Board index   FAQ   Search  
Register  Login

*** ***
Click here to go to vomtroimagazine.com
Supporters

Truyện Hay Ý Đẹp

Văn chương, Văn xuôi

Moderator: Editor 1

Truyện Hay Ý Đẹp

Postby Editor 1 » Sun Dec 18, 2011 2:02 pm

Nghèo & Giàu

Chàng thanh niên nọ lúc nào cũng than vãn số mình không tốt, không thể giàu có được. Một ngày, một ông lão đi qua, nhìn thấy vẻ mặt ủ ê của anh bèn hỏi :
- Chàng trai, sao trông cậu buồn thế, có việc gì không vui à?
- Cháu không hiểu tại sao cháu làm việc chăm chỉ, vất vả mà vẫn nghèo. Chàng trai buồn bã nói.
- Nghèo ư, cháu là một người giàu đó chứ?
- Chưa ai nói với cháu như vậy cả, cháu rất nghèo.
- Giả như ta chặt ngón tay cái của cháu, ta trả cháu 3 đồng tiền vàng cháu có đồng ý không?
- Không ạ.
- Giả như ta chặt một bàn tay của cháu, ta trả 30 đồng tiền vàng, cháu có chịu không?
- Không bao giờ.
- Vậy ta muốn lấy đi đôi mắt của cháu, ta trả cháu 300 đồng tiền vàng, cháu thấy thế nào?
- Cũng không được.
- Vậy ta trả cháu 3000 đồng tiền vàng để cháu trở thành ông lão như ta, già cả, lú lẫn được không?
- Đương nhiên là không.
- Cháu muốn giàu. Vậy ta sẽ đưa cho cháu 30,000 đồng tiền vàng để lấy đi mạng sống của cháu, cháu thấy thế nào?
- Cháu cảm ơn ông! Cháu đã hiểu cháu cũng là một người giàu có.

Trong cuộc sống, rất nhiều người thường than thân trách phận mà không thực sự hiểu ra mình còn hạnh phúc hơn rất nhiều người khác.
Bạn hãy xem:
- Nếu sáng mai tỉnh dậy, cảm thấy mình khỏe mạnh, thì bạn đã hạnh phúc hơn rát nhiều người không còn cơ hội sống đến ngày mai.
- Nếu bạn còn cảm nhận được vẻ đẹp của một ngày nắng mới, thì bạn đã hạnh phúc hơn hàng triệu người khác không may mắn được nhìn những vẻ đẹp giản dị của đời thường.
- Nếu bạn chưa bao giờ phải trải qua sự tàn phá của chiến tranh, sự đơn độc , lạnh lẽo trong nhà tù, chưa bị đói rét rình rập, thì bạn đã hạnh phúc hơn 500 triệu người trên trái đất.
- Nếu trong tủ lạnh nhà bạn có thức ăn, bạn có quần áo để mặc, có tiền để tiêu xài, thì bạn đã hạnh phúc hơn rất nhiều người nghèo đói vô gia cư trên thế giới.
- Nếu bạn có tài khoản trong ngân hàng, thì bạn đã được xếp vào nhóm 8% những người giàu nhất thế giới.
- Nếu bố Mẹ bạn vẫn còn sống, và sống vui vẻ hạnh phúc bên nhau, thì bạn thuộc số ít nhóm người hạnh phúc nhất trên thế giới.Nếu trên khuôn mặt bạn lúc nào cũng nở nụ cười tươi tắn, bạn luôn cảm thấy lạc quan yêu đời, thì bạn là người vô cùng hạnh phúc bởi trên thế giới có rất nhiều người muốn lạc quan như bạn mà không được.
- Nếu bạn được ôm người thân vào lòng hay được chia sẻ cùng họ những tâm sự của mình, thì bạn đã là người hạnh phúc hơn nhiều người khác không bao giờ nhận được tình yêu thương từ người khác.
- Nếu bạn vẫn còn nhận được những lời chúc phúc từ những người xung quanh, thì bạn đã hạnh phúc hơn rất nhiều người cô đơn, không người thân thuộc.
- Nếu bạn đọc được những dòng chữ này, thì bạn đã hạnh phúc hơn 2 tỷ người không thể đọc được trên thế giới.Sau khi bạn đọc xong những dòng chữ này, bạn có thể nhìn lại mình qua gương và mỉm cười :" Hóa ra, mình cũng là một người giàu có và hạnh phúc"

Sưu tầm
Tên của Diễn Đàn: Tea Lounge
User avatar
Editor 1
 
Posts: 687
Joined: Wed Nov 23, 2011 5:39 pm
I am: Reader

Re: Truyện Hay Ý Đẹp

Postby Editor 1 » Sun Dec 18, 2011 2:09 pm

Những Chiếc Xe Rác....

Một hôm tôi nhảy lên được một xe tắc-xi để vội-vả đến sân bay. Xe chúng tôi đang chạy bên băng (lane) phải, thì có một chiếc xe đen thui bỗng từ bãi đậu chồm ra ngay trước mũi xe. Bác tài-xế tắc-xi của tôi bèn đạp thắng, xe lết đi, và chỉ thoát đụng phải chiếc xe kia trong gang tấc!

Người lái xe kia gân cổ lên nhìn chúng tôi lơ-láo, rồi cất tiếng chửi bới. Bác tài-xế của tôi chỉ mỉm cười và còn vẫy tay chào gã kia. Tôi muốn nói bác ta quả thật là người hiền khô và dễ thương quá đi! Thấy thế, tôi bèn hỏi tại sao bác ta lại xử sự như vậy. Tên kia suýt chút nữa đã làm tan nát chiếc xe của bác và đưa cả hai chúng ta vào nhà thương! Và đây là lúc bác tài-xế đã dạy cho tôi một bài học mà tôi gọi là “Luật Cư Xử Với Chiếc Xe Ðổ Rác”

Bác tài giải-thích rằng: Trên đời nầy không thiếu gì những người chẳng khác gì… những xe đổ rác! Họ chạy lông-nhông ngoài đường, thân mình đầy rác-rưởi, tâm hồn tràn ngập thất-vọng, tức-giận, và bất-mãn với đời. Rác-rưởi càng chồng chất thì họ lại càng muốn tìm được nơi nào trút bỏ, và đôi khi họ nhằm ngay chính bạn để trút đống rác đó.

Vậy thì tại sao bạn lại phải chuốc lấy đống rác nầy nhỉ! Tại sao không chỉ mỉm cười, vẫy tay chào họ, chúc họ khỏi bệnh, rồi tiếp tục con đường mình đi! Nhớ đừng lấy cọng rác nào của họ để rãy lên những người khác nơi mình làm việc, trong gia đình mình, hay cho những người mình gặp trên đường phố.

Ðiểm then chốt cần nhớ là những con người thành-công đều là những kẻ không để cho rác-rưởi xen vào chiếm đoạt một ngày của đời mình. Cuộc sống vốn ngắn ngủi, thì cớ sao sau một giấc ngủ dậy, lại phải vấn vương vì một hối-tiếc nào đó nhỉ? Do đó, ..
* Hãy yêu-thương những kẻ đã đối xử đẹp với ta, và
* Hãy cầu Trời tha-thứ cho những kẻ đã xử tệ với ta,

Cuộc sống nầy chẳng qua chỉ có 10% là do bạn gây ra; và còn lại 90% là tùy xem bạn đối-phó, cư xử với nó như thế nào.

Sưu tầm
Tên của Diễn Đàn: Tea Lounge
User avatar
Editor 1
 
Posts: 687
Joined: Wed Nov 23, 2011 5:39 pm
I am: Reader

Re: Truyện Hay Ý Đẹp

Postby Editor 1 » Sun Dec 18, 2011 7:58 pm

--------------------------------------------------------------------------------


Ấm giữa mùa đông

Chính mọi người đã làm tôi thay đổi suy nghĩ, cuộc đời này đã hết những người tốt bụng, chỉ còn người vô cảm.
Một ngày giữa đợt lạnh đầu tiên của Hà Nội.

Tôi khoác ba lô đi chụp ảnh ở chân cầu Thăng Long. Xe buýt dừng cách điểm cần chụp hình những gần 2 cây số. Lếch thếch bước giữa gió lạnh, nắng hanh, đường cao tốc bụi phả mịt mù. Tôi bất chợt nghe được tiếng một cô gái, “Đi nhờ xe không em?”- một chị dáng sinh viên, khá trẻ, dừng Honda trước mặt tôi. Suy nghĩ 3 giây, “Có, chị ạ, ôi may quá”. “Em không mang mũ bảo hiểm, ngại công an không chị?”. Ngày nào chị chẳng đi đường này, yên tâm đi”… Đưa tôi đến tận nơi cần chụp hình, chị còn ngoái lại, “viết cho hay vào em nhé, ngày nào chị cũng đi qua cái chợ này, tắc đường lắm!”

Ảnh chụp xong, 5h, tôi lại lếch thếch khoác cái ba lô nặng, ven đường cao tốc Nội Bài- Bắc Thăng Long tìm một lối sang đường dừng xe buýt. Một thanh niên dừng xe trước mặt: “Em có đi nhờ không, lên đây anh đèo một đoạn”- Chiếc Wave khá mới. Trước xe để một cái cặp công sở. Lai tôi đến đoạn sang đường, anh còn nhắc tôi đi về cẩn thận.

Chưa tìm được bến xe buýt. Tôi đang ngơ ngác thì một bác tầm trên 50, chiếc xe cũ, dắt một chiếc mũ dự phòng vẫy tôi. Tôi mau mắn, “Cháu không có tiền đi xe ôm đâu bác ạ”. Người đàn ông cười hiền từ, “Lên đây bác cho đi nhờ một đoạn. Đến trạm bus kia còn gần cây số đấy…” Tôi cười ngại ngùng. Người đàn ông đó còn dặn cẩn thận, tôi nên bắt xe bao nhiêu, đứng gọn lại kẻo xe tông. Bus 07 trờ tới, tôi lao lên xe, bóng người đàn ông khắc khổ trên chiếc Honda cũ hòa vào dòng người đông đúc cầu Thăng Long…

Bạn bè tôi hay nói, cuộc đời này chẳng tin được ai nữa rồi. Bạn bè cùng phòng trọ thì lấy đồ đạc, tiền bạc của nhau. Chủ nhà với sinh viên thì như kẻ thù. Ra chợ, lên bus chỉ sợ móc túi…

Thật sự, tôi cũng lờ mờ hết lòng tin vào những người dưng nơi công cộng. Tôi phát ngán và sợ hãi mỗi ngày lên mạng, và thấy bày đủ ra trước mặt mình đủ các tít báo ghê rợn nhất: Đâm, cướp, chém, giết, hiếp. Và bỗng sợ cảm giác rung mình mỗi sáng ngồi trà đá vỉa hè, nghe tiếng rao lanh lảnh của cái loa bán báo dạo: Báo đê, báo đê, vụ thảm sát tiệm vàng Bắc Giang làm 3 người chết, một đứa trẻ bị chém cụt tay, một thanh niên giận người tình nhảy xuống sông Tô Lịch tự vẫn, người đàn ông man rợ giết vợ, nhét xác xuống bể phốt… báo đê…ê… Những âm thanh rầu rĩ ấy sẽ theo phố phường suốt một ngày, từ hàng rau, hàng thịt chợ Đồng Xuân, tới mấy ông thợ cắt tóc phố Hoàng Hoa Thám, các chị lao công đường Kim Mã.

Nhưng hôm qua, thật sự, chỉ trong một buổi chiều, tôi đã tình cờ được 3 con người xa lạ giúp đỡ. Tận tình, nhiệt thành, và bằng cả tấm lòng của họ. Tiếng cảm ơn của tôi rồi cũng sẽ lẫn vào gió, bụi, và vô vàn thanh âm khác khi các anh chị đi trên những hành trình. Nhưng thật sự, chính mọi người đã làm thay đổi trong tôi suy nghĩ, cuộc đời này đã hết những người tốt bụng, chỉ còn những người vô cảm.

Trong mùa đông se sắt của Hà Nội, vẫn còn bao nhiêu nắng giúp tôi thấy ấm lòng…
Tên của Diễn Đàn: Tea Lounge
User avatar
Editor 1
 
Posts: 687
Joined: Wed Nov 23, 2011 5:39 pm
I am: Reader


Return to Prose

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest



www.VomtroiMagazine.com

All Daily News - Tin mới nhất
www.VomTroiMagazine.com 

********

Cám Ơn.Thank You.Merci

Contact us

Vom Troi Magazine

9101 Boul. Maurice Duplessis 
Succ. Rivières des Prairies
P.O. Box 25273
H1E – 6M0 Mtl PQ 
Tel: 514-677-7315

VomtroiMagazine@gmail.com
VNBusinessMedia@Yahoo.com 

_________________________ __________________________
 Supporters **** ****

        


HTML Counter
cron