Board index   FAQ   Search  
Register  Login

*** ***
Click here to go to vomtroimagazine.com
Supporters

Vườn Thơ Việt Tuyển (moved)

Thi-phú, Văn vần

Re: Vườn Thơ Việt Tuyển (moved)

Postby Nguyễn Long Hiệp » Sun Mar 23, 2014 7:53 pm

Trên đường về


Một ngày biếc thị thành ta rời bỏ
Quay về xem non nước giống dân Hời:
…………………………………………………………..
………………………………………………………….
Đây, những tháp gầy mòn vì mong đợi,
Những đền xưa đổ nát dưới Thời gian,
Những sông vắng lê mình trong bóng tối,
Những tượng Chàm lở lói rỉ rên than.

Đây, những cảnh ngàn sâu cây lả ngọn,
Muôn Ma Hời sờ soạng dắt nhau đi;
Những rừng thẳm bóng chiều lan hỗn độn,
Lừng hương đưa, rộn rã tiếng từ quy!

Đây, chiến địa nơi đôi bên giao trận,
Muôn cô hồn tử sĩ hét gầm vang.
Máu Chàm cuộn tháng ngày niềm oán hận,
Xương Chàm luôn rào rạt nỗi căm hờn.

Đây, những cảnh thái bình trong Chiêm quốc,
Những cô thôn vàng nhuộm nắng chiều tươi;
Những Chiêm nữ nhẹ nhàng quay lại ấp,
Áo hồng nâu phủ phất xõa lời vui.

Đây, điện các huy hoàng trong ánh nắng,
Những đền đài tuyệt mỹ dưới trời xanh.
Đây, chiến thuyền nằm mơ trên sông lặng;
Bầy voi thiên trầm mặc dạo bên thành.

Đây, trong ánh ngọc lưu ly mờ ảo
Vua quan Chiêm say đắm thịt da ngà,
Những Chiêm nữ, mơ màng trong tiếng sáo,
Cùng nhịp nhàng, uyển chuyển uốn mình hoa.

Những cảnh ấy trên Đường Về ta gặp,
Tháng ngày qua ám ảnh mãi không thôi.
Và từ đấy lòng ta luôn tràn ngập
Nổi buồn thương nhớ tiếc giống dân Hời.


Chế Lan Viên.

Đôi dòng về tác giả: Chế Lan Viên, sinh năm 1920. Quê ở Bình Định. Học trường Qui Nhơn. Có bằng thành chung.
Đã đăng thơ: Tin văn, Tiểu thuyết thứ bảy, Phụ nữ, Trong khuê phòng, Người mới. Đã xuất bản: Điêu tàn (1937)

Trích - Nguyễn Long Hiệp
Nguyễn Long Hiệp
 
Posts: 38
Joined: Wed Jan 22, 2014 8:23 am
I am: Friend

Re: Vườn Thơ Việt Tuyển (moved)

Postby Nguyễn Long Hiệp » Sun Mar 23, 2014 8:02 pm

Năm qua
Em nhớ năm em mới lên mười,
Tóc em buôn xõa chấm ngang vai,
Ngây thơ nào biết em xinh đẹp,
Cùng trẻ bên đường đánh “chắt” chơi.
Anh đi qua đó đứng nhìn em,
Em vứt sành đi vội đứng lên,
Dắt tay cười nói thi nhau chạy,
Em vấp vào anh ngã xuống thềm.
Me em chạy lại bế lên hôn,
Êm ái đe em sẽ đánh đòn.
Em phải nhịn đau không dám khóc,
Vì em trông thấy vẻ anh buồn…

Em nhớ năm em lên mười hai,
Một mình em lấy trộm gương soi,
Đường ngôi đương kẻ thì anh đến,
Anh đến bên em mỉm miệng cười.
Em thẹn, quăng gương chạy xuống nhà,
Nín hơi anh gọi cũng không thưa,
Sau mành lấp ló em nhìn trộm,
Em đợi anh về mới dám ra…

Em nhớ năm em lên mười lăm,
Cũng ngày đông cuối sắp sang xuân.
Mừng xuân em thấy tim hồi hộp,
Nhìn cái xuân sang khác mỗi lần.
Ba mươi, em đứng ngắm hoa đào:
Nghỉ học anh về qua trước ao,
Ngẩng mặt vừa khi anh ngó thấy,
Ném hoa em vội chạy ngay vào.
Mồng hai, anh lễ tết nhà em.
Em đứng nhìn anh, nấp bóng rèm,
Mười sáu xuân rồi anh đã nhớn;
Tìm em rầu rĩ vẻ anh nhìn.
Em thấy tim em đập rộn ràng,
Muốn ra lại ngại cháy tâm can.
Mẹ em rót nước mời anh uống;
Anh tủi, em rầu, ai khổ hơn?
Năm ấy xuân em có một mình,
Ai vui em những ngẩn ngơ tình.
Này quân tam cúc năm xưa đó;
Nào lúc vui đùa, em với anh?
Mồng một, vui xuân hai chúng ta,
Em mười ba tuổi, tính còn thơ.
Em anh còn cãi nhau như trẻ,
Em dỗi, anh nhìn, dạ ngẩn ngơ…

Xuân nay xuân trước cách bao rồi?
Nhớ buổi xuân nào, tiếc phút vui,
Em ước đôi ta cùng bé lại :
Vui xuân lại được đánh bài chơi !
Ngày nay nhớ lại buổi vô tình,
Anh lặng yêu em, em nhớ anh.
Rồi nữa xuân qua, xuân lại lại
Biết rằng sau có vẹn ba sinh ?

Hôm qua em đến mái đông lân,
Cô gái khâu thêu vẻ ngại ngần.
Tơ lụa bộn bề quần áo cưới,
Vội vàng cho khách kịp ngày xuân,
Duyên mình hờ hững hộ duyên ai,
Cô gái đông lân dán ngậm ngùi
Ngán nỗi năm năm đưa chỉ thắm,
Phòng không may áo cưới cho người !...

Anh ơi ! anh mãi bước công danh,
Để phụ cho nhau một mối tình.
Nhánh liễu vườn xuân, ai ấy chủ ?
Chờ ai biết có khỏi trao cành ?
Má đỏ, xuân em chỉ có thì,
Xuân qua, phó nhẽ đợi anh về,
Tương tư lệ nhỏ phai màu phấn,
Anh hỡi ! yêu nhau há đợi gì ?
Danh lợi như mây nổi giữa giời:
Hồng nhan phải giống mãi trên đời ?
Đợi anh áo gấm xuân sau lại,
Chỉ sợ nghiêng giành hót quả mai !

J.Leiba


Đôi dòng về tác giả:
J. Leiba, tên thật là, Lê văn Bái. Sinh năm 1912, ở Yên Bái. Sinh quán, làng Nam Trực, phủ Nam Trực (Nam Định).
Đã viết các báo: Ngọ báo, Loa, Tin văn, L’Annam nouveau. Tiểu thuyết thứ bả, Ích hữu, Việt báo, Nam cường (ký Thanh Tùng Tử và sau J.Leiba).
“……. Thơ Leiba ra đời (1934) giữa lúc ai nấy đều thấy mình như trẻ lại. Các nhà thơ đương thời, Thế Lữ, Đông Hồ, Thái Can, kẻ trước người sau, đều tả bằng những nét âu yếm nỗi lòng của người thiếu nữ lúc mới bén tình yêu. Nhưng không ai nói được đây đủ như tác giả bài “Năm qua” những giai đoạn của một cuộc yêu đương nhóm lên từ hồi tóc còn bỏ xoã. Ít ai nói được như Leiba những vui buồn của người xuân nữ. ……… “


Trích- lược. Nguyễn Long Hiệp.
Nguyễn Long Hiệp
 
Posts: 38
Joined: Wed Jan 22, 2014 8:23 am
I am: Friend

Re: Vườn Thơ Việt Tuyển (moved)

Postby Nguyễn Long Hiệp » Mon Apr 07, 2014 2:34 pm

Ave Maria


Như song lộc triều nguyên: ơn phước cả,
Dâng cao dần thần nhạc sáng hơn trăng,
Thơm tho bay cho đến cõi Thiên Đàng,
Huyền diệu biến thành muôn kinh trọng thể.
Và Tổng Lãnh Thiên Thần quỳ lạy Mẹ.
Tung hô câu đường hạ ngớp châu sa.
Hương xông lên lời ca ngợi sum hòa;
Trí miêu duệ của muôn vì rất thánh.

MARIA! Linh hồn tôi ớn lạnh.
Run như run thần tử thấy long nhan,
Run như run hơi thở chạm tơ vàng,
Nhưng lòng vẫn thấm nhuần ơn trìu mến.

Lạy Bà là Đấng tinh truyền thanh vẹn
Giầu nhân đức, giầu muôn hộc từ bi,
Cho tôi dâng lời cảm tạ phò nguy
Cơm lâm luỵ vừa trải qua dưới thế.
Tôi cảm động rưng rưng hai dòng lệ:
Dòng thao thao bất tuyệt của nguồn thơ.
Bút tôi reo như châu ngọc đền vua;
Trí tôi hớp bao nhiêu là khí vị…
Và trong miệng ngậm câu ca huyền bí,
Và trong tay nắm một nạm hào quang…

Tôi no rồi, ơn võ lộ hòa chan.

Tấu lạy Bà, Bà rất nhiều phép lạ.
Ngọc Như Ý vô tri còn biết cả,
Huống chi tôi là Thánh thể kết tinh.
Tôi ưa nhìn Bắc Đẩu rạng bình minh,
Chiếu cùng hết khắp ba ngàn thế giới…
Sáng nhiều quá cho thanh âm vời vợi,
Thơm dường bao cho miệng lưỡi khong khen.

Hỡi Sứ thần Thiên Chúa Gabriel
Khi Người xuống truyền tin cho Thánh Nữ,
Người có nghe xôn xao muôn tinh tú?
Người có nghe náo động cả muôn trời?

Người có nghe thơ mầu nhiệm ra đời
Để ca tụng, - bằng hoa hương sáng lạng,
Bằng tràng hạt, bằng Sao Mai chiếu rạng
Một đêm xuân là rất đỗi anh linh ?

Đây rồi ! Đây rồi ! Chuỗi ngọc vàng kinh,
Thơ cầu nguyện là thơ quân tử ý
Trượng phu lời và tông đồ triết lý,
Là nguồn trăng yêu mến Nữ Đồng Trinh,
Là nguồn Đau chầu luỵ. Nữ Đồng Trinh…

Cho tôi thắp hai hàng cây bạch lạp,
Khói nghiêm trang sẽ dâng lên tràn ngập
Cả hàn giang, cả màu sắc thiên không,
Lút trí khôn và ám ảnh hương lòng
Cho sốt sắng, cho đê mê nguyền ước…

Tấu lạy Bà, lạy Bà đầy ơn phước,
Cho tình tôi nguyên vẹn tợ trăng rằm,
Thơ trong trắng như một khối băng tâm

Luôn luôn reo trong hồn, trong mạch máu;
Cho vỡ lở cả muôn ngàn tinh đẩu,
Cho đê mê âm nhạc và thanh hương
Chim hay tên ngọc, đá biết tuổi vàng,
Lòng vua chúa cũng như lòng lê thứ
Sẽ ngây ngất bởi chưng thơ đầy ứ
Nguồn thiêng liêng yêu chuộng MẸ SẦU BI.

Phượng Trì! Phượng Trì! Phượng Trì! Phượng Trì!

Thơ tôi bay suốt một đời chưa thấu
Hồn tôi bay đến bao giờ mới đậu
Trên Triều thiên ngời chói vạn hào quang?

Hàn Mặc Tử.
Đôi dòng về tác giả: Hàn Mặc Tử tên thật là Nguyễn Trọng Trí. Sinh ngày 22 tháng 9 năm 1912, tại Lệ Mỹ (Đồng Hới), mất ngày 11 tháng 11 năm 1940. Trú ngụ tại Quy Nhơn từ nhỏ. Nhà nghèo, cha mất sớm. Học trường Quy Nhơn đến nam thứ ba. Làm sở Đạc điền một độ; bị đau rồi mất việv. Vào Nam làm báo ít lâu lại trở về Quy Nhơn. Kế đó mắc bệng hủi, đưa vào nhà thương Quy Nhơn rồi mất ở đó. Làm thơ từ lúc mười sáu tuổi (lấy hiệu là Phong Trần rồi Lệ Thanh). Đến năm 1936, khi chủ trương tờ phụ trương văn chương báo Sài gòn mới đổi hiệu là Hàn Mặc Tử.
Đã đăng thơ: Phụ nữ tân văn, Saìgòn,Trong khuê phòng, Đông Dương tuần báo, Người mới.
Đã xuất bản Gái quê (1936).

Trích - Nguyễn Long Hiệp.
Nguyễn Long Hiệp
 
Posts: 38
Joined: Wed Jan 22, 2014 8:23 am
I am: Friend

Re: Vườn Thơ Việt Tuyển (moved)

Postby Nguyễn Long Hiệp » Fri Apr 11, 2014 8:47 am

vội vàng


Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất;
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi.
Của ong bướm này đây tuần tháng mật;
Này đây hoa của đồng nội xanh rì;
Này đây lá của cành tơ phơ phất;
Của yến anh này đây khúc tình si
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi.
Mỗi sáng sớm thần vui hằng gõ cửa;
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;
Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa;
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.
Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua,
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất.
Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật.
Không cho dài thời trẻ của nhân gian,
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại !
Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,
Nên buâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;
Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi,
Khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt…
Con gió xinh thì thào trong lá biếc,
Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi ?
Chim rộn ràng bỗng dứt tiếng reo thi,
Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa ?
Chẳng bao giờ, ôi ! Chẳng bao giờ nữa…
Mau đi thôi ! Mùa chưa ngã chiều hôm,
Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn ;
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
Và non nước, và cây, và cỏ rạng,
Cho chếng choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,
Cho no nê thanh sắc của thời tươi;
- Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi !


Xuân Diệu


Đôi dòng về tác giả: Xuân Diệu, họ Ngô. Sinh ngày 2 tháng 2 năm 1917. Người làng Trảo Nha, huyện Can Lộc (Hà Tĩnh). Học ở Quy Nhơn, Huế, Hà Nội. Có bằng tú tái Tây.
Đã viết cho các báo: Phong hoá, Ngày nay, Tinh hoa, … Đã xuất bản: Thơ Thơ (Đời nay, Hà Nội, 1938),…


Trích - Nguyễn Long Hiệp.
Nguyễn Long Hiệp
 
Posts: 38
Joined: Wed Jan 22, 2014 8:23 am
I am: Friend

Re: Vườn Thơ Việt Tuyển (moved)

Postby Nguyễn Long Hiệp » Fri Jan 01, 2016 11:32 am

Bùi Giáng

Nỗi Lòng Tô Vũ
Kỷ niệm một đoạn đời 15 năm chăn dê ở
núi đồi Trung-Việt: Nam, Ngãi, Bình, Phú.
Đồi tăm tắp chạy về ôm chân núi,
San sát đồi phủ phục quấn núi xanh.
Chiều xuống rồi, tơ lòng rộn ràng rối,
Trời, núi, đồi, ngây ngất nhảy dê nhanh.
Thôi từ nay, tha hồ em mặc sức
Nhảy múa tung sườn núi, vút giòng khe.
Thôi từ nay, tha hồ em mặc sức
Vang vang lên, đồi núi vọng “be be.”
Mấy bận nào, Trà-Linh, qua Đá Dừng, Hòn Dựng
Dùi-Chiêng về Phường-Rạch, ngược Khe-Rinh
Bao lần anh cùng chúng em lận đận
Bôn ba băng rú rậm, luống rùng mình.
Nhưng từ nay, Giáp-Nam anh đóng trại
Cố định rồi, em khỏi ngại ngày đêm
Dưới nắng mưa tha phương du mục mãi
Cay đắng từng, bùi ngọt đậm đà thêm.
Chiều hôm nay, bên chó vàng chễm chện
Anh lặng nghe em “bé hé” bên sườn đồi
Khoanh mấy vòng, tay anh thoăn thoắt bện
Vòng cho em từng chiếc sắp xong rồi.
Chiều vàng xuống, em đà no nê chắc?
Huýt tù và, em xúm xít lại, anh đeo cho
Mỗi chúng em, mỗi vòng mây, mỗi sắc,
Lại mau đây! To nhỏ cổ, anh so.
Này em Đen, chiếc vòng vàng tươi thắm
Này em Vàng, chiếc trắng há mù đâu.
Này em Trắng, chiếc hồng càng thắm lắm.
Này đây em Hoa Cà hỡi! chiếc nâu.
Ngẩng đầu lên, dê ơi, anh thong thả.
Đeo vòng vào, em nghển cổ cong xinh.
Ngẩng đầu lên, nhìn lòng anh vàng đá
Gửi gắm vào vòng mây nhuộm, trao duyên.
Ngẩng đầu lên, nhìn anh mờ mắt lệ...
Từ lần đầu vòng ngọc tuổi hai mươi
Trao người em trăm năm lời ước thệ,
Đây lần đầu cảm động nhất mà thôi.*
Vòng em xong, vòng anh dành riêng chiếc.
Dành riêng mình, dê hỡi, hiểu vì sao?
Vì lòng anh luống âm thầm tha thiết
Gắn đời mình trọn kiếp với Dê Sao.
Nhìn anh đây, các em Vàng, Đen, Trắng.
Tía Hoa Cà, lổ đổ, thấu lòng chưa?
Từ từ đưa chiếc vòng lên thủng thẳng,
Anh từ từ đưa xuống cổ đong đưa.
Và giờ đây một lời thề đã thốt,
Nghìn thu sau, đồi núi chứng cho ta.
Cao lời ca bê hê em cùng thốt
Hòa cùng lời anh nghẹn nỗi thiết tha.
Và giờ đây, hoàng hôn mờ trĩu nặng.
Bốn bề tràn lan bóng mịt mùng sa.
Xếp hàng ngay, nhanh lên, hàng ngũ thẳng
Rập ràng về “bế hế” rập ràng ca.
(1951-52)
Đây là một bài thơ tràn trề hạnh phúc của thi sĩ. Bài thơ có bốn chú thích, hai câu đầu nói về các miền núi Trung Việt, trong đó vùng Giáp Nam “tuy cũng thuộc miền đồi núi nhưng không hoang độc cách biệt như mấy vùng kể bên trên.” “Dê Hoa Cà đẹp vô cùng, có sắc lông lổ đổ tía hồng. Nhất là những buổi chiều dưới ánh nắng vàng xa xa hình bóng dê nổi bật trên sườn núi xanh lơ. Dê Hoa Cà còn gọi là Dê Sao (vì lổ đổ sáng như sao).” Chú thích cuối cùng của bài thơ, Bùi Giáng viết: “Ý nói cái lần đầu, thuở hai mươi tuổi, trao chiếc vòng ngọc cho vị hôn thê, mà không cảm động bằng lần đeo vòng cho dê vậy.” Viết về dê như tác giả Nỗi Lòng Tô Vũ, Bùi Giáng là vô địch, không một ai có thể làm một bài thơ nữa về dê như ông. Và đây cũng là bài thơ dài nhất của tác giả Mưa Nguồn, tập thơ đầu tay của ông in năm 1962, chín năm sau bài thơ náy. Còn Bùi Giáng chăn bò ra sao?
Anh lùa bò đi qua bờ ruộng
Ruộng bờ qua cây luống cày qua
Xuân xanh lắm lúc như là
Mười mê một tỉnh sơn hà gió trăng.
Anh lùa bò bờ quen bờ thuộc
Thuộc bờ quen luống chuốc ưu tư
Năm đi tháng lại bù trừ
Ngày đi vĩnh viễn anh ừ cho anh.
(Anh lùa bò, Mùa Thu Trong Thi Ca)
Nỗi Lòng Tô Vũ có phải là nỗi lòng Bùi Giáng chăng. Tô Vũ chăn dê 19 năm sống với người vợ hầu nhân, Bùi Giáng chăn dê 15 năm nghĩ gì về hầu nhân?
Đi về trong cõi người ta
Trước là thi sĩ sau là đười ươi.
(Bùi Giáng, trích bài Gấu ôi trong tập Mùa Thu Trong Thi Ca
Nguyễn Long Hiệp
 
Posts: 38
Joined: Wed Jan 22, 2014 8:23 am
I am: Friend

Previous

Return to Poetry

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 10 guests



www.VomtroiMagazine.com

All Daily News - Tin mới nhất
www.VomTroiMagazine.com 

********

Cám Ơn.Thank You.Merci

Contact us

Vom Troi Magazine

9101 Boul. Maurice Duplessis 
Succ. Rivières des Prairies
P.O. Box 25273
H1E – 6M0 Mtl PQ 
Tel: 514-677-7315

VomtroiMagazine@gmail.com
VNBusinessMedia@Yahoo.com 

_________________________ __________________________
 Supporters **** ****

        


HTML Counter
cron