Board index   FAQ   Search  
Register  Login

*** ***
Click here to go to vomtroimagazine.com
Supporters

Truyện Tình Cảm: ** TRÔI THEO DÒNG ĐỜI ** (Chương 11 -20)

Văn chương, Văn xuôi

Moderator: Editor 1

Re: Truyện Tình Cảm: ** TRÔI THEO DÒNG ĐỜI ** (Chương 11 -20

Postby BelleNuit » Tue May 08, 2012 12:44 am

Chương Mười Chín

Những ngày dài bận rộn với các thủ tục xuất ngoại, rồi cũng xong. Hành trang đã đầy đủ, nhà cửa giao hoàn nhà trường, rút tiền ở ngân hàng ra đóng tiền mua vé tàu ... sau cùng mọi việc cũng hoàn tất. Một tuần nữa khởi hành. Suốt trong chuỗi ngày rộn rã đó, bà Nhã Trân vẫn tỏ ra thật trầm lặng. Khâm chẳng hay biết gì về chuyện cầu hôn của ông Cân, nàng tưởng mẹ vì sắp xa quê hương nên ngậm ngùi. Nhiều lần Khâm phải trấn an mẹ:

- Mẹ đừng lo, chỉ trong vòng ba năm là chúng con sẽ đưa mẹ trở về quê hương. Anh Viễn sẽ gắng vừa làm vừa học để xong giao kèo là về ngay, vì không có nơi nào đẹp và thoải mái hơn quê hương mình cả.

Bà Nhã Trân mỉm cười khó hiểu. Một hôm bà đột nhiên lên tiếng:

- Khoan hãy mua vé tàu con ạ.

Khâm chẳng hiểu:

- Sao vậy mẹ?

Bà Nhã Trân bối rối, một lúc mới ngượng ngập:

- Không có gì cả, chỉ tại mẹ thấy ... Có thể mẹ sẽ ở lạị

- Mẹ làm sao thế? Không có mẹ làm sao được? Vả lại, giấy tờ đã xong rồi, sao mẹ lại thay đổi.

Bà Nhã Trân đắn đo một lúc nói:

- Con đã lớn rồi, con đâu cần phải có mẹ nữa?

- Mẹ nghĩ như thế sao? Con cứ tưởng rằng trước mắt mẹ con sẽ không bao giờ lớn chứ? Con mong mẹ hãy nghĩ là lúc nào con cũng cần có mẹ hết.

- Con đâu có cần mẹ nữa, con với Viễn đã đủ sức vươn mình với đời rồi.

Viễn bước đến, đôi vai to che khuất ánh đèn, chiếc bóng ngã dài trước mặt. Đôi mắt thật tình tứ nhưng đầy nghị lực.

- Mẹ đi chung với chúng con đi, con bảo đảm là mẹ sẽ không bao giờ hối hận. Vả lại, mẹ cũng hiểu tánh Khâm, cô ta tuy cứng cỏi nhưng yếu đuối lắm. Khâm không thể sống xa mẹ được. Khâm vẫn cần mẹ.

Bà Nhã Trân xiêu lòng. Những ngày thăm viếng từ giã bạn bè tiếp nối, bà yên lặng cắt đứt những vương vấn còn lại nơi chôn nhau cắt rún, bà gửi một lá thư cho ông Cân:

"Anh Cân,

Vé tàu đã mua, chỉ còn đợi ngày khởi hành. Nhưng có ngày tôi ghé bến, và mong rằng lúc đó bến vẫn còn chờ.

Chúng ta đã chịu được những ngày dài, thì đợi thêm một đôi năm cũng chẳng có là bao. Cám ơn thật nhiều về lời đề nghị của anh (điều đó làm tôi xúc động quá!) Hãy tha thứ cho sự yếu đuối của tôi (khiến anh ngỡ ngàng). Tôi không đủ can đảm để nhận đề nghị đó, dù rất sung sướng biết rằng bao năm dài hình bóng của mình vẫn còn trong tim anh. Mong rằng một ngày nào đó hôn nhân sẽ mang đến một kết thúc êm đẹp ( hay bi đát?).

Hãy tha thứ cho tôi khi phải nghe theo con cái, vì tôi là mẹ! Hãy đợi chờ, rồi một ngày nào đó tôi sẽ trở về. Chúc anh gặp nhiều may mắn.

Nhã Trân.

Lá thư phúc đáp thật ngắn:

"Nhã Trân em,

Rất nhiều người đã phí cả đời để chỉ đợi chờ, nhưng mong rằng điều anh làm không phải là một việc vô ích. Tuy không níu kéo được thời gian, nhưng anh sẽ cố gắng chuẩn bị cho những ngày sắp tới.

Vì kính trọng em là mẹ, nên anh cũng trọng luôn cả ý kiến của em. Em sẽ thấy rằng bến vẫn đợi chờ, chỉ sợ thuyền ai phiêu bạt quá lâu.

Anh chưa quyết định là sẽ hoặc không đến tiễn em. Nhưng chắc chắn sẽ đợi chờ em.

Cầu chúc vạn sự an lành cho em.

Đỗ Cân"


Một cuộc tình vấn vương hai mươi mấy năm trời, những ngày dài thương yêu tiếc nuối kéo dài trong đợi chờ.

Bà Nhã Trân xếp thư ông Cân lại, bỏ vào va-li, mối tình của chàng sẽ được mang theo sang xứ người và sẽ được mang trở về bến trong một ngày không xa.

Khâm bàng hoàng bâng khuâng với những ngày sắp tới. Sống ở đất người làm sao bằng ở xứ mình. Khâm hy vọng Viễn sẽ gặt hái kết quả tốt để mang gia đình trở về sớm. Từng gốc cây, từng ngọn cỏ, từng con người ở thành phố nhỏ là một sự quen thuộc, một cái gì vấn vương. Nhưng sự bâng khuâng kia đâu phải chỉ vì thế, Khâm hàng giờ ngồi chết lặng trong suy tự Viễn tới ôm vợ, cười nói:

- Đừng do dự Khâm ạ, nếu em thấy cần cứ đến thăm họ đi, cũng nên đến từ biệt họ trước khi mình đi chớ.

Khâm giật mình:

- Anh nói thăm ai?

- Văn và Tường Vi

Khâm đỏ mặt cúi xuống, một lúc lâu mới ngẩn đầu lên nói:

- Anh ... Anh không buồn chứ?

- Làm gì có chuyện đó.

- Nhưng em ngại, lâu chẳng gặp Văn, bây giờ gặp lại chắc ngượng ghê lắm, vả lại em biết ông ấy vẫn còn giận em.

- Thời này thù hận nào chẳng tàn phai, Văn đã sắp làm cha thì chắc cũng quên chuyện cũ. Anh nghĩ rằng ta cũng nhân cơ hội này nối lại tình bạn.

- Anh chắc là Văn quên chuyện cũ rồi ư? Sự nối lại tình cảm của hai gia đình đâu dễ dàng như anh tưởng.

Viễn buông vợ nhìn ra ngoài, lời của Khâm cũng có lý. Nhưng nếu chẳng để Khâm đến đấy thì nàng không yên lòng.

- Em chưa đi thử thì làm sao biết là chẳng dễ dàng?

- Em biết anh cũng nhìn thấy sự khó khăn đó, nhưng dù sao em cũng phải thử xem.

- Để cho lòng yên ổn?

- Vâng, cho lòng yên ổn trước khi lên đường, anh có đi với em không?

- Thôi, em đi một mình được rồị

- Anh chẳng đủ can đảm đến gặp Văn à? Sao yếu thế?

Viễn đỏ mặt nửa đùa nửa thật:

- Anh lúc nào chả thế.

Khâm choàng ngang vai Viễn, xóa vội nét buồn của chồng:

- Không, không phải thế đâu, em hiểu anh, em yêu tính cứng rắn lẫn yếu mềm của anh. Thôi bây giờ không nhắc đến chuyện đó nữa, em đi đây, anh hãy chúc em gặp chuyện vui vẻ đi.

- Em thật can đảm.

Khâm thay chiếc áo đi phố, vuốt lại mái tóc, trả lời chồng:

- Đàn ông với đàn bà thường khác nhau ở chỗ đó. Đàn bà tuy dễ rơi nước mắt thiệt nhưng khi gặp chuyện lại giỏi chịu đựng hơn đàn ông.

Nhìn ra ngoài nắng, Khâm vươn vai:

- Thôi em đi nhé!

- Đi nhanh về em nhé.

- Em biết, em sẽ về dùng cơm tối mà.

Đến cửa phòng bà Nhã Trân, Khâm gọi cửa:

- Mẹ ơi, con đến từ giã bác Cân mẹ nhé.

Bên trong yên lặng, rồi cánh cửa mở, bà Nhã Trân nhìn con lạ lùng:

- Con đi đâu?

- Đến nhà bác Cân.

- Bác Cân à?

Bà Nhã Trân ngỡ ngàng lập lại, nhìn con rồi chậm rãi:

- Được rồi, con đi đi, cho mẹ gởi lời từ giã, mẹ bận quá không đi được. Hỏi thăm cả thằng Văn, Tường Vi và Gia Linh hộ mẹ luôn nhé.

- Mẹ không đi với con sao?

Bà Nhã Trân hấp tấp đáp nhanh:

- Thôi con đi đi

Khâm yên lặng nghĩ ngợi, rồi gật đầu:

- Vậy, thì con đi một mình vậy!

Bước ra khỏi cửa, Khâm quay đầu lại, vẫy vẫy tay chào. Bây giờ đã sang đông, những chiếc đèn Giáng sinh rực rỡ đầu phố. Nàng lướt mắt qua các hàng phố, nhìn các món quà bày trong tủ kính, bảng đại hạ giá to tướng. Nhanh thật, mới đây mà đã ba mùa giáng sinh rồi. Ngày nào, buổi dạ vũ ở nhà Văn, những món quà được chính tay mình mắc trên cây Giáng sinh. Rồi Viễn đến như một cơn lốc làm thay đổi cả cuộc đời nàng, và cả Văn và Vi nữa chứ.

Bước chân bắt đầu ngập ngừng khi đến cổng nhà Văn. Mọi vật đều rất quen thuộc. Khâm hít mạnh vào lồng ngực, rồi đưa tay lên nhận chuông.

Từ sáng sớm, Tường Vi đã cảm thấy lâm râm đau bụng. Khi đưa Văn ra cổng, Tường Vi dặn dò:

- Trưa nhớ về sớm dùng cơm nhé anh.

Xe đã đưa ông Cân và Văn đi xa. Chàng không trả lời, hay chẳng nghe thấy câu dặn dò. ông Cân mới mua xe và mượn cả tài xế, vì vậy việc đi làm rất tiện, thế mà không hiểu sao Văn chẳng chịu về nhà dùng cơm trưa, không phải chỉ có cơm trưa không mà ngay cả cơm tối cũng ít khi về.

Khi cha và chồng đã đến sở, công việc hàng ngày của Tường Vi vẫn không thay đổi, vẫn tiếp tục chăm sóc vườn hoa, nhưng hôm nay nàng thật mệt mỏi lạ lùng, trở về phòng nằm, bóng tối làm nàng khó chịu. Tường Vi mong mỏi Văn về sớm, nàng bồn chồn không yên.

Trưa ông Cân về mà Văn vẫn biệt tăm. Tường Vi thất vọng vô cùng. Cơm trưa xong, nàng vẫn chưa bớt mệt mỏi. ông Cân bận đi họp nên lại ra đi, Gia Linh hẹn hò với bạn nên cũng vắng bóng, chỉ còn Tường Vi trơ trọi trong gian nhà thênh thang lạnh ngắt. Đứng trước cửa, ngắm cảnh ngoài vườn, chú két kêu líu lo nhưng tiếng khó hiểu.

Chợt thấy đau nhói ngang hông, Tường Vi đứng không vững, ngã người xuống ghế. Trong cơn kinh hoàng nàng vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cái đau thắt tạm ngưng, nàng cầm tờ báo lên đọc liền một mạch mà không hiểu gì cả. Nàng lại bỏ tờ báo xuống, một cái đau nhói thứ hai lại đến, lần này Tường Vi phải quặn người theo cơn đau, mồ hôi rịn ướt người. Nhưng rồi cơn đau lại giảm dần và biến mất. Trong cái sợ có một niềm vui nhẹ thoáng qua óc:

- Con ta sắp ra đời, trai hay gái sau chín tháng mang nặng đây?

Vào phòng khách, Tường Vi gọi điện thoại ngay cho Văn, nhưng chỉ được trả lời:

- Chiều nay không thấy ông Văn đến làm.

Tường Vi thất vọng vô cùng, mong mang tin vui cho chàng mà không biết chàng ở đâu. Cơn đau lại đến, lần này còn hơn cả hai lần trước. Cơn đau lan dần khắp người, đi dần đến từng chân lông kẽ tóc, rồi dịu đi. Tường Vi lại gọi đến ngân hàng lần thứ hai, nhưng lần này gọi cho ông Cân, câu trả lời thứ hai vang vang:

- Ông giám đốc đi vắng.

Tường Vi hỏi nhanh:

- Thế còn ông Vương, có ông tài xế Vương ở đấy không?

- Tôi không biết.

Nàng lật quyển niên giám điện thoại định tìm số của ông Tổng Giám đốc, nhưng tìm không thấy. Ngồi phịch xuống ghế, Tường Vi gọi to:

- Châu ơi, Châu!

- Dạ, mợ có chuyện gì thế?

Cơn đau lại nổi lên.

- A! A! Đau quá, Châu ơi, cô gọi điện thoại dùm ... ui da ... chắc tôi chết mất.

Cô tớ tên Châu hoảng hốt trước cơn đau của mợ chủ:

- Sao thế? Mợ làm sao thế?

Tường Vi ôm bụng, co rúm người lại

- Tôi sắp sinh rồi ... ây da! ôi ... đau quá! Tìm dùm cậu Văn ... ôi đau quá ...

Châu bước tới máy định gọi cho ngân hàng, nhưng Tường Vi ngăn lại:

- Không có cậu ở đấy đâu ... Làm ơn tìm số điện thoại nhà ông Tổng Giám Đốc gọi cha tôi về dùm, nhanh đi ... ôi, đau quá!

Châu bối rối, quýnh quáng, cuốn sổ được lật rối lên mà chẳng tìm ra, một lúc Châu chợt hỏi:

- Ông Tổng Giám Đốc tên gì, em không biết!

Cơn đau chợt ngừng, chụp lấy ống nghe Tường Vi run rẩy quay số, lòng cầu nguyện tìm được Văn với ông cha chồng. Con ơi, hãy gắng đợi tí, để mẹ tìm cha con. Điện thoại đã liên lạc được, nhưng giọng nói bên kia đầu giây càng làm nàng bực bội hơn:

- Cái gì? ông Tổng Giám Đốc hả? Không có nhà. ông Cân hả? Ai biết! Tôi không biết vụ cơm tối đó, tôi chỉ nhận được điện thoại của ông Tổng Giám Đốc bảo là tối nay không ăn cơm nhà.

Ống nghe trên tay tuột xuống, Tường Vi ngã phịch xuống ghế, đau đớn, mệt mỏi, sợ hãi, tuyệt vọng. Đây là giây phút người đàn bà cảm thấy cô đơn nhất, cần được an ủi nhất, thế mà ... Cơn đau cứ cào xé nàng từng hồi, không thể chờ đợi được nữa, Tường Vi nén cơn đau bảo cô Châu:

- Cô Châu, cô gọi cho tôi chiếc xe đưa tôi đến bệnh viện, nhớ đóng kín các cửa nẻo lại.

Giọng nói điềm tĩnh không giữ được lâu vì cơn đau càng lúc càng dồn dập. Nắm chặt lấy thành ghế, Tường Vi gào to:

- Ôị..! Tôi chết mất ... Anh Văn ơi anh Văn! ...

Cô Châu hoảng sợ muốn khóc theo. Cô ta định đi gọi xe nhưng chẳng dám để Tường Vi ở một mình. Đang trong lúc lýnh quýnh thì có tiếng chuông cửa reo. Như vớ được phao, cô ta chạy nhanh ra cổng. Người đứng bên ngoài là cả một sự ngạc nhiên. Châu há hốc mồm kinh ngạc:

- Cô Khâm, cô đến kịp lúc quá, mợ tôi sắp sinh rồi mà trong nhà không có ai cả, vào đi cô.

Tiếng rên của Tường Vi từ trong nhà vọng ra, không chần chờ Khâm chạy nhanh vào. Tường Vi mặt mày tái mét, bơ phờ đang nằm dài trên ghế, mồ hôi ướt cả mặt. Khâm đã hiểu, nàng vội vàng ôm lấy Vi lắc nhẹ

- Vi tao đến với mày đây, mày đừng sợ.

Quay sang Châu, Khâm hỏi:

- Ông chủ và cậu đâu?

Cô Châu xoa tay vào nhau:

- Đi vắng cả rồi, tôi tìm khắp nơi chẳng thấy đâu hết.

Tường Vi nắm chặt tay Khâm

- Khâm hả, may quá còn có mày, chắc tao chết mất. Trời ơi! đau quá, Khâm ơi, Khâm!

- Vi, tao đưa mày đến bệnh viện, mày sẽ hết đau ngay.

Khâm bảo cô Châụ

- Cô Châu gọi xe đi.

Cô chạy đi, trong này Tường Vi nằm gối đầu vào lòng Khâm, nàng thấy nhẹ lo vì đã có người bên cạnh. Bụng càng lúc càng đau, Khâm không ngớt lấy khăn thấm những giọt mồ hôi trên mặt bạn, nàng tiếp tục vỗ về. Cho đến lúc gọi được xe, Khâm mới đỡ bạn đứng dậy nói:

- Ráng tí xíu nữa thôi nhé, Vi, mình đến bệnh viện ngay.

Khâm và cô Châu dìu Tường Vi ra xe. Cơn đau như quặn thắt người nàng lại, Tường Vi lờ mờ nghe lời Khâm dặn dò cô Châu.

- Cô ở nhà đi, khi nào ông chủ hay cậu về thì bảo vào ngay bệnh viện nhé.

Tường Vi tưởng tượng bệnh viện như xa hút chẳng tới nơi được. Bàn tay êm ái của Khâm vẫn ôm choàng vai bạn. Nhưng rồi Tường Vi cũng được cáng vào phòng sinh. Chiếc đèn màu đỏ chói, tiếng cãi vã ... và nàng thiếp đi. Một chốc Vi nghe có bàn tay êm ái xoa nhẹ vai nàng. Thời gian như ngưng đọng. Cơn đau như banh da xé thịt nàng.

- Cứu tao, cứu tao Khâm ơi. Anh Văn, anh Văn đâu rồi. Trời ơi, đau quá!

Bàn tay của Khâm, không ngớt thấm mồ hôi trên trán Vi. Vi tự nhủ, gắng, gắng một tí ... Mấy tên y sĩ có thể lạnh lùng đến độ chẳng ngờ được. Gắng chịu đựng một chút nữa là xong. Thật khổ, nhưng phải chịu thế này đến bao giờ? Con so thì bao giờ cũng thế, sinh xong là khỏe ngay. Đến bao giờ mới sinh đây?

- Văn! Văn đâu sao giờ này chẳng thấy?

Đêm xuống, trẻ con chào đời chỉ thích chọn đêm tối. Chiếc đèn đỏ vẫn sáng, các cô y tá trong bộ đồng phục trắng, nón trắng. Khi đứa nhỏ chào đời, cái mở mắt đầu tiên của nó sẽ nhìn thấy gì? Chiếc đèn màu đỏ hay là chiếc áo trắng?

- Khâm ơi! Khâm! Bỏ chiếc đồng hồ ra giùm tao. Khâm ơi, Khâm cứu tao ... cứu tao!

Hình ảnh ở đây giống ở đâu nhỉ? Phải rồi trong quyển tiểu thuyết.

- Khâm, mày giống người đã đỡ đẻ cho Mỵ Lan, mày cũng chiếm trọn trái tim chồng tao. Ôi, đau quá, Khâm hãy tha thứ cho tao, tao không cố tình trách mày, mày là con bạn tốt của tao. Trong giây phút này chỉ có mày bên cạnh. Khâm, mày tốt lắm. Trời ơi, đau quá, đau muốn chết. Anh Văn vẫn chưa lại, đợi anh đến có lẽ tôi chỉ còn là một thân xác lạnh ngắt. Ôi, trời ơi!

Cổ họng Tường Vi cứng ngắt, đầu cổ ướt đẫm mồ hôi. Những tiếng rên nhỏ dần, Văn vẫn chưa đến ... Mười giờ hơn ông Đỗ Cân đến, Khâm bơ phờ đứng ở cửa phòng sinh, vừa thấy ông mắt nàng sáng hẳn lên:

- Bác, Vi chưa sinh. Nó cứ hỏi anh Văn mãi. Bác làm ơn tìm anh Văn đi, để nó an lòng.

ông Cân hơi buồn:

- Tôi nói thật, tôi cũng không biết thằng Văn bây giờ ở đâu! Sao có gì nguy hiểm không?

Khâm mở to mắt, nhớ đến cảnh lăn lộn của Tường Vi mà xót xa:

- Bác sĩ bảo rất bình thường chẳng sao cả. Nhưng con không ngờ việc chào đời của một sinh mệnh lại khổ sở như thế.

- Bác sĩ bảo chừng nào sinh?

- Hai, ba giờ nữa!

Trong phòng lại có tiếng hét to vang ra. Khâm chạy vào. Tường Vi vật vã, nước mắt nước mũi tràn trề, nắm lấy tay Khâm, Vi hổn hển nói:

- Khâm, chắc tao chết mất, mày làm ơn hứa với tao một điều là nếu tao có chết đi ... Trời ơi, đau quá, chắt chết mất ... Khâm, nếu tao có chết mày nhớ nuôi con tao hộ tao nhé!

- Tường Vi, mày đừng nói bậy, rồi sẽ mẹ tròn con vuông mà.

- Tao biết, tao sắp chết! Anh Văn đâu rồi?

- Văn sắp đến!

Nước mắt rơi trên má, Tường Vi mếu máo:

- Anh Văn không nhìn thấy tao nữa đâu, vì khi anh ấy đến, xác thân tao đã lạnh, Khâm, mày nói lại cho anh ấy biết, là tao yêu anh ấy nhiều lắm nhé!

- Vi, mày đừng nói bậy, rồi một lúc nữa đây mày sẽ thấy khỏe ngay.

- Khi tao chết, mày chăm sóc con tao không?

- Tao bảo không đâu, đừng nói gở.

- Mày hứa cho tao yên lòng đi.

- Đừng có khùng Vi.

- Mày nhận lời nhé?

- Được rồi, được rồi Vi, tao sẽ yêu chúng hơn cả yêu con tao nữa.

Thời gian nặng nề trôi qua. Mười hai giờ, Tường Vi mệt lả người, bác sĩ phải vô cho nàng một lít nước biển. Đến một giời ba mươi hai phút, trong cơn đau quặn người, dưới sự khuyến khích và giúp đỡ của bác sĩ, của y tá, dưới lời nguyện cầu của Khâm, Tường Vi đã hạ sinh một cô bé kháu khỉnh.

Mọi việc rồi cũng trôi qua, như cơn giông bỗng tan biến ngay sau sự xuất hiện của ánh nắng mặt trời. Tiếng khóc oa oa của đứa bé đã xóa hết bao nhiêu đau khổ, vật vã, lo âu, chỉ còn niềm vui sướng thoải mái của người mẹ, đứa bé được quấn tã gọn gàng. Khâm nài nỉ cô y tá:

- Cô cho tôi bế cháu ra cho nội nó xem nhé?

- Theo luật thì hai mươi bốn tiếng đồng hồ sau mới được đem ra.

- Chỉ một phút thôi mà.

Người y tá xiêu lòng, cẩn thận bế cô bé giao cho Khâm. Khâm bảo Vi:

- Mày sướng thật, mày vĩ đại thật Tường Vi. Trên đời này không có gì vui sướng hơn là được làm mẹ.

Tường Vi cười yếu ớt:

- Cám ơn bồ

Khâm lắc đầu phủ nhận lời cảm ơn của bạn và ôm cô bé đến phòng đợi. Ông Cân đang bồn chồn đứng ngóng, vừa thấy Khâm ông xông lại ngay, lúc đó Văn cũng vừa tông cửa bước vào. Văn hớt hải:

- Saỏ Tường Vi ra sao?

Khâm đưa đứa bé tới trước mặt Văn:

- Chị ấy vừa được làm mẹ, anh Văn, nhìn con anh xem, anh lên chức cha rồi đó nhé.

Văn ngơ ngác, nhìn Khâm rồi lại nhìn đứa bé. Một thứ tình êm dịu xâm chiếm tâm hồn chàng.

- Tôi xin có lời chúc mừng, anh có cần đến thăm mẹ con bé này không?

Văn còn ngần ngừ thì Tường Vi cũng vừa được đẩy ra. Mặt nàng xanh xao nhưng trông thật thanh cao. Văn bước tới nắm tay vợ, đón nhận ánh mắt trách móc nhẹ nhàng của nàng.

Ở đằng này, Khâm hỏi ông Cân:

- Bác định đặt cho cháu tên gì bác?

ông Cân nhìn cháu nội rồi nhìn Khâm:

- Tên gì à ... Thôi thì đặt là bé Trân vậy.


o0o



Tàu đã ra khỏi bến Cơ Long, sóng biển càng lớn. Bến tàu đã khuất trong màn sương đục. Bà Nhã Trân tựa người vào lan can tàu nhìn lại miền đất thân yêu một lần cuối. Trong đám người đưa tiễn, bà nhìn mãi mà chẳng thấy Đỗ Cân đâu. Chàng đã không đến, nhà họ Đỗ chẳng một ai đến, nhưng dù sao cái tên bé Trân kia làm dịu lòng người. Tàu đã ra khơi, bà Nhã Trân lẩm bẩm với màn sương:

- Em sẽ trở về nếu anh còn đợi.

Nơi bến tàu, một ông già đang đứng nhìn con tàu khuất dần dưới chân trời. Ông vẫn đứng đấy cho đến lúc màn đêm buông xuống. Suốt đời người chỉ là chuỗi ngày đợi chờ và hy vọng nối tiếp. Vâng, ông đang đợi đây, đang mong mỏi đây. Dù cho tháng năm có xa vời, dù cho tình có phôi pha, ông vẫn đợi chờ.



Image
User avatar
BelleNuit
 
Posts: 445
Joined: Wed Nov 30, 2011 1:05 am
I am: Writer

Re: Truyện Tình Cảm: ** TRÔI THEO DÒNG ĐỜI ** (Chương 11 -20

Postby BelleNuit » Thu May 10, 2012 1:00 am

master wrote:Image Image Image


BelleN trả lời cho chung chung hết ở đây nha.
Mấy cái hình rớt nước mắt nhìn dễ thương vậy, dĩ nhiên là do BelleN đi tìm, đi chọn xong 'post' rồi, chứ không phải ai khác, càng không phải các đấng đàn ông vô cảm đâu.
Đúng ra phải log-in Editor 1 thì đúng hơn....

tb: mọi người ngủ ngon hết há... :)
User avatar
BelleNuit
 
Posts: 445
Joined: Wed Nov 30, 2011 1:05 am
I am: Writer

Re: Truyện Tình Cảm: ** TRÔI THEO DÒNG ĐỜI ** (Chương 11 -20

Postby Editor 1 » Mon May 14, 2012 6:47 am

Chương Hai Mươi

Văn thừ người nhìn những tấm đồ bản và đồ thị mà đầu óc rối mò, những con số xa lạ làm sao!
Trong đầu lởn vởn mãi canh bạc khốn kiếp đêm qua. Đôi mắt khinh thường của thằng Triệu, nụ cười đểu giả của thằng Vương ...

Thật ra lúc đó Văn đã mệt mỏi quá rồi khi ngồi suốt buổi trong gian phòng chật hẹp đầy khói thuốc. Trên canh bạc rành rành là Văn có mấy tấm ách, đầm, mười với bồi, dẫn đầu lại là tấm ách cơ, bài tẩy lại là tấm già. Sảnh to như thế không vững lắm saỏ Thằng Triệu thì lúc nào cũng thích hù người, mắc điếm đã mấy lần rồi bây giờ đâu dễ gì mắc nữa? Lần trước hắn chỉ có hai đôi, nhưng lại làm bộ tố thêm khiến Văn tưởng bài hắn to lắm. Mình chỉ có ba cây thôi thì bỏ vậy, rốt cuộc bị tháu cáy đau điếng. Lần này, bài lên tốt thế này, tuy rằng bài của Triệu cũng to không kém, bốn tấm ách, già, bồi, đầm, mười đều là chuồn, trừ bài tẩy của hắn là tấm J mới là sảnh, nhưng dù là sảnh, thì sảnh chuồn vẫn nhỏ hơn sảnh cơ, Văn vẫn ăn với ván bài nắm chắc phần thắng trong tay như vậy, dù có nhắm mắt cũng ăn chắc. Văn tố thêm một ngàn, Triệu lại trổ nghề ma giáo theo một ngàn rồi tố thêm một ngàn nữa. Muốn tháu cáy à? Được theo nào. Bài lật lên, nằm mơ cũng không ngờ sự thật trước mắt. Bài tẩy của hắn là tấm chín chuồn. Không phải là sảnh nhưng là đồng hoa mới chết người chứ! Không ngờ được, sự sơ xuất không thể tha thứ được. "Văng" mất năm ngàn đồng bạc! Thua thì thôi cũng không nói, đàng này lại còn bị Triệu cười vào mũi:

- Ê Văn, mày có học thêm mười năm nữa vẫn không qua mặt được tao. May cho mày là con ông giám đốc ngân hàng, bạc đông có chi cho tao một ít cũng chẳng sao. Nhưng mỗi lần nhìn mày "xìu căm" tao lại không muốn tụi thằng Vương nó bảo tao chỉ giỏi bắt nạt trẻ con. Bực quá, thôi mày ráng học đi, học thêm một mớ kinh nghiệm rồi hãy đi tìm tao nhé.

Đã ăn hết tiền còn nói năng láo xược, tức chết được, thế nên dù đã hai giờ khuya, Văn vẫn muốn đánh tiếp tục. Triệu từ chối, nhún vai:
- Vợ mày đợi mày ở nhà kìa, tối mai đến đánh tiếp.

Thôi thì về vậy. Về lại gặp khuôn mặt đầy nước mắt chán chết. Có ai hiếp đáp gì cô đâu chứ? Còn con bé Trân nữa, khóc gì mà như trù cha trù mẹ không bằng. Đã mấy lần bảo Tường Vi mướn vú nuôi mà nàng không chịu, lúc nào cũng muốn tự mình chăm sóc.

Chồng giấy báo cáo và tài liệu cao ngất, có lẽ hơn tuần rồi Văn chẳng để mắt tới. Con số thống kê, phân loại ... Văn ngáp dài, ngủ chẳng đủ giấc người uể oải, đầu nhức như búa bổ. Đốt điếu thuốc hít mấy hơi, Hút thuốc là thói quen Văn mới tập, trong gian phòng chật hẹp, đầu óc lúc nào cũng căng thẳng với mấy lá bài, nếu chẳng hút một vài điếu thì làm sao có thể tỉnh người được. Tàn điếu thuốc, Văn uống thêm hớp trà. Bực thật, cái ông lao công lúc này lười quá, trà để lạnh tanh thế này ai mà uống cho được. Kéo mấy bản quảng cáo qua. Hừ! Bao nhiêu công việc, mỗi ngày phải làm tám tiếng, mỗi tháng lãnh một ngàn rưỡi. Một ngàn rưỡi! Không thấm vào đâu cả, chỉ buổi tối hôm qua không đã thua đến năm ngàn, ngồi bao nhiêu lâu trong căn phòng này mới có được số đó? Bao nhiêu năm miệt mài với sách vở mà vẫn không làm sao thanh toán được bao nhiêu con số đó.

Lại một cái ngáp, bật ngã người ra sau nhìn lên trần nhà. Thật vô vị! Cái gì cũng vô vị hết. Ngồi thẳng người lên, Văn bắt gặp bao nhiêu cặp mắt bất thường, từ trưởng phòng đến nhân viên đều nhìn chàng. Không biết từ bao giờ, họ tỏ ra lạnh nhạt và xa lánh chàng. Con người bao giờ cũng vậy, ngay cả thằng bạn thân nhất cũng cướp mất Khâm. Bạn bè, chỉ là một lũ như thế!
- Ông Văn!
Văn quay lại người lao công cung kính thưa.
- Ông chủ sự cho mời ông.
Thật bực mình! Văn miễn cưỡng đứng dậy. Chủ sự đã mời thì phải tìm cách ứng phó, vì ông là người quán xuyến nhất sở, nếu đã mời ắt phải có chuyện.

Đôi mắt ẩn sau gọng kính nhìn Văn dò xét. Kinh nghiệm bao nhiêu năm ở ngân hàng đủ tạo cho ông một thế đứng rất vững. Bạn thân của ông Cân, vì vậy ông Lý có thể nói là đã biết Văn từ khi còn để chỏm. Gương mặt nghiêm nghị của ông làm Văn áy náy.
Ông lên tiếng:
- Ngồi xuống đó đi Văn.
Văn ngồi xuống phập phồng:
- Thưa chuyện chi ông Chủ sự?
- Có chứ.
Ông Lý gật gù.
- Cậu Văn, cậu cũng biết tôi là bạn thân của cha cậu chứ?

Văn ngồi yên, ông Lý tiếp:
- Khi cậu mới vào làm việc ở đây tôi thấy cậu rất siêng năng nên thầm mừng cho cha cậu, có được đứa con nên người.
Văn đỏ mặt.
- Nhưng lúc gần đây, cậu nhận xét thử xem công việc của cậu ra sao?
Mặt Văn càng đỏ hơn, chàng cảm thấy thật khó chịu với những lời trách móc đó, chàng đứng dậy, mặt quay ra cửa sổ.
- Tôi không thấy thích những công việc nhàm chán này.
- Cậu không thích làm nữa à?
- Vâng, tất cả mọi việc ở ngân hàng này đều vô vị quá.
- Vậy thì cậu đừng vào đây làm nữa! Này cậu, tôi cho cậu biết, cậu chưa va chạm nhiều với đời nên cậu tưởng việc làm dễ kiếm lắm sao? Đừng ỷ mình là con ông giám đốc, là ngân hàng bắt buộc phải để cậu ăn không ngồi rồi. Mỗi người một việc, nếu thấy không thích cậu có quyền xin thôi. Cậu không làm việc thì ngân hàng có bị thiệt hại đấy nhưng chưa có thiệt hại bằng chính đời sống của cậu, đừng có phung phí đời mình khổ lắm nghe không?

Văn mím môi, mắt vẫn không rời cửa sổ. Ông chủ sự thất vọng, ngậm đầu bút chì bảo:
- Được rồi, cậu về phòng đi, còn chuyện cậu để tôi tính lại với cha cậu. Tôi chỉ mong cậu làm tròn bổn phận, đừng đến trễ về sớm làm gương xấu cho người chung quanh. Cậu nên biết rằng, công việc của cậu hiện nay nhiều ông sinh viên mới ra trường thèm nhỏ giải đấy nhé. Thôi được rồi cậu về đi.

Ra khỏi phòng ông chủ sự, Văn thấy giận và bực mình vô cùng. Thực ra ta có ỷ lại vào địa vị con ông Giám đốc đâu? Chẳng qua vì mệt nên chưa làm việc đó thôi. Hừ! Cái chức nhỏ ở ngân hàng này muốn tiếp tục hay không không thành vấn đề. Ông tưởng một thằng như thằng Văn này không thể không tìm được một chỗ ngồi tốt hơn nữa sao?

Tới phòng, Văn ngồi phịch xuống ghế và quát gọi ông lao công:
- ông Lăng, ông Lăng đâu rồi, đổi cho tôi bình nước trà nóng coi.
Một người ngồi gần bên liếc qua Văn rồi quay sang người ngồi cạnh:
- Ê! Xem hắn làm trời làm đất kìa.
Văn đang lúc nóng giận nghe thấy lời nói kia là đứng bật dậy:
- Mày nói ai?
- Tao nói mày đó!

Không khí căng thẳng. Văn sau câu hỏi chỉ biết trừng mắt nhìn người bạn đồng nghiệp lắm chuyện. May là mấy người làm cùng phòng đã ùa ra can gián. Nhưng vừa ngồi xuống ghế, gã kia lại thêm một câu:
- Bộ tưởng có ông già làm giám đốc là ngon lắm sao?
"Bốp!"
Văn sẵn tay ném bình mực vào gã lắm chuyện. Bình mực không trúng đích nhưng vỡ nát, bắn tung những giọt mực lên chồng hồ sơ ... Người kia đứng lên xông lại Văn. Mọi người chạy tới can gián. Chuyện ồn ào đến tai trưởng phòng và chủ sự, hai người bước tới nhìn thấy cảnh trên chỉ biết lắc đầu:
- Cậu Văn, cậu làm gì thế?
Văn sắp xếp lại hồ sơ trên bàn rồi nói:
- Tôi xin thôi việc.

Chàng bước luôn ra cửa, không ai buồn kéo lại. Nắng bên ngoài tưới đầy người chàng. Bước ra phố, nhìn người chen chúc qua lại, Văn chợt cảm thấy như vừa mất mát một cái gì. Cơn giận chưa nguôi, nỗi buồn phiền lại đến. Bây giờ đi đâu đây? Về nhà? Không được. Xem hát? Không còn tâm trí đâu mà xem. Hay đi "rút"? ý tưởng vừa lóe ra là ám ảnh mãi.
Dừng chân trước trạm điện thoại công cộng, Văn gọi cho Triệu bảo hắn kiếm đủ chân. Tiếng cười ngạo nghễ của Triệu vang vang trong máy:
- Muốn chơi à? Được! Nhưng với một điều kiện.
- Điều kiện gì?
- Đem theo tiền trả số nợ thiếu hôm trước mới chơi tiếp được
- Vừa thôi chứ. Bộ anh cho tôi không có tiền trả à?
- Không phải sợ anh không trả, nhưng tiền thiếu để lâu quá coi không được. Bây giờ muốn chơi tiếp thì nợ cũ trả hết đi, trả bằng chi phiếu cũng được, vả lại lúc này tôi cũng túng.
- Mai tôi trả cho, biết đâu hôm nay tôi chẳng gỡ lại được
- Được, mai thì mai, chỉ sợ hôm nay cậu lại cháy túi. Hay là cậu đừng chơi nữa, tôi khuyên cậu đó ... hà ... hà ... Nghề của cậu còn yếu lắm, chưa đủ khả năng làm đệ tử của tôi nữa là.
Văn quát vào ống nghe:
- Thôi, vừa thôi chứ. Tôi sẽ đến ngay để xem ai cao ai thấp cho biết. Anh đi mời thêm mấy tay nữa là vừa.

Gác máy nghe xuống Văn mới tính toán. Bây giờ đào đâu ra tiền để chơi chứ? Lúc trước Văn có để dành được chút ít, nhưng đã nướng hết rồi, ngay cả tiền chợ của Tường Vi, tiền moi móc được của cha cũng bay vào sòng bạc. Bây giờ phải tính sao? Chỉ còn cách về nói khéo với Tường Vi. Lần này không thể lấy một ngàn tám, mà phải lấy trên mười ngàn mới được. Nợ thằng Triệu trên tám ngàn rồi, lấy thế chơi mới đã tay chứ. Nhưng Tường Vi làm sao có trên vạn bạc? Ờ phải rồi, ngày cưới cha Văn có cho nàng một số nữ trang, mấy món đó cũng đến hơn mấy vạn, bảo nàng bán vài món rồi gỡ được mua lại mấy hồi.

Vấn đề đã giải quyết xong, Văn lập tức gọi xe về. Mới hơn mười giờ sáng mà về, có lẽ Vi sẽ ngạc nhiên lắm. Đưa tay lên bấm chuông, Tường Vi ra mở cửa, nhìn thấy Văn nàng thở phào:
- May quá anh đã về!
- Chuyện gì thế?

Đôi mắt của Tường Vi vẫn chưa nhòa nét sợ hãi:
- Em sợ anh gặp chuyện chẳng lành. Cha vừa gọi điện thoại về nói là anh đánh lộn với người ta, bỏ việc làm ở ngân hàng. Sao lại có chuyện như vậy hả anh? Tại sao anh lại đánh lộn với người ta?
- Cha đâu? Cha có về không?
- Chưa, nhưng cha có dặn là nếu có thấy anh về bảo anh ngồi đợi, cha nói chuyện với ông chủ sự một lúc rồi về ngay.

Xem tình hình này nếu cha về thì ta không thể nào thoát đi được. Phải tìm cách nào để Tường Vi đưa nữ trang rồi "dù" trước là thượng sách. Văn tính toán trong khi Tường Vi cứ liền miệng hỏi. Trời ơi đàn bà sao lúc nào cũng lắm mồm thế? Văn bực mình:
- Thôi đừng hỏi nữa, tôi chẳng muốn ai nhắc đến những chuyện đó nữa, tôi đang cần tiền đây, cô có tiền không? Tiền mặt đó!
Tường Vi mở to mắt:
- Tiền à? Anh cần tiền làm gì?

Làm gì? Làm gì? Đàn bà lúc nào cũng vậy, cũng ưa hỏi lải nhải!
- Biết để làm gì? Tôi hỏi cô có tiền không?
- Anh cần bao nhiêu?
- Mười ngàn!
- Mười ngàn? Anh cần chi tới mười ngàn?
Nữa, lại hạch với hỏi!
- Em có không?
- Em làm sao có số tiền to như vậy, cha cho mỗi tháng năm ngàn để lo chợ búa cơm nước, có dư chút đỉnh anh lấy hết rồi còn đâu.
- Thế mấy món nữ trang lúc trước cha cho đâu?

Tường Vi nhìn Văn một lúc thật lâu, mới lên tiếng hỏi:
- Anh cần mấy món đó để làm gì?
- Em đưa cho anh một hai món đem bán, anh đang cần tiền gấp! Anh thiếu nợ người ta, không trả người ta đòi hoài khổ lắm!
Tường Vi đớ lưỡi:
- Sao? Anh ... Anh ... Anh.. Sao anh thiếu nợ người ta? Trời ơi làm gì có chuyện đó?
- Đừng hỏi lôi thôi, mau đem vàng ra đây!
- Nhưng ... Nhưng ...
- Sao? Tiếc à? Tôi bảo là tôi sẽ mua hoàn lại cho mà. Đi lấy đi, tôi còn đem trả người ta chứ đừng chần chừ mất thì giờ!
- Không, không phải em tiếc. Nhưng, anh cũng biết anh chị em thường đến đây, cháu nó bệnh ... Em lớn khôn là nhờ anh chị nên em ... đã dấu anh và cha, cho dần anh chị hết ... Em tưởng ... em nghĩ mấy món đó, cha đã cho em thì em có quyền cho họ.

Văn nghiến răng, chuyện thật ngoài sức tưởng tượng. Sự thất vọng làm máu nóng sôi bừng trong mạch máụ Suốt buổi sáng nay sao chỉ gặp toàn chuyện xui xẻo không vậy? Mắt đỏ ngầu, Văn lườm vợ, chàng muốn tát Vi mấy cái tát trời giáng. Người ta đang cần tiền xài, mà cứ đem cho anh cho chị! Hừ!
- Cô ... Cô thật là đồ mất dạy!
Nước mắt Tường Vi chợt tuôn xuống má:
- Anh Văn, sao lại mắng em?
- Tôi mắng rồi làm sao? Văn thách thức.
Nhưng khi nhìn những giọt nước mắt chàng lại mềm lòng. Nước mắt! Nước mắt! Đàn bà thì lúc nào cũng nước mắt. Bây giờ không còn cách nào hơn là ăn cắp tập chi phiếu của cha.

Bỏ mặc Tường Vi ở đấy, Văn bước vào phòng ông Cân. Tủ khóa kín, nhưng chẳng sao. Văn biết là chìa khóa dự phòng Tường Vi giữ.
- Vi, trao chìa khóa cho tôi nhanh lên!
- Để làm gì?
- Đem chìa khóa lại đây, tôi đã bảo là đừng hỏi han lôi thôi, nghe không?
Tường Vi không dám hỏi thêm, nhìn nét mặt khác thường của chồng nàng lo sợ, chỉ còn biết ngoan ngoãn đưa cho Văn.

Văn mở tủ, thấy mấy tấm chi phiếu viết sẵn mấy ngàn đồng. Chàng lấy ngay ba tấm, nhưng Tường Vi ngăn lại:
- Đừng lấy của cha, anh! Làm vậy sao được? Nếu anh lấy em mách cha ngay.
- Tôi đố cô đó. Tôi lấy là lấy tiền của ông già tôi chứ có phải lấy của cô đâu. Tối nay tôi về, xui gì xui chứ đâu đến nỗi xui từ đầu đến chân. Rồi tôi sẽ mang tiền về cho cô.
Tường Vi lùi ra sau thất sắc:
- Anh Văn! Thì ra anh cờ bạc! Anh thiếu nợ vì cờ bạc! Trời ơi, anh ...
Văn nhét chi phiếu vào túi, bước thẳng ra cửa, nói vọng lại:
- Tôi cờ bạc đó, có sợ gì đâu mà phải dấu cô
Tường Vi chạy theo nói với:
- Anh Văn, cha bảo anh đừng đi, ở nhà chờ cha chút, anh Văn ... anh Văn ...

Bóng Văn mất hút, Tường Vi cúi đầu khóc ngất. Trên võng, bé Trân cũng khóc theo. Tường Vi bước vào đưa con, mếu máo:
- Trân ơi, Trân! Bây giờ mẹ con mình phải làm sao đây?

Để trả lời cho câu hỏi, bé Trân càng khóc lớn hơn. Tường Vi bế con lên, lau vội mấy giọt nước mắt. Nhìn khuôn mặt hao hao giống Văn của con, lòng Vi đau như thắt.

Image

Image



- o O o -


Lời của ông chủ sự và nhân viên làm ông Cân chán nản. Về đến nhà lại nghe Tường Vi kể lại tự sự ông càng buồn hơn. Trước mắt ông là một tương lai mờ ám, một bức tranh tồi tệ, thằng con trai sa đọa ...

Những người trẻ tuổi lầm đường xưa nay không chỉ có một mình Văn, nhưng vấn đề ở đây là làm thế nào để kéo Văn về? Thật vô vọng, nhưng ông cương quyết lôi Văn ra cho bằng được. ông Cân bảo Vi:
- Tường Vi, có lẽ chúng ta phải cứng rắn hơn đừng thả lỏng nó không được.
Tường Vi chỉ lặng nhìn cha chồng, không đáp. ông Cân thở dài:
- Vi, con cũng yếu đuối quá, làm sao đây?

Tường Vi hiểu ý ông Cân. Vâng, nàng đã nhiều lần cố gắng nhưng rồi cũng buông xuôi, bắt nàng phải theo dõi kiểm soát từng hành động của chồng làm sao nàng có thể làm được chuyện đó? Vả lại, nếu làm dữ mà Văn vẫn chẳng chịu nghe thì sao? Nếu lúc xưa Văn cưới được Khâm thì việc này có xảy ra không? Vi rùng mình với bao ám ảnh. Dù thế nào thì đây cũng là sự thất bại trong đời làm vợ của ta. Làm vợ mà chẳng có đủ khả năng để giữ chồng.

Nhìn Tường Vi, ông Cân thấy hối hận, đặt tay lên vai con dâu, ông an ủi:
- Tường Vi, cha không cố tình nghĩ vậy. Con đừng tự trách mình, con không có lỗi, có lẽ tại nuông chìu nó quá, nhưng cha đâu có ngờ, cha nghĩ rằng nó chỉ là thằng bé hiền lành, chuyện gì đã làm nó thay đổi thế? Cha không hiểu nổi, dù sao từ rày trách nhiệm của cha cũng nặng nề hơn. Chúng ta phải cứu lấy nó con ạ.
Tường Vi lấp bấp:
- Con chỉ sợ việc này không dễ đâu! Nếu lúc nãy cha nhìn thấy mặt chồng con, cha sẽ nghĩ khác ngay.
Ông Cân tự tin:
- Rồi nó sẽ thay đổi. Vi con, tính thằng Văn không xấu, chỉ tại bạn bè lôi kéo thôi.

Nên thì khó lắm còn hư thì quá dễ dàng, Tường Vi lẩm bẩm trong miệng rồi ôm con bước đến bên cửa sổ, nàng biết rằng đêm nay sẽ thật dài, thật dài trong sự chờ đợi mỏi mòn.
- Chị Tường Vi!

Có tiếng gọi, Vi quay lạị Gia Linh mới về, tóc nàng được cột cao, cô bé lúc nào cũng tươi, cũng tươi như đóa hoa nghinh xuân.
- Chị Vi, đố chị em ở đâu về đây?
Đôi mắt cô bé chớp nhanh, lẳng lơ không đợi Vi lên tiếng, Gia Linh tiếp:
- Em vừa mới đưa ông Hồ Như Vy lên phi cơ xong.
- Hồ Như Vy à?
- Vâng, ông ấy sang Mỹ học bằng Thạc Sĩ, vì không muốn quấy rầy anh chị nên ông ấy chỉ gởi lời thăm.
- Sao cô lại để ông ấy đi thế? Hồ Như Vy cũng khá lắm chứ?
- Em cũng biết hắn khá, em cũng thích nhưng chẳng yêu hắn được, mà tình yêu không bao giờ đi đôi với sự cưỡng bách, phải không chị?

Ngồi xuống ghế, tựa cằm vào tay tư lự một lúc, Gia Linh tiếp:
- Dầu sao, tình của Hồ Như Vy đối với em vẫn nặng, chị biết không, em đã từ chối mấy mươi lần mà hắn vẫn đeo đuổi, hôm nay, trước khi bước lên phi cơ, hắn vẫn nói.
- Nói sao?
- Hắn nói là, Gia Linh, chỉ cần em nói thuận, tôi sẽ xé giấy máy bay ngay không đi đâu hết. Bây giờ hãy còn kịp, nói đi em.
- Rồi cô từ chối?
Gia Linh lắc đầu, buồn buồn.
- Vâng, anh ấy đã làm em cảm động, nhưng cảm động đâu phải là yêu? Em khóc, khóc ngất và nói là hy vọng một ngày không xa em sẽ yêu Vy. Chàng quay bước lên phi cơ luôn.
Gia Linh nhún vai, nói tiếp một câu gọn lỏn:
- Chỉ có thế, rồi câu chuyện kết thúc.

Vâng, chuyện đã kết thúc, một mối tình không thành. Tường Vi nhìn theo Gia Linh, nàng biết rằng tuy Linh chẳng yêu Hồ Như Vy, nhưng cô bé không làm sao dấu được nỗi buồn. Được người yêu bao giờ cũng hạnh phúc hơn là yêu người, nhưng mong rằng những kẻ có lòng trên đời này đều được yêu nhau.

Nhìn đám mây bên ngoài cửa, Tường Vi không hiểu những lá bài vô tri kia có cái gì quyến rũ người nàng yêu hơn cả tấm chân tình toàn vẹn của nàng.

Tên của Diễn Đàn: Tea Lounge
User avatar
Editor 1
 
Posts: 687
Joined: Wed Nov 23, 2011 5:39 pm
I am: Reader

Previous

Return to Prose

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 1 guest



www.VomtroiMagazine.com

All Daily News - Tin mới nhất
www.VomTroiMagazine.com 

********

Cám Ơn.Thank You.Merci

Contact us

Vom Troi Magazine

9101 Boul. Maurice Duplessis 
Succ. Rivières des Prairies
P.O. Box 25273
H1E – 6M0 Mtl PQ 
Tel: 514-677-7315

VomtroiMagazine@gmail.com
VNBusinessMedia@Yahoo.com 

_________________________ __________________________
 Supporters **** ****

        


HTML Counter
cron