháo hai tên lục, thất quái Ngụy Mãng, Ngụy Đàng ở trên cây xuống, đoạn mỗi người xách một tên chuyền trên các nóc nhà vào huyện đường, treo chúng lên ngọn cột cờ trước công đường.

Chẳng ngờ, khi vừa hành động xong, thì một toán quan quân tuần phòng vừa từ phía sau công đường ập tới, trông thấy.

Tên tuần trưởng vội giơ phèng la lên báo động. Nhưng chưa kịp gõ thì Lã Mai Nương đã nhảy vọt tới lẹ như cắt, phóng cước đá nhẹ vào bàn tay cầm dùi, đồng thời Cam Tử Long tuốt kiếm ra sáng loáng, nạt nộ :

- Hai tên bị treo trên cột cờ kia là đạo tặc, ta truyền lệnh cho các ngươi phải canh phòng cẩn mật cho tới khi Huyện quan kéo quân trở về. Nếu trái lệnh, ta sẽ mượn thủ cấp, nghe?

Hoảng hồn, bọn tuần phòng thấy hai dạ khách oai dũng, sát khí đằng đằng, kiếm khí lãnh táp vào mặt, liền khúm núm vâng dạ, xin triệt để vâng lời.

Lặng lẽ, Song hiệp phi thân lên mái ngói chạy biến mất vào màn sương ban sớm, để lại bọn quân tuần lắc đầu thè lưỡi, nhìn nhau nhớn nhác...
User avatar
CatWoman
 
Posts: 147
Joined: Wed Dec 14, 2011 11:48 am
I am: Other

Re: Truyện Kiếm Hiệp * LÃ MAI NƯƠNG

Postby CatWoman » Sat May 23, 2015 8:22 am


Chương 35
( Kết Thúc)
Tái Chiếm Thiếu Hoa, Đầu Đà Tặc Đạo Ỷ Mạnh Lộng Hành Đáo Hồi Tần Lĩnh, Anh Hùng, Hiệp Nữ Loan Phượng Vầy Duyên


Song hiệp về tới quán trọ, thay xong dạ hành phục, thì ba anh em Âu Dương và hai mẹ con Lâm gia về tới nơi. Mọi người lặng lẽ đi ngủ một mạch lấy sức, đến sang hôm sau qua giờ Tỵ mới trở dậy, tụ họp cả bên phòng Song hiệp trước khi xuống thực phòng dùng bữa.

Tòng Lân thuật cho Mai Nương, Tử Long nghe việc bắt sống bọn Ngụy quái ngoài Đông môn trang, ngoại trừ tên Cẩm Mao Quái Ngụy Hóa đã cắn lưỡi tự sát, sau khi đả chết hai tên trong bọn quan quân áp trói.

Kim Loan nói :

- Nực cười thay cho viên Huyện lệnh, y vẫn nể sợ Ngụy Hóa cho tới lúc tên lão quái đó tự sát, y mới nhất quyết thẳng tay quát tháo, nhiếc mắng bọn đạo tặc Ngụy gia.

Lã Mai Nương vuốt đợt tóc mai lòa xòa trên má, mà rằng :

- Nếu không vì lũ thất quái, tôi quyết không tha Ngụy Hóa và cảnh tỉnh y bằng đường lối khác, tất thế nào y cũng biết cải tà quy chánh. Cảm phục hạng người trực nết như y rất dễ dàng. Tôi ưa hạng thảo mãnh ấy hơn là bọn quan lại hèn nhát hưởng bổng lộc triều đình, mà đâm đầu phục vụ cường hào ác bá!...

Bảy người cùng xuống quán gọi cơm, rượu thịnh soạn ăn uống.

Chủ quán lăng xăng đến bên thồi tiệc xem xét. Biết gã muốn tán chuyện, Cam Tử Long mỉm cười hỏi :

- Ung Thành huyện an tĩnh thiệt! Bọn tôi ngủ say không còn biết trời đất là chi nữa. Tiên sinh có đồng ý không?

Chủ quán giơ hai tay lên trời, nghẹo đầu, miệng tặc lưỡi :

- Trời đất ơi, đêm qua xảy ra vụ ghê gớm lắm, quý khách ạ. Quan huyện huy động lực lượng đánh Bát Quái trang bắt được nhiều người giải về qua đây lúc đầu giờ Tỵ. Tôi lên lầu thỉnh quý vị xuống xem, nhưng thấy ngủ say quá, cửa đóng chặt nên lại thôi. Hừ! Thiệt không ai ngờ, Ngụy gia lại là bọn tặc đạo ẩn danh.

- Thiệt vậy không?

Chủ quán phùng má, trợn mắt đáp :

- Thiệt lắm chớ! Chính mắt tôi trông thấy các thiếu gia... à quên, bọn Ngụy tặc ngồi trong xa tù áp tải qua đây. Hiện thời, dân chúng toàn huyện, ai ai cũng bàn tán xôn xao về vụ này. Không ngờ, quan huyện lại điều tra tài giỏi, võ nghệ siêu luân, chớ có vừa đâu! Ghê gớm thiệt! Tặc đạo đội lốt Đại trang chủ hiền lương. Không khéo những vụ dâm án xảy ra trong huyện thành cũng do bọn chúng.

Nhấp một hớp rượu, Tòng Lân cả cười :

- Từ nay trở đi, nếu không còn những vụ án tương tự xảy ra như vậy, thì đích xác thủ phạm là bọn Ngụy tặc rồi.

Nói đoạn, chàng bàn qua chuyện khác. Chủ quán biết ý, lảng ra ngoài quầy hàng.

Lã Mai Nương nói với mọi người :

- Vụ Bát Quái trang đã hoàn tất, ngày mai, chúng tôi xin phép lên đường về Mã Dương cương. Còn quý vị tính sao?

Âu Dương Kim Loan hồi hộp nhìn Tử Long, Mai Nương mà rằng :

- Lã thơ thơ và Cam nhân huynh vội vàng vậy? Hỏa hữu nan đắc trùng phùng! Mấy khi được gặp nhau, xin thỉnh nhị vị trở về tệ trang nghỉ ngơi ít lâu để tiểu muọi được thỏa tình hầu tiếp.

Mai Nương thân mến cầm tay Kim Loan.

- Đã vào đất Bắc không lẽ lại xuôi Nam? Thơ thơ lượng tính cho và để khi khác, ta sẽ cùng nhau họp mặt. Dầu chúng ta kéo dài thời gian tụ họp biết mày thì cũng sẽ đến lúc chia tay cáo biệt, dùng dằng có lợi ích chi đâu, mà rồi đây càng thêm bịn rịn sầu muộn chia phôi.

Lâm Hồng Vân nói với Mai Nương.

- Chừng nào nhị vị đáo hồi Tần Lĩnh thế nào cũng nghỉ lại Đồng Quan ghé qua tệ xá, nghen?

Mai Nương mỉm cười nhìn Lâm Hồng Vân và Tòng Lân.

Cam Tử Long tiếp lời Mai Nương :

- Chắc gì khi đó bá mẫu và Lâm muội còn ở Đồng Quan? Hay là Âu Dương nhân huynh đã rước nhị vị về Tô Châu rồi?

Tòng Lân gật đầu :

- Cam nhân huynh dạy chí phải. Nhị vị đi khỏi, chúng tôi sẽ trở về Tô Châu báo cho nhà biết vụ Bát Quái trang, sau đó tôi sẽ đưa nhạc mẫu về Đồng Quan, thu xếp thiên cư về Âu Dương trang. Chỉ tiếc một điều là rồi đây quan san ngàm dặm, trong bữa tiệc vui, chúng tôi không được hân hạnh cụng ly hồng tửu cùng nhị vị.

Mai Nương quay chiếc muỗng trên mặt thồi, mỉm cười mà rằng :

- Chúng ta là con nhà võ, không nên chú ý tới tiểu tiết. Dầu sao chúng tôi cũng rất vui mừng về sự hai họ Âu Dương, Lâm gia kết nghĩa sắc cầm. Nhân đây, thỉnh quý vị cùng cạn ly này, chúc đôi bên sắt cầm hòa hợp.

Mọi người đều nâng ly uống cạn. Riêng có tiểu anh hùng Tòng Phượng mới nhấp có một hợp nhỏ đã đỏ mặt tía tai, bưng miệng muốn sặc.

Thân mật, Cam Tử Long vuốt lưng Tòng Phượng :

- Bây giờ coi bộ sợ rượu, nhưng năm, sáu năm nữa sẽ biết nhau, thiên bôi bất túy anh hùng tửu, đa!...

Mọi người đều cười vang nhìn Tòng Phượng, riêng Kim Loan tâm tư sầu bận, cố hé môi cười, nhưng chẳng xóa được nỗi u buồn man mác trên sắc diện nàng trinh nữ lỡ mối tình đầu...

Tử Long nhác nhìn hiểu ngay, chàng cố thản nhiên như không.

Thế mới biết, khách anh hùng chẳng quản vào sanh ra tử nơi chiến trường thiên nguy, vạn hiểm, nhưng không khỏi nao núng trước cặp huyền của giai nhân quốc sắc.

Sắc bất ba đào dị nịch nhân!...

Sáng hôm sau, Song hiệp cáo biệt mọi người lên Khai Phong phủ.

Ba anh em Âu Dương và Lâm mẫu, Hồng Vân ở lại Ung Thành huyện một ngày, nhận xét xem Quách Hàn Văn xử sự thế nào với bọn Ngụy quái rồi mới xuôi về Tô Châu.

Vó câu dong ruổi, nhẹ bước dặm trường, Mai Nương, Tử Long thanh thản ghé qua Yên Châu, ghé thăm Bát Thập trang là nơi hai người đánh cướp giúp viên ngoại Du Quảng Văn khi trước, qua Hoàng Hà vào Tế Nam, thủ phủ tỉnh Sơn Đông.

Đường đi lúc đồng bằng dân cư trù mật, khi vượt núi băng ngàn nguy hiểm, nghịch địa đầy dẫy lục lâm cường đòa, song chúng kinh nhiệm biết nhìn người, thấy cặp nam nữ kỵ sĩ khí thế hào hùng, oai dũng hiên ngang nên bảo nhau tránh được mặc cho hai người tiến bước.

Đến Tế Nam, Song hiệp nán lại hai ngày mua nhiều vật dụng, mua luôn một con lừa tải hàng vào Mã Dương cương, rồi thẳng đường lên Bạch Vân tự.

Lên gần tới thiên môn thì ác vàng đã ngả non tây, Dưới gốc thông giả bên sườn núi, Cam mẫu đang đứng nhìn phương trời xa thẳm, mối hoài vọng hiện trên nét mặt hiền từ.

Cam Tử Long vùng nhảy xuống ngựa, chạy tới bên hiền mẫu quỳ lạy.

Mừng rỡ, cảm động, Cam mẫu đỡ người con trai thân yêu độc nhất đứng dậy, cặp môi rung rung mãi mới nói được nên lời :

- Mẹ sung sướng thấy con trở về và hãnh diện vì con...

Cam Tử Long nhắc nhở :

- Mẫu thân, Lã Mai Nương tiến tới lạy chào.

Khẽ nở nụ cười thiệt hiền từ, Cam mẫu vội ngồi thụp xuống ôm lấy hai vai Mai Nương đỡ nàng dậy.

Mai Nương thỏ thẻ :

- Tiểu nữ kính chào bá mẫu, chẳng hay người có được an khang?

- Mạnh giỏi như thường con ạ, ta chỉ nóng ruột nên chiều nào cũng ra đây ngóng chờ hai con trở về... Ta mừng rỡ sung sướng biết ngần nào khi thấy hai con ngày một thêm cao lớn đẫy đà, thành công đạt ý...

Thân mến cầm lấy tay hai người đứng hai bên, Cam mẫu hết nhìn Mai Nương lại ngó Tử Long nhẹ nhàng nói qua hơi thở :

- Mười mấy năm trời trông đợi buổi hôm nay, thiệt là đáng cao xanh tựa người hiền lương! Ta đã may sẵn áo lạnh cho hai con, chắc vừa vặn lắm vì ta dự đoán hai con sẽ đẫy đà ra hơn lúc khởi hành...

Tử Long âu yếm nhìn Mai Nương.

Nàng chịu cái nhìn đầy ý nghĩ trong giây lát rồi đon đả dắt ngựa mà rằng :

- Nào sư huynh, cho ngựa về tàu rồi còn lên bái kiến nhị vị Đại sư?

Cam mẫu nói :

- Hiện nhị vị Đại sư ở cả trên bảo điện.

Song hiệp dắt lừa, ngựa xuống dãy nhà ngang, khuân hành lý vào nhà, đoạn cho chúng vào tàu ăn cỏ. Khi trở lên thì vừa lúc Mạnh Sơn tăng, Võ Sơn tăng và gia đình thủ hộ hay tin kéo tới chào hỏi.

Mạnh Sơn, Võ Sơn niềm nở chúc mừng Cam, Lã đã thành công và báo đặng thù nhà.

Tử Long, Mai Nương khiêm tốn cảm ơn, vào nhà rửa mặt, sửa soạn qua loa rồi lên Đại Hùng Bảo Điện bái kiến Chiêu Dương đại sư và Hồng hiệp Lã Tứ Nương.

Tử Long trình bày tỉ mỉ vụ giúp hai mẹ con Lâm gia đánh đuổi bọn Ngụy quái bên huyện Ung Thành. Hai vị Đại sư đều lấy làm hài lòng.

Lúc đó vào thượng tuần tháng Mười, tiết trời miền Bắc khởi lạnh nhiều. Cam mẫu lấy các áo lạnh mới may cho Song hiệp mặc thử.

Mai Nương dò giã :

- Bá mẫu thiệt khéo tay, vừa như đo, mà tiểu nữ cũng rất ưng ý kiểu này, gọn gàng, tiện dụng.

Cam mẫu sung sướng :

- Ta cứ nhắm lại tưởng tượng và ước ao hai con như thế nào thì quả nhiên trúng như vậy.

Ngay hôm hai con moi gan kẻ thù, ta mộng thấy người quá cố trở về hân hoan báo cho ta hay các con đã thành công. Lời nói của người ta còn nhớ rõ mồn một...

Lẹ miệng, Lã Mai Nương hỏi :

- Lão anh hùng nói những gì, thưa bá mẫu?

Âu yếm, hiền lành, Cam mẫu nhìn Mai Nương và Tử Long chậm rãi nói :

- Phu quân ta nói thế này: “Vợ chồng... Tử Long đã lấy máu kẻ thù. Từ nay ta an lòng trở về Tần Lĩnh... Có vậy thôi hai con ạ, và người rũ áo đi thẳng vào đám mây mù ngang sườn núi...”.

Khẽ chớp cặp phượng nhãn mi cong, Mai Nương má ứng hồng, cúi đầu nhìn mũi hài cong cong, tay vân vê giải áo... trong khi Cam Tử Long ngước mắt nhìn cặp trường kiếm Yểm Nhật, Huyền Tiễn song song gác chéo trên tường.

Song hiệp về Bạch Vân tự được mười hôm. Trong thời ấy, hai người tung tăng đi thăm thú khắp nơi nhớ lại buổi ấu thời, hoặc đi lấy mồi cho hai con Kim điểu và con trăn gấm Trấn sơn.

Một hôm hai vị Đại sư cho gọi Mai Nương, Tử Long vào thiền phòng.

Lã đại sư hỏi :

- Cam hiền đồ, sau thời gian nghỉ ngơi tại Chùa, chắc con sẽ rước Cam thái thái về Tần Lĩnh sống cảnh gia đình điền viên?

Cam Tử Long khoanh tay cúi đầu đáp :

- Dạ bạch Đại sư, gia mẫu và đệ tử đã tính tới việc đó.

- Cam thái thái và con muốn ở lại Chùa bao lâu cũng không sao, nhưng Chiêu Dương thiền sư và ta dự tính tác thành cho con trước khi rời khỏi Mã Dương cương. Vậy hai con vẫn đồng tâm nhất trí đó chớ?

- Dạ, lời thề nguyện bền gan tuế nguyệt.

Lã đại sư nhìn Mai Nương, Tử Long, đoạn sai tiểu đồng đi thỉnh Cam thái thái tới thiền phòng.

Lát sau, Cam mẫu bước vào, Lã đại sư mời ngồi mà rằng :

- Hôm nay ngày lành tháng tốt, tôi muốn nhân đông đủ cả ở đây, Tử Long, Mai Nương công khai thề nguyện trăm năm kết chặt chữ đồng và hai họ trao đổi kỷ vật hứa hôn. Các hôn lễ thì sẽ định sau tại Cam gia trại.

Cam mẫu thưa :

- Bạch đại sư, đó là ân tối hậu mà người ban cho họ Cam chúng tôi. Mẹ con tôi nương nhờ nhị vị Đại sư từ khi lâm cảnh đại nạn cho tới nay, Tử Long thành nhân thành tài nay lại được nhị vị tác tạo cho nên nghĩa phu thê, ơn ấy còn nặng hơn Thái Sơn, sâu hơn Bắc Hải.

Chiêu Dương thiền sư hân hoan đích thân tới trước bàn thờ Đạt Ma sư tổ thắp nhang khấn vái một hồi rồi bảo Song hiệp quỳ xuống bệ thờ hỏi rằng :

- Trước bàn thờ Sư tổ, hôm nay mồng Tám tháng Mười, Bính Thìn niên, giờ Tỵ, hai đồ đệ Cam Tử Long, Lã Mai Nương nguyện kết duyên phu phụ trăm năm đầu bạc ăn đời ở kiếp, phải không?

Cam, Lã đồng thanh kính cẩn :

- Dạ, chúng đệ tử xin thề.

Cam mẫu đứng bên đưa mắt ra hiệu cho Cam Tử Long. Chàng biết ý, với Tay ra sau gáy tháo chiếc dây vàng đeo hạt ngọc Thủy Liên Vân là bảo vật tứ đại của họ Cam, hai tay cung kính đưa cho Chiêu Dương thiền sư.

Lã Mai Nương kín đáo nhìn cô mẫu rồi cũng tháo viên Bích ngọc kim ra, Bảo vật của gia đình nàng đưa cho thiền sư.

Lặng lẽ, thiền sư đeo hai món bảo vật treo đổi hứa hôn lên cổ Song hiệp, đoạn đứng sang bên.

Mai Nương, Tử Long lễ tạ trước bàn thờ và tam nhị vị Đại sư cùng Cam mẫu.

Lã đại sư hỏi :

- Chừng nào thái thái sẽ cùng Tử Long, Mai Nương về Tần Lĩnh?

- Bạch đại sư, hành trang sẵn sàng cả rồi, chừng nào hồi hương cũng được Cam thái thái khẩn khoản thỉnh cầu nhị vị Đại sư về Cam gia trại dự hôn lễ Tử Long, Mai Nương.

Chiêu Dương nói :

- Đối với bần tăng, lời nguyền của hai họ trước bàn chờ sư tôn thế là đủ. Còn về đại lễ tại Cam gia trại, Lã đạo hữu đây sẽ đại diện võ phái và nhà gái là hoàn toàn lắm rồi. Vậy, nên ấn định hôn kỳ để Lã đạo hữu đến cho kịp thời.

Tin Song hiệp đính hôn với nhau loan ra, mọi người trong chùa đều rủ nhau chúc mừng hai họ.

Mấy hôm sau, Cam thái thái cùng Song hiệp lên đường. Khi chia tay, Cam mẫu không khỏi cảm động rưng rưng hàng lệ nhớ nhung một nơi mà vị hiền mẫu ấy đã sống an nhàn suốt mười bốn năm trường...

Ra khỏi khu vực Mã Dương cương, Cam Tử Long mượn mã xa để mẫu thân chàng lộ hành cho tiện.

Đoàn người đi qua một phần đất thuộc tỉnh Trực Lệ rồi vào Hà Nam, Thiểm Tây. Đường đi hiểm trở, cách xa phu không dám đi quá địa phận quen thuộc của mình, thành thử trong lộ trình, Song hiệp phải đổi mã xa ngót hai mươi lần.

Chặng đường Sơn Đông, Thiểm Tây vì thiên hiểm nên giặc cướp như rươi.

Những toán lục lâm lớn phần nhiều đã từng nghe danh Song hiệp nên nhượng đường cho đi. Còn những toán nhỏ thì sau khi được mục kích Mai Nương, Tử Long trổ thần lực nạt nộ, chúng tức khắc biết thân phận rút lui ngay.

Nhờ vậy cuộc hành trình đáng lẽ nguy hiểm mà thành ra tương đối khá yên ổn.

Bất cứ trong trường hợp nào, Cam thái thái cũng tỏ ra rất can đảm, phần vì tin ở tài lực của con trai và nàng dâu là một kỵ nữ cân quắc anh thư danh vang hồ hải.

Tiết trời mỗi ngày một lạnh thêm. Đoàn người ngày đi đêm nghỉ, chẳng bao lâu một hôm kia đã tới Tây An Phủ.

Vì không mấy khi đi xa, Cam thái thái bảo hai con nán lại nơi thủ phủ sầm uất mấy ngày, đủ thì giờ mua hàng, sắm sửa các thứ cần dùng cho cuộc hôn lễ Mai Nương, Tử Long.

Ngoài ra, thái thái và Song hiệp còn may sắm đủ thứ y phục đẹp đẽ để dùng vào kỳ đại lễ. Cam Tử Long thuê một đoàn xe thồ hàng đi suốt hết dãy Tân Linh Phong, vào khu vực bên trong dãy núi hùng vĩ và địa phận Cam gia trại. Dầu mười bốn năm xa nhà, Cam thái thái ngắm nhìn chốn cũ thấy toàn khu được mở mang khai thác khác trước nhiều.

Phần Song hiệp cũng vậy. Hai người nhận thấy nhiều thay đổi trong vòng hai năm xa cách, nhưng sự thay đổi lớn lao hơn hết là cách phục sức gọn gàng ra vẻ võ sành của số trai tráng và lối phòng thủ của toàn khu.

Quả vậy, đây đó các vọng lâu tuần phòng canh cẩn được xây dựng hoặc bằng vôi gạch đá, hoặc bằng gỗ súc rất chắc chắn, tuần đinh canh phòng nghiêm chỉnh.

Khoát tay ra hiệu cho đoàn người ngựa xa ngừng tiến, Lã Mai Nương nói với Cam Tử Long :

- Trông cách thức canh phòng nhật dạ của khu Cam gia trại, người dễ tính đến đâu cũng phải cho là gần quanh đây có lục lâm đại đạo trấn đóng, hoặc chúng hăm dọa dân chúng chi đây! Phải không sư huynh?

Cam Tử Long đưa tay vuốt bộ râu hai ngày không cạo lởm chởm ở cằm và hai bên má :

- Ngu huynh đồng ý. Năm xưa khi ra đi, Đặng lão bên Hoang Sơn thôn và quản gia Cam Phúc có nhờ chúng ta kiếm hộ một vị võ sư để luyện tập trai tráng trong thôn trại, nhưng vì bận rộn công chuyện, chúng ta đã bỏ lửng việc đó. Trong tình trạng này, có lẽ họ đã có người rồi đó sư muội.

Mai Nương gật đầu :

- Có lẽ.

Nàng quay lại hỏi Cam thái thái :

- Mẫu thân có nhận ra Cam gia trại không?

Đứng hẳn lên, Cam thái thái nheo mắt nhìn về phía trại mà rằng :

- Có chứ, nhưng khác lạ hết sức! Cây cối nào ngày trước còn nhỏ nay đã cao lớn rườm rà. Quanh trại thay vì tường gạch và từng đoạn hàng rào, nay là cả một tòa thành đá vững chãi. Nếu không chờ mấy nóc nhà ngang dọc nguyên nếp cũ, cơ hồ mẹ không nhận ra.

Mai Nương tươi cười :

- Thưa mẫu thân, bức tường đó mới được xây đó. Hai năm trước khi chúng con khởi hành tầm nã kẻ thù nhà, bếp tường cũ hãy còn y nguyên.

Cam thái thái nhíu cặp mày lại :

- Nếu thế chắc hữu sự chi đây, Cam Phúc có nổi điên cũng không phí công phá tường cũ, xây Tòa thành mới làm chi hả con?

- Dạ mẫu thân dạy chí phải. Chúng con cũng đang bàn tán về vụ đó.

Dứt lời, nàng vẫy tay ra hiệu cho đoàn người ngựa tiến vào khu phòng thủ. Những người hiện diện trong khu vực nhận ngay ra Cam Tử Long, Lã Mai Nương cưỡi nhựa đi trước và Cam thái thái ngồi trên mã xa đi sau. Họ reo lên :

- A ha, chủ mẫu và công tử đã về. Báo cho quân gia biết mau?

Cam Tử Long hân hoan vẩy tay chào mọi người và rẽ ngựa về phía trại. Cam Phúc và toàn thể nhân viên trang trại đứng đón cả ngoài cổng. Bên cạnh quân gia là một vị hảo hán trạc ngoại tứ tuần.

Song hiệp nhảy xuống nhựa, trao cương cho tráng đinh, đáp lễ mọi người.

Cam Phúc tiến lên nói với Song hiệp :

- Trời ơi! Công tử và tiểu thư đón chủ mẫu về Tần Lĩnh mà chúng tôi không biết để ra đón sớm.

Đoạn viên Lão quản gia trung thành tiến tới bên xe vái chào Cam thái thái và bảo phu xe đánh thẳng xe vào trong trại.

Cam quản gia chỉ vị hảo hán tứ tuần giới thiệu cùng Song hiệp là vị võ sư họ Tần tên Trí Võ, thỉnh ở Tây An phủ kề huyện cho tráng đinh và dân chúng Cam gia trại Song hiệp niềm nở chào hỏi.

Tử Long nói :

- Trong khi chúng tôi xuất ngoại, dân chúng tệ trang được võ sư huấn luyện và tổ chức phòng thủ chu đáo, ơn ấy xin ghi tạc.

Tần Trí Võ khiêm tốn :

- Công Tử dạy quá lời, đó là công việc phận sự của tôi ăn lương tháng trong khi công tử vắng nhà. Trước đại danh của công tử và tiểu thư, sự hiện diện của tôi ngay tại Cam gia trại chỉ là một sự quá thừa.

Lã Nương nói :

- Võ sư chỉ quá nhún mình, dầu rằng chúng tôi có nhà thì sự thỉnh võ sư về huyện tập cho trai tráng trong trại vẫn tiến hành như thường. Mong rằng võ sư mang cả quý quyến về ở cả đây cho vui.

- Đất lành chim đậu, Cam quản gia đã chu đáo việc đó rồi.

Cam Tử Long chỉ các vọng đài mà rằng :

- Hình như địa phận ta bất an nên võ sư tổ chức việc canh phòng nghiêm nhặt này.

Thay Tân Trí Võ, Cam Phúc nói :

- Dạ quả có thế, các công tác xây dựng canh phồng đã được một năm nay rồi, không những ở trại nhà mà bên Hoang Sơn thôn cũng vậy, và hai khu dựa vào nhau theo thế ỷ giốc, lát nữa tôi sẽ tường trình. Nay mời nhị vị vào trong nghỉ ngơi đã. Mọi sự ngoài này mặc tôi định liệu.

Nguyên khi Song hiệp rời Cam gia trại lên đường du hiệp truy tập Tăng Tòng Hổ nửa năm, thì tên đầu đà Bao Đại Cổ, bạn thân của hai tên đầu lĩnh Thiếu Hoa sơn là Trình Thiên Hổ, Trình Bá Hổ kéo đồ đảng lại nội khu thăm dò, biết Lã Mai Nương và Cam Tử Long đã đi khỏi, nên tới tái chiến trang trại uy hiếp cả thung lũng thuộc Cam gia trại và Hoang Sơn thôn.

Bao Đại Cổ cho đầu mục đến dụ bọn cựu lâu la của Trình gia nhị hổ về qui thuận Thiếu Hoa sơn.

Nhưng cựu đại đầu mục là Võ Đại Tam đã cải tà quy chánh, vốn rất phục Song hiệp, tử chối.

Lúc đó, Đặng lão trưởng thôn Hoang Sơn và Cam Phúc đã phái người ta Tây An phủ thỉnh được hai võ sư, Tần Trí Võ và Giang Kiên về Tần Lĩnh luyện tập võ nghệ cho các trang đinh, nên hai công cuộc xây dựng, tổ chức phòng thủ được tức khắc tiến hành.

Khôn khéo, Võ Đại Tam liền phao ngôn là Song hiệp sắp hồi hương. Lời đồn đến tai đầu đà Bao Đại Cổ.

Vốn đã chết hụt vì Song hiệp, tên đầu đà hung ác đó tưởng thật nên không dám hành động mạnh đối với dân Hoang Sơn và Cam gia trại.

Tuy vậy, y cũng đã mấy lần phái đồng bọn đem lâu la xuống quấy rối Hoang Sơn thôn, song lần nào quân giặc cũng vấp phải sức kháng chiến khá mạnh và hăng hái của các đoàn tráng niên và đoàn cựu lâu la dưới sự điều khiển của Võ Đại Tam.

Bởi lẽ ấy, Bao Đại Cổ lại càng tin là Song hiệp sắp hồi hương thật sự. Đã có lần y muốn bỏ Thiếu Hoa sơn đi nơi khác làm ăn. Nhưng một năm qua, Bao Đại Cổ phái đầu mục do thám biết Song hiệp đi xa chưa về cũng chưa nhất định, nên y an tâm quyết định ở lại và tìm cách thăng cường lực lượng.

Ít lâu sau, hai chị em Giản Hà Cô, Giản Kim liên, nhân viên đảng Bạch Liên giáo, chạy thoát trận Nhu Lâm Quán lang bạt đến Thiếu Hoa sơn gặp Bao Đại Cổ là người quen thuộc với cha chúng là Giản Đình, liền nhập bọn sơn tặc.

Đồng thời Sử Huyền Cô (vợ Bành Khoát Hải) và con gái là Bành Thúy Linh, sau khi chạy thoát trận Hổ Đầu sơn tỉnh Nhiệt Hà cũng về núi Thiếu Hoa đầu quân.

Đầu đà Bao Đại Cổ thâu nhận hết. Vốn là một tên dâm ác, Bao Đại Cổ luân phiên thông dâm cùng hai chị em họ Giản và Bành Thúy Linh.

Vốn cùng hận thù Song hiệp, chúng nhất quyết hợp sức chờ hai người trở về sẽ đánh báo thù.

Tuy ngoài miệng hô hào sẽ quyết chiến trả hận, sang phẳng Cam gia trại, thiệt ra tên nào cũng rất ngán hai kiếm khách Trại Nhiếp Ẩn và Thôi Sơn Thái Bảo.

Thế rồi ngày tháng thoi đưa, một năm nửa trôi qua.

Bao Đại Cổ bèn họp bốn nữ đầu lãnh bản tính lâu la vào thung lũng Tần Lĩnh, san thành bình địa thôn Hoang Sơn và Cam gia trại để lỡ khi nào Song hiệp hồi hương thì sẽ không có nơi trú ngụ làm bàn đạp gây chiến với núi Thiếu Hoa.

Chúng ngang nhiên hạ chiến thơ, thẳng cánh đe dọa dân Hoang Sơn và Cam gia trại.

Bởi vậy, hai võ sư giáo đầu Tần Trí Võ, Giang Kiên và bọn Võ Đại Tam tổ chức phòng thủ cực kỳ nghiêm nhặt, nhất định chống đánh.

Tình hình thung lũng Tần Lĩnh giữa lúc đang căng thẳng, dân chúng hồi hộp chờ bọn cường đạo tấn công thì Song hiệp hồi hương.

Như cất được gánh nặng, Cam Phúc tức khắc phái gia nhân loan báo cho Đặng lão bên Hoang Sơn thôn và bọn Võ Đại Tam hay.

Dĩ nhiên họ thập phần vui mừng và tin Song hiệp hồi hương được loan truyền khắp mọi cửa miệng.

Một mặt, Đặng lão, các bô lão Hoang Sơn, Giang Kiên và Võ Đại Tam liền tụ họp kéo nhau sang Cam gia trại chào mừng Cam thái thái và Song hiệp thành công trở về.

Cam Tử Long cũng làm đại tiệc tế gia tiên, linh hồn Cam lão anh hùng, nhân thể thết đãi khách bên Hoang Sơn và toàn thể dân Cam gia trại.

Tin này lọt vào tai bọn thám tử núi Thiếu Hoa, nên Bao Đại Cổ được báo cáo ngay.

Tức thì, tên lục lâm đầu đà này triệu tập các nữ đầu lãnh hội nghị định kế hoạch tiến đánh Cam gia trại và Hoang Sơn thôn. Bao Đại Cổ hỏi :

- Sử Huyền Cô đại nương và quý cô nương có kế hoạch chi thiệt hay để càn quét thung lũng Tần Lĩnh không? Chừng nào sát được cặp nam nữ yêu ma ấy họa chăng lòng này mới nguôi giận.

Bốn nữ tặc nhìn nhau, hồi lâu Sử Huyền Cô với cất lời :

- Trước kia chưa kịp suy tính xa xôi, tôi định đánh Cam gia trại thiệt, nhưng sau khi so sánh kỹ lưỡng tôi thấy lực lượng Thiếu Hoa sơn không mạnh bằng Bành gia ổ khi trước, vậy chúng ta cần bàn luận kỹ hơn nữa mới được, kẻo hối bắt cập.

Bao Đại Cổ há hốc miệng cá ngáo ra nghe.

Bành Thúy Linh lẳng lơ đưa mắt nhìn tên đầu đà mập mạp mà rằng :

- Gia mẫu so sánh phải đó. Bành gia ổ mạnh hơn Thiếu Hoa sơn, mà Hổ Đầu sơn ở Quan ngoại còn mạnh hơn Bành gia ổ nhiều, vậy mà còn bị cặp nam nữ yêu ma đó càn quét san thành bình địa thì với lực lượng hiện thời chống cự còn khó, chớ còn nói chi tấn công kẻ địch nữa?

Giản Hà Cô tặc lưỡi :

- Chúng mạnh thiệt, võ nghệ siêu luôn! Mỗi khi hồi tưởng tới đêm ở Nhu Lâm Quán, tôi còn thấy rùng mình rởn gáy.

Giản Kim Liên hùa theo :

- Không những chúng mạnh về võ lực, mà tinh thần cũng ghê gớm bội phần. Không biết con nữ yêu ấy thế nào, nhưng thoạt nhìn cặp mắt thằng chả là tôi đã run rẩy...toàn thân!

Bao Đại Cổ nghĩ thầm, bọn nữ đầu lãnh này nói đúng, tuy vậy y vẫn cau đôi mày sâu rọm dằn giọng :

- Thế ra tới lúc cần hiện tại, quý nương tử đều xuống tinh thần cả.

Bành Thúy Linh nói :

- Tinh thần xuống hay không xuống chưa thể nói được, nhưng sự nhận xét công cộng vừa rồi hoàn toàn đúng sự thật. Thà rằng ta mặc họ, và cứ sống an ổn với số lợi tức thâu hoạch được ở chỗ khác có hơn không?

Bao Đại Cổ trợn mắt :

- Trời ơi! Bành cô nương tưởng dễ lắm ư? Nếu ta không khởi chiến ăn thua với chúng, quyết không khi nào chúng để ta yên ổn đâu.Trong tình trạng này phải một mất một còn.

Giản Hà Cô nguýt tên lục lâm đầu đà :

- Cặp trai gái ấy mời hồi hương, theo ý tôi, chúng còn muốn sống an bình hạnh phúc chớ gây hắn với ta làm chi?

Bao Đại Cổ lắc đầu nguầy nguậy :

- Tánh tình phụ nữ thay đổi thế này thì ngay quá!

Trước đây ai cũng hăng hái đòi đánh tức thì, nay mới nghe danh kẻ địch hồi hương là đã đổi luôn ý kiến, thế có báo hại không! Một là phải liều mạng đánh, hai là bán sới đi nơi khác, sống an bình ở Thiếu Hoa sơn sao được! Thiệt uổng công tái chiếm tu bổ sơn trại.

Sử Huyền Cô nhiều tuổi hơn hết, ôn tồn bảo tên đầu đà :

- Đầu lãnh chớ vội trách chúng tôi. Chồng tôi, con trai tôi, anh ruột tôi đều thác dưới lưỡi kiếm xuất quỷ nhập thần của chúng, lẽ nào mẹ con tôi không thù hận muốn băm vằm chúng ra trăm ngàn mảnh, nhưng biết là không thắng nổi mà còn mua chuộc thêm lấy cái chết nên đành...để chuyển khác thuận lợi hơn. Tôi khuyên đầu lãnh nghĩ lại.

Bao Đại Cổ hồi lâu la rót một ly rượu, tợp một hơi hết nhẵn, đoạn nhoài ra trên kỷ suy tính rất lung...

Nói về Lã Mai Nương, Cam Tử Long sau khi đãi tiệc hỉ hạ bèn rủ nhau sang thăm Hoang Sơn thôn, và phái hai võ sư cùng Võ Đại Tam điều khiển một toán tráng đinh đem thơ lên Thiếu Hoa sơn hạch tội, truyền hạn trong ba ngày, Bao Đại Cổ phải giải tán đồng đảng, nếu trái lệnh, Song hiệp sẽ tức khắc càn quét hạ sát hết.

Khi phái đoàn lên tới nơi thì không dè chỉ còn sơn trại rỗng, vắng tanh, ngoại trừ mấy con miêu, khuyển bị bỏ lại.

Phái đoàn bên đóng quân lại sơn trại và phái người về Hoang Sơn báo cáo với Song hiệp.

Đặng lão và toàn dân ai nấy đều vui mừng, mở đại tiệc thết đãi Song hiệp.

Họ Đặng nói :

- Nhờ hổ oai của nhị vị, không phải chiến mà giặc đã tan. Từ nay trở đi, bọn dân lành chúng tôi chắc chắn được tận hưởng thái bình.

Mai Nương, Tử Long nói mấy lời khiêm tốn, ở chơi Hoang Sơn thôn hai ngày mới trở về trang trại. Cam thái thái và quản gia Cam Phúc sửa soạn hôn lễ cho Song hiệp. Tin đó được loan ra khắp trong thung lũng Tần Lĩnh.

Đến ngày Cam gia báo hỷ, mọi người đều cử đại diện ra tận Tây An phủ mua các tặng vật quý giá về mừng hai họ Cam, Lã. Vì số tặng vật rất quan trọng, hai võ sư Tần Trí Võ, Giang Kiên đích thân theo ra Tây An áp tải lễ vật về Tần Lĩnh.

Nhờ có Cam thái thái là bậc hiền mẫu, tề gia nội trợ, Mai Nương, Tử Long được nhàn rỗi đi thăm thú khắp vùng Tần Lĩnh.

Một hôm, cặp nam nữ kiệt hùng ấy ngồi trên thạch phiến nhẵn như mài dưới gốc cây đại dương bên sườn núi, cách xa Cam gia trại độ chừng non một dặm. Cả hai cùng mải miết ngắm phong cảnh hùng vĩ hữu tình, non cao vạn thước, rừng bạt ngàn với những dòng suối bạc vằn vèo, lóng lánh phản chiếu ánh tà dương, xa trông như những con ngân long đang trườn mình trên chiếc thảm bao la rộng lớn.

Mai Nương mơ màng cất tiếng oanh vàng :

- Sư huynh coi, cảnh Tần Lĩnh vô cùng ngoạn mục. Tiểu muội nhất định khai thác cho trang trại thêm diện tích, và mở mã trại ngay tại khu vực này. Cha chả, đẹp tuyệt!...

Ngây ngất, Cam Tử Long mải miết nhìn mái tóc huyền gợn sóng trước đông phong và làm nổi bật nước da mịn hồng như trái đào của giai nhân.

- Kìa! Sư huynh nhìn chi vậy mà không trả lời tiểu muội?

Cam Tử Long say sưa cất giọng trầm :

- Lần đầu tiên Tử Long này không trả lời... hiền nương mà đã trách nhau ư? Ngắm giai nhân tuyệt sắc giữa cảnh non cao rừng thẳm quả thật không có bức danh họa nào đẹp bằng!

Trời! Ngờ đâu thiên hương quốc sắc nhường kia mà khi dụng võ lại thế khả bạt sơn và lúc bình thường thì dịu dàng đáng mến, đến khách Du vàng các ngọc cũng còn thua... Chắc kiếp trước Tử Long này dày công tu luyện nên bây giờ mới có diễm phúc vui vầy loan phụng lương duyên cùng khách cân quắc anh thư nữ kiệt.

Mai Nương nhìn người yêu, mỉm cười hồn nhiên duyên dáng :

- Chao ơi, ông bạn hôm nay mơ mộng đa tình như mặc khách thi nhân...

Tử Long thở phào :

- Chà! Thi nhân thất bộ thành thơ, còn hiệp khách thì nhãn hoa để kiếm. Một văn một võ nhưng cùng một tâm tình, mỹ cảm như nhau, phải không Mai Nương?

Nói đoạn chàng nhẹ nhàng cầm tay Trại Nhiếp Ẩn.

Nàng để nguyên, khẽ ngã đầu vào vai Tử Long, mùi trầm hương tỏa từ làn mây huyền ngào ngạt khiến chàng ngây ngất bàng hoàng :

- Trời! Bao nhiêu năm nay, bây giờ ngu huynh mới được hưởng diễm phúc nồng nàn.

Mơ màng, Mai Nương ngước mắt nhìn Tử Long :

- Thiệt tình, chàng... mến thiếp từ hồi nào?

- Ngay từ khi đôi ta sắp được phép hạ sơn. Thế còn Mai Nương?

- Cùng một thời kỳ ấy. Nếu không thì ai dạy gì bỗng dưng theo một người bạn đồng môn hằng mấy năm trường, chung ăn, chạ ở cho mang tiếng xử nữ, dầu đó là một công tác nghĩa cử. Nhưng tại sao hiền huynh kín tiếng không nói cho thiếp hay?

Cam Tử Long dịu dàng vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trên má hôn thê :

- Ý à! Ai dại gì mà nói ngay để Mai Nương e lệ mất tự nhiên và còn có thể bỏ dở cuộc du hành truy nã kẻ thù?

Hai người im lặng nhìn trời mây cây cỏ hoa ngàn, hai trái tim cùng hòa nhịp yêu đương...

Tới lúc xế chiều, Mai Nương ngồi thẳng lại, tỏ vẻ băn khoăn :

- Sư huynh à, hôn lễ của hai ta đến nơi rồi mà cô mẫu còn biệt cô âm tín... Hay là người quên định kỳ?

- Không, Lã đại sư khi nào lại quên một việc hệ trọng như vậy? Còn hai ngày nữa, biết đâu mai hay mốt Người sẽ cưỡi Kim Điểu tới.

Lã Mai Nương lắc đầu :

- Không bao giờ cổ mẫu ngự Kim Điểu, ngoại trừ đi cùng Thiền sư. Tánh tình cẩn thận, mới khi định làm việc gì, Người đều đến trước, huống hồ hôn lễ hệ trọng của đôi ta!... Tiểu muội cảm tưởng Người bị điều chi ngăn cản.

Tử Long im lặng nhìn cặp chim chiều bay về tổ. Tuy vậy, chàng cũng rất xốn xang về sự đại sư Lã Tứ Nương chậm trễ.

Suốt hai ngày hôm sau, Song hiệp phái gia nhân đón ở ngay lối vào thung lũng, chừng nào thấy Hồng Hiệp Lã Tứ Nương tới thì phải phi mã báo ngay.

Mai trưa ngày mốt, Lã Tứ Nương mới cưỡi hoa lừa vào địa phận Cam gia trại.

Được phi báo, Song hiệp mừng rỡ, phóng mình lên tuấn mã cột sẵn ngoài sau trại, phi như bay ra đón tiếp.

Quỳ bái, Mai Nương nói :

- Chúng con đã tưởng cô mẫu hữu sự nên trễ cuộc hành trình.

Lã đại sư xuống lừa, đỡ hai người dậy mà rằng :

- Ẩu hữu sự thiệt nên ta trễ mấy ngày, dầu sao,sớm muộn, ta bỏ qua sao được ngày trọng đại của các con?

Trao cương lừa, ngựa cho tráng đinh, ba thầy trò lững thững trở về trại.

Được báo trước, Cam thái thái ra tận trang môn đón rước.

Hôm sau, hôn lễ của Lã Mai Nương, Cam Tử Long được cử hành vừa trọng thể, vừa thân mật trước sự hiện diện đông đảo của toàn thể dân Cam gia trại và Hoang Sơn thôn.

Cam gia trại nhà nào cũng treo đèn kết hoa, ca nhạc tưng bừng, tiệc tùng linh đình hỉ hạ, mừng mối lương duyên của cặp trai tài gái sắc lừng danh kiếm khách một thời.

Đêm tân hôn, trước ly hồng tửu hợp cẩn đã cạn, Lã Mai Nương đưa hai tay khẽ nâng cằm Cam Tử Long, thiết tha trìu mến :

- Cam lang ráng ngồi yên cho thiếp được nhìn rõ nét mặt thân yêu...

Âu yếm vòng hai tay vào eo lưng vợ, Cam Tử Long dịu dàng :

- Bộ hiền thê còn chưa biết rõ diện mạo qua sao?

Mai Nương nũng nịu lắc đầu :

- Quả thực chưa. Có bao giờ thiếp dám nhìn rõ lang quân đâu!...

Tân lang cười lớn, bế bồng tân nương lên tay :

- Hiền thê nhẹ quá, chẳng bù cho khi lâm chiến, tọa bộ nặng như núi Thái Sơn.

Để ngón tay trỏ lên môi, tân nương khẽ suỵt miệng :

- Nói nhỏ chớ lang quân! Không sợ bọn nhi nữ đứng ngoài kia nghe thấy cười ta ư?

Từ từ đi về phía giường bát bảo màn che, trướng rủ, Tử Long áp môi lên má ửng hồng của Lã Mai Nương :

- Chà! Lo chi? Chúng thừa biết là chẳng khi nào đôi ta gọi tới nên có lẽ... dong từ lâu rồi, Mai Nương à, đêm xuân ngàn vàng không chuộc, qua chờ đón diễm phúc động đào mà ái khanh là đào nguyên tiên tử...

Thay vì trả lời, Mai Nương nhắm nghiền cặp phượng nhãn, nghe tiếng nói của người yêu dạt dào như gió thoảng tây hiên, toàn thân nàng rung động bởi một cảm giác lạ lùng miên man kỳ bí...

Yến tiệc linh đình suốt năm ngày mới chấm dứt. Đại sư Lã Tứ Nương ở lại Cam gia trại mười hôm mới gọi vợ chồng Cam Tử Long bảo rằng :

- Ta nhất định ngày mốt lên đường và muốn nhắc các con một điều...

Cam Tử Long ngạc nhiên :

- Tết Nguyên Đán đến nơi rồi, kính mời cô mẫu nán lại Tần Lĩnh, sang Xuân hãy về Sơn Đông cũng vừa.

Lã đại sư nghiêm nghị :

- Đối với mọt người đã từng giang hồ hành hiệp, gót chân đặt dấu khắp bốn phương trời như ta, thời gian bất thành vấn đề. Thế nào ta cũng lên đường và căn dặn bảo hai con mấy điều.

Lã Mai Nương thắc mắc :

- Xin cô mẫu cứ dạy, dầu khó khăn biết mấy chúng con cũng chẳng từ nan.

Nhắm mắt suy nghĩ hồi lâu, Lã đại sư cất giọng trầm trầm :

- Mối thù của họ Lã nhà ta, hai con đã thừa biết là ta đã trả như thế nào chớ gì?

Vợ chồng Tử Long đồng thanh :

- Dạ.

- Chính vì vụ trả thù khủng khiếp đó nên mới có vụ liên tục hiện thời và ta mong hai con giúp sức... nhưng chỉ e một mỗi là đang tuần trăng mật...

Cam Tử Long sốt sắng :

- Xin cô mẫu cứ truyền dạy, vợ chồng tiểu điệt dầu nhảy ngay vào nước lửa hay san phẳng Thái Hàng Sơn thành bình địa cũng chẳng từ nan.

Lã đại sư mỉm cười :

- Hay quá! Hiền điệt vừa nhắc đến Thái Hàng sơn, thì chính trong vụ mà ta sắp kể đây dính líu tới võ phái Thái Hàng, Ngũ Đài và Không Động...

Lã Mai Nương nhíu đôi mày xếch ngược :

- Chà! Phải chăng cô mẫu muốn nói tới Phi Phụng người Hoàng tộc Mãn Thanh và đồng bọn của nó?

Lã đại sư gật đầu :

- Chính thế, Cam Phượng Trì đã báo cho ta hay, sau khi con rời Bạch Vân tự về Tần Lĩnh, hiệp sức với Phi Phụng còn có vợ chồng Chung Tam Muội, Lý Tôn Bảo. Cả ba cùng là nhân vật kỳ tài, cao đồ của đại sư Pháp Không phái Không Động. Ngoài ra còn mười bảy hào kiệt phái Ngũ Đài và tám hào kiệt phái Thái Hàng giúp đỡ.

Chúng sẽ chống với một mình ta, bởi vậy ta cần sự cộng tác của hai con.

Lã Mai Nương hỏi :

- Thưa cô mẫu, thành tích của mười bảy môn đồ Ngũ Đài và tám môn đồ Thái Hàng như thế nào?

Lã đại sư chậm rãi :

- Được, để ta kể cho mà nghe. Hai con còn nhớ sáu năm trước đây, ta đã từng có lần nói tới tích tấm biển Danh Trấn Giang Hồ không?

- Thưa có. Xin người thuật cho nghe.

- Ta cần phải thuật cho hai con nghe mới nhận thức được công phu quốc kỳ của bọn hiện tại chúng đối với ta, và hai con sau đây sẽ có dịp trổ tài lực so kiếm với họ...

Lã đại sư yên lặng giây lát, đoạn thở dài :

- Tránh cũng chẳng khỏi định mệnh. Câu chuyện Danh Trấn Giang Hồ như sau đây. Hai con ráng nhớ lấy thành tích, mức độ công phu của họ để thận trọng trong các trận giao tranh mà ta dự đoán sẽ xảy ra khủng khiếp trong tương lai, nếu tên Phi Phụng dám gây bán cùng ta.

Lã Nương hỏi :

- Bạch cô mẫu, phải chăng Phi Phụng là con của Dận Đế mà cô mẫu đã có lần kể sơ sơ lai lịch cho chúng con nghe khi còn ở trên Bạch Vân tự?

Lã đại sư gật đầu :

- Chính nó đó.

- Thưa, chừng nào cô mẫu mới cần tới vợ chồng con?

Lã đại sư suy nghĩ giây lát :

- Hai con cứ bình tâm tận hưởng gia đình hạnh phúc và vui tân Xuân. Ta sẽ báo sau cho biết.

Cam Tử Long nói :

- Từ Sơn Đông đến Tào Lĩnh đường sá hiểm trở xa xôi, không đi trước chúng, tiểu điệt e trễ mắt.

Đại sư mỉm cười :

- Con quên rằng Bạch Vân tự có hai con Kim Điểu lão luyện dư sức bay ngàn dặm ư? Chúng sẽ đưa tin về tận đây.

Sốc lại đai áo, Lã Mai Nương hỏi :

- Ngoài Cam lang và con, cô mẫu có bảo ai giúp sức nữa không?

- Vợ chồng Cam Phượng Trì.

Tử Long thưa :

- Tế điệt e ít người quá. Riêng tên Phi Phụng và hai vợ chồng Lý Tồn Báo, Chung Tam Muội đã đáng tay bảo thủ rồi, ngoài ra còn mười bảy hào kiệt Ngũ Đài, tám danh thủ Thái Hàng. Lực lượng đối phương khá lớn.

Lã đại sư nói :

- Hảo thủ Ngũ Đài còn mười sáu người thì đúng hơn, đó là: Vạn Phu Hùng Bằng Phi, Kỳ Tử Kiến, Phùng Tiểu Điền, Mã Vân, Từ Hoàng, Chiêu Bạch Tốn, Lâm Đức Mạnh, Tảo Long, Tảo Hồ, Cấp Vân Lương, Lý Đạt, Tiêu Thiên Cát, Bách Quang Hòa, Đới Thái Kỷ, Hàn Đăng, Hoàng Trí Hiền. Còn đệ nhị hảo thủ Ngũ Đài là Vương Trút Tiết, con trai của Vương Cửu Công thì bỏ đi mất rồi.

Mai Nương nói :

- Cô mẫu có nhớ tên hảo thủ Thái Hàng không?

- Có chứ, Hùng Văn Lượng, Đặng Thiên Văn, La Bích, Kiều Mỹ Hoa, Giang Thành, Hán Siêu, Thái Diên Khoa, Vương Hảo.

Theo như tin đồn thì Hán Siêu đã vong mạng vì Vạn Phu Hùng Bằng Phi khi trước nhưng cũng có người đồn là y thoát chết.

Đáng lẽ hai toán hào thủ đó đối lập với nhau vì vụ Hán Siêu nhưng nhờ sự khuyên ngăn và trung gian của vợ chồng Lý Tôn Báo, Chung Tam Muội và Phi Phụng nên hai bên đã hợp tác, và cả hai bên cùng hùa theo Pháp Không phái Không Động.

Mày kiếm xếch ngược, Lã Mai Nương nói :

- Phái Ngũ Đài có Ỷ Vân thiền sư và phái Không Động còn Thạch Phủ Kính, lẽ nào hai vị ấy lại để những nhân vật kia gây hẳn mù quáng với cô mẫu?

Lã đại sư trầm ngâm hồi lâu :

- Ỷ Vân đạo hữu nhu nhược và có ý nể nang Vạn Phu Hùng Bằng Phi. Tên họ Bằng này rất có thể một ngày kia sẽ cùng đồng bọn kéo về Ngũ Đài sơn truất phế Ỷ Vân cho dễ kéo cánh hiệp tác với Không Động.

Còn Thạch Phủ Kính thì so bì sao được với Pháp Không là sư huynh y. Không những thế, Pháp Không còn có ba đệ nhất môn đồ, Lý Tôn Báo, Chung Tam Muội và Phi Hùng vào hùa thì cái ngôi vị Sư trưởng Không Động của lão sư Thạch Phủ Kính không còn chi chắc chắn. Chúng ta cũng căn cứ vào đó để dự đoán thái độ của Pháp Không và ba đồ đệ ruột của nhân vật ấy.

Nói tới đây, Lã đại sư bèn thuật rõ ràng tỉ mỉ câu chuyện Danh Trấn Giang Hồ cho Song hiệp nghe.

Sau bữa tiệc tiễn hành, hai hôm sau, Lã đại sư từ biệt Cam thái thái và Mai Nương, Tử Long, lên đường.

Cam, Lã tiễn đại sư ra khỏi thung lũng Tần Lĩnh sơn, dùng dằng chẳng muốn chia tay.

Đại sư nói :

- Dầu đưa nhau vạn dặm cũng sẽ tới lúc đôi ngả, đôi nơi, thôi hai con khá trở về cho ta an tâm dong ruổi dặm trường.

Lã Mai Nương đành cùng chồng bái lạy, đứng nhìn người ra đi, mãi cho tới lúc Đại sư khuất bóng sau rừng cây.

Đường về vắng vẻ, giữa cảnh hoa ngàn gió núi, Mai Nương, Tử Long quàng ngang lưng nhau lặng lẽ hồi trang.

Gió lạnh lùng thổi mạnh từ phương Bắc, Mai Nương rùng mình kéo cao cổ áo lông cừu.

- Hôm nay trời chuyển gió, lạnh dữ da, hiền thê?

Mai Nương âu yếm ngước mặt nhìn chồng, nàng nói nhẹ nhàng qua hơi thở :

- Thiếp nhớ lại những mùa Đông đã qua, chúng ta đi bên nhau mà đâu có được... ấm áp như buổi hôm nay?

Không ai bảo ai, đồng thời hai cánh tay quàng trên lưng siết chặt hơn...


Hết
User avatar
CatWoman
 
Posts: 147
Joined: Wed Dec 14, 2011 11:48 am
I am: Other

Previous

Return to Martial Arts

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 4 guests



www.VomtroiMagazine.com

All Daily News - Tin mới nhất
www.VomTroiMagazine.com 

********

Cám Ơn.Thank You.Merci

Contact us

Vom Troi Magazine

9101 Boul. Maurice Duplessis 
Succ. Rivières des Prairies
P.O. Box 25273
H1E – 6M0 Mtl PQ 
Tel: 514-677-7315

VomtroiMagazine@gmail.com
VNBusinessMedia@Yahoo.com 

_________________________ __________________________
 Supporters **** ****

        


HTML Counter
cron