Board index   FAQ   Search  
Register  Login

*** ***
Click here to go to vomtroimagazine.com
Supporters

thoảng hương sen

Văn chương, Văn xuôi

Moderator: Editor 1

thoảng hương sen

Postby Ngu Ta » Wed Apr 11, 2012 6:38 pm

Lời Tự Tim...



Là một người có tâm cầu đạo, tại gia. Mỗi ngày tôi lần bước theo từng dấu chân của Bụt, của Tổ, của Thầy và của các bạn đồng môn. Ứơc nguyện tìm cầu sự bình yên cho thân- tâm, để hòa trong cuộc sống.

Trong cuộc sống vội vã hôm nay, đã làm cho tôi phải vướng nhiều bận rộn, làm cho mình xao lãng thân-tâm, cuốn hút vào giòng chìm nổi của âu lo, buồn chán, sân hận, lung lạc niềm tin và sợ hãi, …, …, …

Trong giòng đời hệ lụy, tôi đã may mắn được Thầy, được bạn tưới cho những giọt nước mát lên “ hạt bồ đề tâm “ rồi từ đó tôi đã nhìn thấy chút ánh sáng vi diệu của Pháp Bụt, rồi làm phát khởi được cái nhìn quanh trong đời sống này, đã cho tôi rất nhiều bài học giá trị để tôi tự vẽ lại cái chân dung thật của chính mình.

Mỗi ngày sống, là mỗi ngày tôi tô lại những mảng màu, sửa lại những nét của con người tôi cho gần đúng hơn với cái chân thật của chính nó.

Thưa quí bạn. Một việc làm không dễ.

Cái hình dáng, mà chính tôi trông thấy đây hôm nay, thật tình là nó đã nhập nhòe từ muôn kiếp trôi nổi trong lãng quên.
Nay đã nhận ra. Chỉnh, sửa lại nó cần phải có một công phu và một sự can đảm dũng mãnh bền bỉ để dứt bỏ những hoa đốm, nhập nhằng, những đường cong, những đường thẳng quá ngổn ngang. Thời gian như sóng vỗ, nó đã làm cho tôi rất mơ hồ, hoài nghi trong tự tâm thức. Đâu là chân, đâu là giã.

Cũng như một bức hình, hằng ngàn người tô lên, đồ lại; nét, màu chồng chất lên nhau, dẫu có kính phóng đại cũng khó mà nhận ra sắc màu, nét bút thật.

Nhưng mầu nhiệm thay, các bạn ơi!
Cái ánh sáng chiếu rọi của Bụt và Bồ Tát làm sưởi ấm hạt giống Bồ Đề Tâm làm hé nở, và thật vi diệu thay con mắt của chánh kiến đã tìm ra vết cũ. Mỗi ngày tôi nhẹ bước lần tìm từng hạt mầm nhân ái, thương yêu để dựng lại dáng hình xưa.

Chẳng khác chi, bao nhiêu năm lưu lạc bốn phương trời, đường xa vui thú, chạy đuổi theo những lạc thú bụi trần quên đi mái tranh nơi quê cũ.
Rồi bỗng nhiên, một hôm chợt nhớ lại nhà xưa, tôi quay về chốn cũ, nơi tuổi thơ trong sáng, hồn nhiên.

Mái tranh nay đã rêu phong phủ kín, nhện giăng đầy, cửa vách vẹo xiêu. Một khung cảnh quạnh hiu, hoang lạnh, … Đứng trước cảnh tiêu điều xơ xác, lòng quá ngậm ngùi, thương xót dáng hình xưa.
Rồi bỗng nhiên tôi chợt nhận ra, cái bản lai diện mục, nó mới lá cái chân thiện của chính mình. Tôi cố lấy hết cái can đảm, bước vào đề đối diện với chính tôi. Rồi tôi thắp lên ngọn đèn dầu để sưởi ấm không gian. Ánh sáng tỏa lên, bỗng dưng bóng tối liền biến mất. Tôi đưa mắt nhìn quanh, tôi tìm thấy lại những dấu tích xưa. Thật là huyền nhiệm.

Khi các bạn đang đọc các chuyện này, cũng là lúc tôi đang tiếp tục dọn dẹp mái tranh xơ xác, hay vẽ lại tấm chân hình mình, cho ngày thêm tươi mát.

Những chuyện này, nó là hoa trái của một quá trình, học tập, tu sửa từ những điều thật nhỏ trong cuộc sống hằng ngày.

Cuốn sách này kính dâng lên Ba Má, để ngưỡng lòng tạ ơn công lao sinh thành, dưỡng dục.
Và cũng để, tri ân Chư Bụt, Chư Bồ Tát, Tổ, Thầy cùng Bạn Hữu, Đồng Môn, đã thắp ánh đạo nhiệm mầu soi dấu chân tôi và luôn nâng đở trên con đường thực tập để Hiểu và Thương trong cuộc sống.


chân hội đăng,
08-10-2009, đêm về trăng sao đã ngủ, sắc thu rực rỡ nét đẹp rạng ngời.
Last edited by Ngu Ta on Fri Apr 13, 2012 5:38 pm, edited 3 times in total.
User avatar
Ngu Ta
 
Posts: 18
Joined: Sat Mar 24, 2012 2:32 pm
I am: Artist Painter

Re: thoảng hương sen

Postby Ngu Ta » Thu Apr 12, 2012 6:05 am

CON CẢ

DƯỚI LÒNG BIỂN ẤM
Cá sống rất hạnh phúc bên cha, bên mẹ, bên các anh chị em: rất thong dong, bồng bềnh và tự do nơi biển cả mênh mông. Nhà cửa của em, uy nga, tráng lệ…đẹp, đẹp lắm các bạn ơi.

Một hôm trời thật đẹp. Đẹp lắm. Đại dương xanh bát ngát, nắng ấm chói chan, mà lại rất yên lặng,chúng em rũ nhau rong chơi, đông lắm: từng đàn, từng đàn lũ lượt múa ca, đùa giỡn. Vui thật là vui, vui như một ngày hội lớn…bỗng đâu có một màng lưới to khổng lố, bao vây chúng em, chúng em vô cùng lo sợ… cuốn cuồng chạy tán loạn, bốn phía, tám phương…nhưng không còn niềm hy vọng gì,.. vòng lưới đã kép kín lại rồi.
Một ngày vui bỗng nhiên chợt tắt ngấm.

Một tai họa giáng xuống đời chúng em: một cuộc chia ly, sự chết chốc, một miếng mồi cho con người… chúng em cố vùng vẫy lần cuối cùng, trước khi bị kéo ra khỏi căn nhà thân yêu của chúng em,.. chỉ có những em bé nhỏ thì lọt được lưới ra ngoài, và còn sợ hãi khóc la sướt mướt…vĩnh biệt…vĩnh biệt các bạn thân yêu…


TRÊN KHOANG THUYỀN
Những tia nắng bây giờ sao quá gắt gao, cuồn bạo soi chiếu vào mắt, lên thân thể chúng em, làm cho cả người nóng bức rất khó thở. Chúng em cố cựa quậy, giẫy đành đạch một cách tuyệt vọng trên khoang thuyền…trong khi đó những người ngư phủ phân loại chúng em ra: có những em được đem bán tươi, có những em đem làm khô, có những em đem làm mấm…và có một số it em xinh đẹp đem nuôi lại dưới hầm để bán cho “aquarium” làm trò giải trí…


NGÀY THÁNG NGỤC TÙ
Chúng em được tuyển vê aquarium lớn của một thành phố du lịch, mỗi ngày có rất là đông người, kẻ qua người lại…luôn có những ngày rất trễ, đèn đuốc sáng trưng, ồn ào lắm, khó mà ăn ngủ cho được an lành…
Suốt ngày bơi qua lội lại, làm trò cho thiên hạ xem chơi…sống trong ngục tù quẩn quanh tù túng…lập đi lập lại một điệp khúc buồn chán của trò chơi.

Ngày tháng, cứ như thế mà trôi qua nhanh thật. Mới đó, năm năm đã qua rồi, như một chớp mắt, như một giấc mộng…cái buồn, cái chán chường dường như nó cũng trôi vào quên lãng, dường như nó lặng chìm dưới đáy hồ sâu,…biết làm gì hơn?- Trong bốn bức tường kín, dầy, được canh phòng cẩn mật.- Phải chấp nhận vậy thôi!




THIỆN NHÂN ĐẾN CỨU
Bỗng nhiên một hôm, có một người lạ mặt, giữa lúc đêm khuya vắng lặng, tay cầm một cán cây có cái vợt lưới tiến đến gần, rối thọc lưới vào, để con mồi dụ dỗ chúng em vào ăn. Vừa trông thấy cái lưới. Chúng em vô cùng sợ hãi, chúng em vội vàng chạy nhanh núp vào trong hang đá. Tai hoạ lại đến nữa ư? Người ấy dụ dỗ mãi đễ chúng em chui ra. Rồi người lạ mặt nói rằng:
- Các em hãy chui ra đi, vào trong lưới ta múc ra, nhanh, nhanh lên. Ta là người lương thiện, thật mà. Ta đến đây là muốn giúp mấy em được tư do về nơi biển cả. Về quê hương thật của các em. Ta không hại các em đâu.
- Ta đến đây để cứu các em đấy. Đừng sợ, hãy tin ta đi.
- Hổng chịu đâu. Chúng em sợ lắm. Đã một lần, chúng em bị vướng vào vòng tai họa, mà phải chịu cảnh tù ngục cho đến bây giờ. Thôi, ông đừng dụ dỗ chúng em nữa.
- Chúng em, mặc dù đang sống trong tù ngục, không có nhiều hanh phúc, không có nhiều tự do…nhưng chúng em đã cam chịu, quen rồi. Thôi, ông đi đi…
- Hãy đi đi.
Người lương thiện, năng nỉ mãi cũng không được, đành mang vợt lẽn trốn ra về.


NGHĨ VỀ QUÁ KHỨ
Trăng đêm nay thật tròn. Áng trăng sáng vằng vặc tỏa chiếu, nhưng rất dịu hiền mênh mông trên mặt hồ, làm em nhớ vô cùng về đại dương xanh biết, đang nhấp nhô đùa giởn với trăng đêm. Em nhớ lắm: cha, mẹ và các em. - Không biết bây giờ họ ra sao? Đang ở đâu? – Có được bình yên không?
Đêm nay em không ngủ được, mà lòng cũng rất quặng đau. Quê hương thật của em là đâu?

Đã từ lâu lắm rồi, rất lâu, chúng ta đã bị giặc cướp phá xóm làng. rồi bắt chúng ta làm tù binh,làm nô lệ cho họ. Chúng ta sống với họ, làm việc, phục vụ cho họ, trải qua nhiều đời,nhiều kiếp… nếp sinh hoạt của họ mình đã quen với đời sống hằng ngày của chúng ta…nên những niềm đau, nổi khổ, những lo âu, những bức bách, những lệ thuộc…đã chay, đã mòn, đã trơn nhẵn, nên chúng ta tưởng chừng như đó là nguồn hạnh phúc, là niềm vui, chuyện đương nhiên, là thế…
Tư tưởng nó sinh diệt liên tục, không ngừng nghỉ, nên ta cho rằng nó thường hằng, rồi đánh giá thật cao mà quên đi đó là một dòng chảy bất tịnh…

Chính vì vậy, nếu có Bồ Tát đưa cánh tay kéo mình ra khỏi giòng cuồn lưu ấy, thì mình sợ lắm. Mình luôn nghi ngờ lại sẽ đưa mình đến những nơi bất an khác ư ?…
Thói quen thường làm ngăn cản sự tiếp nhận những điều mới lạ cho đời sống.



Chân hội đăng
14-11-2008, đêm về khuya rất yên tịnh và trăng cũng rất tròn.
Last edited by Ngu Ta on Fri Apr 13, 2012 1:35 pm, edited 1 time in total.
User avatar
Ngu Ta
 
Posts: 18
Joined: Sat Mar 24, 2012 2:32 pm
I am: Artist Painter

Re: thoảng hương sen

Postby Ngu Ta » Fri Apr 13, 2012 1:35 pm

Giang sơn chàng Ếch

Từ Montréal, theo hướng xa lộ 15 Sud, qua cầu Champlain lấy hướng xa lộ 10 Est. Con đường này sẽ dẩn đến thành phố Sherbrooke.

Suôi về Đông. Đường số 10, đồng ruộng mênh mông hai bên, đa phần người dân ở đây trồng bắp và cỏ để nuôi bò. Vào mùa này, người ta mới cày xới đất lên cho sốp chuẩn bi bắt tay vào mùa.
Đất nâu đen chạy dài, trông ngúc ngàn,bao la. Một màu nâu bình dân, thân thương của những con người lam lũ tay lam chân bùn, của những tâm hồn chân chất mộc mạc…

Nhưng không lâu đâu các bạn ạ! - Sự mầu nhiệm của thiên nhiên, của đất, của trời với cái vô thường và cái nhân duyên của vạn pháp trong một tháng nữa đất nâu sẽ biểu hiện lên thành rừng ngô và thảm cỏ mượt xanh ngút ngàn về vô tận.
An tịnh mà ngắm nhìncánh đồng bao la này sẽ thấy thật là tuyệt đẹp và nó sẽ làm mát cả tâm hồn mình.

Đất trồi dậy muôn hoa trái lạ
Hoa trái thơm cung hiến cho đời
Khi thọ nhận mở lòng cung kính
Vì có em nên được có tôi.

Chúng ta đã vượt qua hằng trăm cây số núi đồi, rừng cây, cỏ hoa… của đất trời mầu nhiệm, và bây giờ chúng ta phải ra sortie thứ 100 hướng làng Sainte Étiennne de Bolton Oest, rẽ tay phải theo đường Grand-Bois đi khoảng 10 phút sẽ gặp nhà thờ, lấy đường Principale chạy qua trước mặt nhà thờ, rồi leo lên con dốc, đi qua một đoạn đường sỏi đất, bụi sẽ cuốn lên mịt mù. Đi một khoảng khá xa lại gặp con đường cắt ngang tên, Summit, chúng ta nên quẹo trái, vì đây là một ngã ba mà. Không thể quẹo mặt đâu các bạn ạ!

Summit là một con đường làng nhỏ, chưa được trải nhựa, chỉ có đất với đá mà thôi. Trời mưa thì trơn trợt, khi nắng bụi tung đầy trời. Chỉ mười lăm phút thôi chúng ta đã tới số 50 summit, quẹo phải, qua cổng rào sắt, vừa lên dốc đồi, quẹo phải lền ( ghi chú: chổ này phải xuống xe mà đi bộ, xe hơi không thể chạy được đâu nhé!), đi bộ khoảng mười lăm, hai mươi bước, nhìn bên tay trái, có một vũng nước trong, và trên bờ thường có chàng ếch ngồi trông mây bay và cây cảnh. Từ giang sơn chàng ếch đi thêm năm mươi bước nữa có tượng Phật Quán Thế Âm, mặt hướng nhìn về “hồ gió mứa”.


Thưa các bạn. Tôi đoán rằng, các bạn sẽ hỏi tại sao phải đi xa xôi như vậy xem cái vũng nước và con ếch con. Có phải điên hay không?

Không. Đây là một giang sơn cuả chàng ếch.
Tôi không điên đâu. Chính mắt tôi đã thấy, trong cái hồ nhỏ nó có chứa rất nhiều cái lớn: Nó có cả thời gian, nó có cả không gian mênh mông. Sáng có mặt trời, có mây bay thong dong. Đêm có trăng, có sao. Nó có cả bốn muà: xuân, hạ, thu, đông. Giang sơn chàng, cũng hùng vỹ lắm: chung quanh có những tản đá to, có nhiều loài cỏ hoa dại rực rỡ, có những cổ thụ cao ngất tận trời xanh. Chàng ếch thấy như thế đấy.
Chàng rất hạnh phúc. Chàng rất bằng lòng với những gì chàng có. Chàng thật sự sống yên vui với cái hiện tại nhiệm mầu này.

Có ngày mưa tôi cám ơn trời cho nước
Khi năng lên ấm cả giang sơn, tôi cũng lạy ơn trời
Có bốn mùa giang sơn này thêm đẹp
Thiên nhiên ơi Ngài vi diệu vô cùng.

Những suy nghĩ của ếch thật là trong trẻo, tươi mát, hồn nhiên, giản dị. Hạnh phuc là sống trong những gì mình có. Không ước mơ cao xa, thưởng thức và trân quí trong từng phút giây hiện tại.


Chân hội đăng,
15-07-2009, một hôm dạo chơi trong rừng làng câg phong, có nắng ấm chan hòa.
User avatar
Ngu Ta
 
Posts: 18
Joined: Sat Mar 24, 2012 2:32 pm
I am: Artist Painter

Re: thoảng hương sen

Postby Editor 1 » Fri Apr 13, 2012 1:46 pm

Lời văn nhẹ nhàng,
cốt truyện hiền lành,
bút hiệu hiền lành,
'nick' chọn cũng hiền lành !! Người có tâm lành....


Chúc mừng 'Ngu Ta' đến với 'TeaLounge' !!!

Thân ái,
Editor 1
Tên của Diễn Đàn: Tea Lounge
User avatar
Editor 1
 
Posts: 687
Joined: Wed Nov 23, 2011 5:39 pm
I am: Reader

Re: thoảng hương sen

Postby Ngu Ta » Sat Apr 14, 2012 3:07 pm

cám ơn <Bạn> đọc những bài viết của tôi, và có lời khen lành. Tôi cũng được có an vui vào sinh hoạt cùng với các <Bạn> Vòm Trời. Rất hân hạnh được các <Bạn> đón tiếp. Để bù đắp lại những chân tình ấy, tôi luôn cố gắn được chia xẽ tấm chân tình của tôi qua các bài viết.

ngu ta
User avatar
Ngu Ta
 
Posts: 18
Joined: Sat Mar 24, 2012 2:32 pm
I am: Artist Painter

Re: thoảng hương sen

Postby Ngu Ta » Sat Apr 14, 2012 10:01 pm

Con Quạ

Ông Thạch, có bốn người con. Ba người con lớn đã có chồng có vợ đi ra ở riêng hết rồi. Vợ ông cũng đã mất, nay được hai năm.

Ông sống với người con trai út. Nó gần bốn mươi tuổi rồi, mà chưa chiụ lập gia đình. Nó còn ham chơi lắm.
Ông sống thui thủi trong nhà, thật hiu quạnh, thật cô đơn…không có người trò chuyện. Hàng xóm ông toàn là người bản xứ. Ông lại không thạo tiếng tây, tiếng u.

Hằng ngày cậu út đi làm, sáng đi chiều về. Về đến nhà, cơm nước xong nó lại chui vô phòng, làm việc tiếp hoặc chơi game, tìm mò trên internet…đâu có thời giờ nào rảnh rang để trò chuyện với ông Bố già
Ông Thạch khó tìm ra được những cơ hội để trò chuyện với con. Năm nay ông đã tám mươi hai rồi, nay đau mai yếu.

-Cuộc sống văn minh hiện đại, nó cho ta đầy đủ tiện nghi, sống thoải mái hơn thật, nhưng chưa chắt gì nó mang lại cho con người niềm hạnh phúc, sự an lạc. Dường như nó xô đuổi con người chạy theo nó đến hụt hơi, không có chút thì giờ ngừng lại để thở cho đàng hoàng và cũng không có thì giờ dừng lại nhìn mặt những người than yêu với nhau ?
-Đời sống con người nguội lạnh với trái tim, tình thương thiếu vắng? Ông nghĩ vậy.

Hôm nay, một ngày trời thật đẹp. Cậu út có cảm hứng ra vườn dọn dẹp làm cỏ… Ông cũng thấy thích thú, mang ghế ra vườn ngồi trông con làm việc.
Ông nghĩ đây là cơ hội tốt để trò chuyện với con cho đở buồn. Đang ngồi trông cây cảnh,trời mây, bỗng đâu có con chim bay đậu trên cành cây…
Ông Thạch lên tiếng hỏi con: - Con chim gì mới bay đến đâu trên cành cây kia kià hả con?
Cậu út trả lời: - Đó là con chim Quạ, Bố à.
Cậu út tiếp tục làm việc, không nói năng gì.
Một hồi lâu, ông cụ lại lên tiếng hỏi : - Con chim gì đen xì đang đậu trên cành cây hở con ?
Người con trai nghĩ trong đầu : - Chẳng lẽ ông già lãng trí hay sao, mình đã nói rõ ràng là con chim Quạ. Vậy mà ông cụ lại hỏi nữa.
Cậu út trả lời với giọng hơi bực : - Đó là con chim Quạ...chim Quạ, Ba à.
Cụ Thạch vẫn bình an, vẫn thấy an lạc, ngồi nhìn mây trời lững thững bay, nhìn gió lay cây cỏ...
Con trai út cặm cụi hốt rác, tỉa cây khô, dọn dẹp cho gọn gàng những đồ đạc..
Rồi một hồi lâu ông lại hỏi : - Con à, hồi nãy là con chim gì nó đâu trên càng cây vậy hả con ?
Lần này cậu út nổi cáu trả lời : - Con Quạ, con Quạ, con Quạ, con Quạ. Đó là con Quạ, Bố có nhớ chưa.
Ông cụ vẫn bình an, không hề có buồn và giận khởi lên trong tâm ông. Rồi ông đứng lên, ôn tồn nói với con : - Bố có một món quà, bố tặng cho con. Nó chi là một kỹ niệm thôi, không có gì quý giá cả.
Cụ Thạch từ từ đi về phòng, tìm cuốn nhật ký năm xưa. Một cuốn sách vàng vọt, cũ kỹ mà nó đã đi theo với ông từ thời niên thiếu. Nay mình đã già rồi…
Ông chậm rãi đi ra, trao cuốn nhật ký lại cho con. Ông nói : - Con hãy giữ nó. Nó chẳng có một giá trị vật chất gì hết. Nhưng với Bố nó rất là quý. Con hãy đọc, trong đây có một trang rất hay.

Trao cuốn nhật ký cho con, ông trở về phòng năm nghĩ.

Cuốn nhật ký, vẫn nằm im lìm trên chiếc ghế. Cậu út vẫn không buồn mở ra xem, một cuốn tập vàng vọt, cũ kỹ không có gì làm cậu hấp dẩn cả.
Dọn dẹp xong cậu cũng vào nhà, mang cuốn tập để trên bàn. Đi tắm rửa xong, trong lòng bỗng dâng lên một niềm bồi hồi xúc động. Cảm thấy ái náy trong lòng. Sao mình quá vô cớ, ném lên Bố mình những lời vô lễ độ, nhữnh lời thiếu tình thương, không ngọt ngào gì hết. - Tại sao ? tại sao ?. Cậu tự trách mình như vậy.
Cậu muốn đến phòng Bố để xin lỗi. Nhưng không biết nói làm sao đây cho Bố mình hết giận đây ?
Ngập ngừng mãi...trong lòng nghĩ thôi để hôm khác sẽ nói. Nhưng tronh lòng vẫn bức rức, thôi thúc...cuối cùng cậu lấy hết can đảm bưóc tới trước cửa phòng.

Đứng trước cửa phòng, cậu gõ cọc cọc. Cọc cọc. Sao không thấy động tịnh gì hết. Cậu cảm thấy như có điều bất an sẩy đến. Cậu vội mở cửa bước vào, thấy ông cụ nằm yên. Nghĩ rằng Cụ đang ngủ. Cậu út đến gần bên, gọi : - Bố ơi, Bố ơi. Rồi lay động Cụ. Người Cụ đã cứng đơ rồi. Cụ Thạch đã đi về bên kia thế giới trong bình an, lặng lẽ.
Bấy giờ cậu út, gào khóc thảm thiết, than vãn...

-Một đời hối tiếc, cho một lần lầm lỗi : Cậu nghĩ như thế.

Bốn mươi chín ngày đã trôi qua, tâm tư cũng chìm lắng dịu. Trong không gian yên tịnh, cậu với lấy cuốn sổ nhật ký vàng vọt, cũ kỹ của Bố tặng cho mình. Một trang quan trọng mà Cụ đã dặn dò nên đọc...
<<............lúc đó con đươc năm tuổi, Bố làm việc trong vươn sau nhà, con cũng tung tăng chạy ra chơi với Bố, con luôn quấn quýt bên Bố. Bố làm cái gì con cũng hỏi, hỏi cho bằng đươc mới thôi....Bố nhớ có một lần nọ, vẫn làm việc trong vườn, bỗng có một con chim bay đến, đậu trên cành cây thật cao. Con hỏi : - Bố ơi Bố, con chin gì vậy.
Bố trả lời : - Đó là con chim cu. Con chim cu nó rất gần gủi mình, nó kêu rất u buồn, thương nhớ, tiếng kêu rất gợi nhớ về những kỹ niệm....Bố giải thích rất tỉ mỉ, Bố biết là con chưa hiểu được...nhưng rồi con sẽ hiểu. Con mãi hỏi đi hỏi lại hoài. Nhưng mà Bố không cảm thấy buồn phiền gì hết. Mỗi lần con hỏi, Bố đều cảm nhận có một niềm hạnh phúc trào dâng. Nó dễ thương làm sau con ạ... không bút mực nào diễn tả đươc...Bố nhớ con hỏi Bố đến hai mươi lần...thế là Bố được hai mươi lần thương yêu với con đó..............>>
Cậu út, gấp lại cuốn nhật ký của Bố, mà hai dòng nước mắt tuông trào. Ngồi lặng thinh trong niềm thưong nhớ và hối tiếc dâng trào.
Trong đời sống hằng ngày, những bận rộn, lo toan, nhưng sầu muộn, những ganh tị, những hơn thua, những thù hận, những ham muốn... như là một áng mây dầy che phủ ánh sáng mặt trời, để chúng ta sống trong u tối. Đôi mắt có đó như mù lòa, không thấy được những điều quý giá, mầu niệm chung quanh ta, thật gần gũi với ta.
Những điều mầu nhiện đó, thân thương đó, nó trong tầm tay ta. Chúng ta thấy được, nghe đươc, chúng ta nếm được, ngửi được... sờ mó được...ngay ở đây, trong giây phút hiện tại.
Chỉ cần dừng lại, tỉnh thức, sống trong hiện tại là có niềm vui và an lạc. Hạnh phúc hiện tiền.



Chân hội đăng
18.10.2008 Một sáng muà thu, lá đã vàng thắm và mặt trời lên rạng rỡ. Lấy ý tư chuyện kể của Thượng tọa Phước Tịnh, trong khóa tu tại làng Cây Phong, tháng mười, 2008.
User avatar
Ngu Ta
 
Posts: 18
Joined: Sat Mar 24, 2012 2:32 pm
I am: Artist Painter

Re: thoảng hương sen

Postby Ngu Ta » Sat Apr 21, 2012 9:44 am


Hoa là quả


Hoa là quả cuả cây, cây là nhân cuả hoa, cây là quả của hạt… … …và trong hoa cũng đã có hạt tức là đã chứa nhân rồi… … …À,vậy trong quả đã có nhân và trong nhân đã chứa quả. Trong cái nầy đã có cái kia, trong cái kia lại có chứa cái này. - Vậy, cái nầy với cái kia nó có sự liên hệ, tương liên rồi.

Thì ra... , nó là như vậy. Hay thật. Cái « vòng » luân lưu mầu nhiệm của đất của trời !
... ... ...
Tôi. Thích hoa, thích cây, cỏ...và thích sỏi, đá, thích thiên nhiên.
Nhưng. Tôi nghĩ « cái thích » đó không phải tự nhiên mà có. Cái thích đó nó cũng có gốc rễ, từ những cái duyên nào đó. Cái gì, thì nó cũng phải có một nguyên do, một cớ sự... một sự tác ý, rồi tựu thành...rồi hiện hữu theo thời gian...rồi rời rã, biến sắc thể đi vào chân không. Nhưng « cái biến... đó » vẫn còn đó. Không tàn hoại. Thuận duyên sẽ hiển tướng, lộ chân hình.

- Nguồn của sở thích từ đâu nhỉ ? - Để tôi nghĩ lại xem. ... ... ...

À. Thì ra nó là như vầy nè. Tôi nhớ ra rồi : - Cái năm đó lâu lắm rồi...40 mươi năm về trước. Đó chính là cái năm, Tết Mậu Thân. Ở làng tôi, một vùng quê hẻo lánh, mà chiến tranh thì lại dữ dằn lắm, không thể sống được, Ba Má tôi phải mang tám anh chị em chúng tôi xuống chiếc ghe tam bản mà chạy trốn chiến tranh. Vượt qua giòng sông Tiền Giang. Sông này rất là hiểm nguy. Tiền Giang cuồn cuộn nước xiết, sóng to gió bạo thường khi. Nên phải nằm đêm chờ đợi bên bờ, ở nơi những lùm cây, đến khi nào gió yên sóng lặng mới cho thuyền vượt qua sông, để lánh bom đạn. Tìm đất bình yên để tạm trú.

Vùng đất lành mà đàn chim non chúng tôi xây tổ đó là một làng, dân chúng đa phần sinh sống bằng nghề nuôi bông hoa cây kiểng. Tên gọi của làng là Vườn Hồng.
Vườn Hồng thuộc tỉnh Sađéc, rất nổi danh, ở miền Nam nước Việt. Vào dịp Tết Nguyên Đán vườn cung cấp bông hoa cây kiểng đủ các loại. Đẹp,...rực rở, hương thơm ngào ngạc cả vùng của đường Nguyễn Huệ, thành phố Sàigòn.

Ba Má tôi xin cất một chòi lá nhỏ trước cửa nhà chú bảy Điển. Anh em tôi định cư ở đó đi học. Ba Má tôi thì đi đi, về về thăm nhà, trông vườn cây ruộng luá..., và hương khói nơi thờ cúng tổ tiên.
Sau một năm hay hai năm gì đó. Tôi không còn nhớ rõ lắm. Làng tôi đã được yên bình khá nhiều thì Ba má tôi về hẳn bên ấy. Anh em chúng tôi tiếp tục ở lại để đi học. Khi nào hết gạo và thức ăn thì xuống tàu về nhà lấy lương thực. Thỉnh thoảng Ba Má tôi có rảnh rang thì mang qua và tiện thể thăm anh em chúng tôi, xem sống ra sao…
Anh em chúng tôi ở đó đi học cho đến ngày chính quyền Miền Nam thất thủ. Chính quyền Miền Bắc thống nhất sơn hà. Sau mùa xuân 75. Các em tôi cũng trở về quê quán cũ.
À, còn chị Ba tôi thì luôn luôn sát cánh với Ba Má tôi, không rời nơi chôn nhau cắt rốn để lo việc đồng áng, ruộng nương. Thương chị Ba lắm. Chị bỏ một đời để hy sinh, chăm sóc, lo lắng cho các em ăn học. Đến già cằn cỗi rồi mới tính chuyện lập gia đình. Trên bốn mươi năm, lần đầu rời xa gia đình, cha mẹ, nước mắt ràn rụa để đi lập một tổ ấm rìêng tư. Thế mà ... hạnh phúc chỉ có được một năm. Một năm thôi, thì nước mắt lại đầm đìa. Chồng say rượu té sông mà chết. Cô đơn cứ lại quanh quẩn theo chị suốt đời. Thương biết mấy, người chị yêu quí của tôi.
Khi viết đến những dòng chữ này, nước mắt tôi cũng lăn dài trên hai má...

Tôi, ở lại đó một mình, tiếp tục đi học... rồi bị bắt đi nghiã vụ quân sự, đầu năm 76. Ở quân trường chỉ ba tháng... rồi bỏ ngũ... trốn chui trốn nhủi... đầu đường xóa chợ, cho đến đầu năm 1979, phiêu bạt đến Rạch Sỏi, thuộc tỉnh Rạch Giá, tìm đường vượt biên. Sống lây lất, gian nan, ngày đêm trong lo sợ. Thật may mắn cho tôi, chỉ đi một lần mà thoát được. Đến đất Songkhla, Thái Lan bình an. Tôi mừng lắm lắm. Một nổi vui không bút mực nào tả được.

Tuổi thơ và những tháng năm tị nạn chiến tranh ở Vươn Hồng,tính ra cũng gần mười năm. Mười năm tôi gần gũi với bông, hoa, cây kiểng. Sống giữa một làng hoa kiểng, sắc màu rực rỡ, hương thơm bát ngát. Đẹp lắm. Sự sống của thiên nhiên : bông hoa và cây kiểng, nắng mưa, đất trời thật là mầu nhiện và thật là kỳ bí. Tất cả những thứ ấy và muôn loài, muôn vật không thể rời nhau mà sống được.
Những hạt giống nơi « vườn hồng » đã gieo trồng trong tâm tôi là từ đó. Tôi cũng đã học được một ít kiến thức căn bản về cách thức trồng cây, nuôi cây, chiếc cây và ghép cây,...và yêu thương cây.

Chuyện năm xửa năm xưa là vậy.
Tuổi thơ trong trắng của tôi đã được gieo trồng những hạt giống thiên nhiên, sắc màu tươi thắm của bông hoa, thật đẹp, và còn phản phất hương thơm bình dị, nó còn nằm đó, không nhạt phai, trong tâm thức tôi.
Chuyện năm xưa ấy, là cái «nhân ». Yêu thích bông hoa,cây kiểng,yêu thích thiên nhiên của hôm nay là cái « quả » ngọt, là nhờ từ cái nhân lành, gieo trồng hồi xửa hồi xưa.

Hạt-cây-hoa-trái. Là chuyện « nhân - quả » của cuộc đời. Có những điều gần thì mình còn trông thấy được. Nhưng, cũng có những chuyện xa, những chuyện rất xa và rất rất rất xa, mình không thể nhớ, biết được.Chuyện cũng rất dễ hiểu, như là : Có những loài hoa trồng một tháng thì trổ bông, mà cũng có loại hoa trồng đến một năm, hai năm, ba năm...mới ra hoa, ra trái, và còn có những loại còn lâu, lâu hơn thế nữa...
Chính vì cái thời gian vụt qua như chớp mắt, cộng thêm cái cuộc nhân sinh ngắn ngủi, đầy trắc trở, làm cho tâm mình rối rắm, nên nghĩ là « nhân-quả » không có, hay là không có thật.
Thông thường, người đời hay quên quan tâm đến những người thân yêu, những người chung quanh trong cuộc sống của mình... và thường không biết hành sự khi nghĩ, khi làm những chuyện không đẹp, không dễ thương cho nhau mà tạo thêm nhiều những nét hằng thê lương cho cuộc đời.

Trời còn mưa đó
Vì có nắng lên
Nắng lên đưa nước về trời
Nước thành mây trắng bập bềnh chân không
Dạo chơi gặp lạnh rùn mình
Làm cơn mưa lớn cho đời mát tươi.

Hạt thành cây, cây ra lá, đầy lá rồi lại sanh hoa, hoa cho hương ngát, rồi quằn quả ngon, trong quả lại chứa cả hạt. ..... ...... hoa là quả ; quả là hoa, có thế thôi. Đó là dòng sinh-trụ-dị-diệt của cuộc đời.


Chân hội đăng
21-06-2009, nhưng ngày trời nhiều mây bơi là đà trên ngọn cây và mưa.
User avatar
Ngu Ta
 
Posts: 18
Joined: Sat Mar 24, 2012 2:32 pm
I am: Artist Painter

Re: thoảng hương sen

Postby Ngu Ta » Wed May 02, 2012 6:09 am

Ong tìm Hoa


Làn gió xuân rười rượi mát, lướt xuyên qua rừng cây, đồng cỏ bạt ngàn những bông hoa đang chen đua rộ nở.
Mùa xuân. Mùa của sức sống vươn lên ồ ạt. Những chồi non, lá, cỏ,bông hoa, bung ra, đứng dậy để chào đón nắng ấm hà hơi cho sự sống bừng tỉnh sau giấc ngủ đông dài.

Cánh đồng mênh mông chạy ngút chân trời, cỏ khô queo, cây trơ trọi lá, khi đông trấn ngự.
Trời xuân vừa chợt đến, vài cơn mưa qua rửa tuyết tan trôi, chút nắng ấm, làn gió mát dìu dịu, làm cho cảnh trời rực tràn sự sống. Một màu xanh mượt mát, một thảm cỏ xanh xanh, tô điểm muôn triệu đóa hoa sắc khoe rực rỡ, rải hương để gió quảy đi khắp bốn phương trời.
Cả một không gian thơm lừng hương hoa, cỏ, lá, …

Đất trời có sự công bằng tuyệt đối. Mỗi loài mỗi vật đều có mỗi công việc phải làm cho nhau, nương nhau trong cuộc sinh tồn. Thật đẹp vô vàn cái tương tức của thiên nhiên.

Ong là một loài vật khôn khéo, cần cù, siêng năng, kiên nhẫn, …
Mùa đông ong nghỉ làm việc, ở nhà ăn chơi thôi. Trong nhà, ong đã chuẩn bị có đủ thức ăn, khi những ngày lạnh giá giữa thu (đây là trường hợp ở xứ lạnh, nếu nơi xứ nóng ong vẫn sinh hoạt như bình thường).

Ngọn gió xuân hây hây mát lịm, mang hương thơm cỏ hoa ngây ngất. Ánh sáng long lanh xuyên qua những kẻ lá làm ấm áp cả không gian, rồi đất trời bừng lên sự sống.
Đây là thời gian ong cũng bắt tay vào công việc. Ong chúa, ong thợ, ong hoàng hậu, ong con. Tất cả đều đã chuẩu bị sẵn sàng, ai nấy lo công việc người đó, không có người nào lơ là công việc của chung một đoàn thể. Đây quả thật là một sức mạnh keo sơn, hùnh mạnh vươn lên, của loài ong.

Tìm hoa là một nghệ thuật, một kinh nghiệm chuyên môn của ong. Trong cánh đồng muôn sắc hoa, muôn hương phản phất, làm sao biết được hoa nào có mật, hoa nào chỉ cho hương. Quả là một công trình khó khăn cho chúng ta. Nhưng với ong, là chuyện rất dễ dàng. Ong phân biệt được, từng tháng, từng ngày, những hoa nào cho mật, những hoa nào cho phấn, rất là thiện nghệ. Nghề của chàng mà!

Hoa có hương và có mật. Hoa có hương và không có mật. Hoa có phấn có hương mà không có mật, v. v. , … Ong chuẩn đoán thật rõ ràng.

Hoa rải hương theo gió. Ong bay theo hương tìm hướng của hoa.
Bám theo hương hoa là để định hướng đi, hương là kim chỉ nam dẩn lối đưa đường cho đúng mục tiêu mà tìm mật.
Mật mới là đối tượng chính, cho ong đi tìm. Mật là linh lương, là sự sống cho ong.
Nhờ hương hoa mà ong tìm được mật. Có được mật mang về để chia sẻ cuộc sống trong gia đình, để chế tác ra niềm an vui, cuộc sống đầm ấm và hạnh phúc sẽ được tràn đầy.

Đời sống của một người nếu có hướng tìm cầu an lạc, hạnh phúc, tự do, không để bị cuốn hút vào vòng hệ lụy bụi trần, phải có đôi mắt, đôi tai, đôi mũi tốt, thanh tịnh như loài ong kia thì mới tìm đến được với hương đạo mà thấy được mật ngọt trong đạo để làm linh lương, làm thực phẩm nuôi sống cho mình và cả những người chung quanh ta.

Hương thơm đạo pháp chỉ là một định hướng cho tụ điểm tìm về.

Mật đạo mới chính là mạch sống cho ta tìm lấy. Nguồn dinh dưỡng ấy mới nuôi lớn ta lên, mới làm cho ta chứng nghiệm được lẽ thật trong cuộc đời. Nguồn dinh dưỡng ấy mới trị liệu được những căn bệnh : sợ hãi, lo âu, chán chường, ganh tỵ, hơn thua, buồn khổ,...
Tìm được mật ngọt của diệu pháp, và tiêu hóa được mật đạo thì nó mới mang đến cho ta niềm vui, sự an bình, tươi mát và hạnh phúc trong cuộc sống.

Nguồn an lạc bất tuyệt sẽ lây lan khi mật ngọt thấm nhuần trong cơ thề của ta, của gia đình và của một tăng thân.
Mật đạo ấy mới là dinh dưỡng cho cuộc sống người tìm đến đạo.

Đường tìm cầu đạo, không nên vỗ cánh nhởn nhơ theo những bông hoa vô vị. Hãy tìm đến pháp hoa mà mang về cho nhiều mật đạo, làm linh lương, làm thực phẩm cho mình và cho mọi người. Đó mới chính là con đường có nhiều phúc lợi.


chân hội đăng,
14-10-2009, đêm hôm nay không thấy được những vì sao, ngoài trời lạnh lắm.
User avatar
Ngu Ta
 
Posts: 18
Joined: Sat Mar 24, 2012 2:32 pm
I am: Artist Painter

Re: thoảng hương sen

Postby Ngu Ta » Fri Jun 01, 2012 6:03 am

Cây Bồ Đề


Nhà chị Cát Phương, có một cây Bồ Đề thật là tươi tốt: lá từ gốc lên đến đọt xanh rì, và tất cả các lá của cây đều bóng loáng. Vừa trông thấy cây là tôi tiếp xúc được ngay một sự sống tràn đầy của cây. Thân, cành, lá xanh tươi vươn lên thật nhẹ nhàn.

Tôi ngồi trước cây Bồ Đề, thật lâu. Tôi chiêm ngưỡng cái nét đẹp thanh tao và cái màu xanh tươi tắn, nó lung linh trước ánh nắng ban mai thật là mầu nhiệm. Ánh nắng trong veo, màu xanh cũng trong veo. Những cái gân lá cũng hiển lộ chi chit, chạy đều trong từng chiếc lá để làm nên sự sống cho toàn thân. Tuyệt đẹp.

Lòng tôi cảm nhận được một niền thanh tịnh, mát tuơi và tự do trong từng nhịp sống.

Một sự sống vươn dậy tốt tươi. Một niền an bình vững chảy. Một niềm tư do thênh thang và thong dong. Chắc rằng phải có sự chăm sóc, một sự huân tập bền bỉ trong mỗi phút giây cuả sự sống. Vâng, phải có. Tôi chắc vậy.

Cây Bồ Đề, mà tôi đã trông thấy ở nhà chị Cát Phương là một điều chứng minh cụ thể.

Chị Cát Phương là một người có lòng yêu thương cây cỏ. Chị chăm sóc với tâm lòng lân mẫn, chị trò chuyện, chị tụng kinh cho cây nghe nữa. Chị lau chùi, tắm rửa cho từng chiếc lá.
Chị chăm sóc và yêu thương như vậy đó.

Đất tâm mình, nếu siêng năng chăm sóc, vun bón, tưới tẳm những hạt mầm yêu thương, hiểu biết, những hạt giống lắng nghe, những hạt giống hoà giải, những lời ái ngữ, vân, vân…rồi thì một ngày thân tâm cũng được an lạc, mát tươi và tràn đầy nhựa sống như cây Bồ Đề vậy. Tôi chắc, phải là như vậy.

Tôi về hỏi bản tâm nhiên,
Rừng tâm tĩnh lặng bình yên hiển bày.

Chân hội đăng
18-09-08 / đêm có vài vì sao lặng lẽ.
User avatar
Ngu Ta
 
Posts: 18
Joined: Sat Mar 24, 2012 2:32 pm
I am: Artist Painter

Re: thoảng hương sen

Postby Ngu Ta » Sat Aug 25, 2012 6:53 am

Bức tranh gia đình


Bé Nam chín tuổi, học lớp bốn primaire. Ba của bé, ông Việt. Một thương gia xuất nhập cảng. Rất bận rộn.
Ông không có thời giờ ăn được một bữa cơm chung với gia đình.
Không thấy lúc nào ông thư thái: - Ngồi uống một ly trà, ngắm mây bay, nhìn hàng cây đong đưa với gió…

Một ngày cuối tuần, thứ bảy,ngoài trời nắng đã vừa lên, trời trong và mát. Nơi phòng chơi, Nam đang loai quoay làm thủ công: -Cắt dán hình chiếc máy bay, thật là ngộ nghĩnh. Em chờ Ba đi xuống để khoe công trình của mình. Trong đầu em nghĩ, Ba sẽ ngạc nhiên về tài năng của em và tấm tắc khen mình…

Tiếng cửa phòng lọc cọc và tiếng chân đi xuống cầu thang…em vội ra đón để khoe..
Nam gọi; - Ba, Ba, xem cái này, con làm coi có đẹp không hả Ba?
Ông Việt nói: - Ồ, ồ, Ba có chuyện gấp lắm. Thôi con để đó, chiều Ba về sẽ coi, ok.
Nam: - Dạ. Rồi buồn hiu trở vào phòng cất chiếc máy bay cẩn thận trên bàn. Ngồi nhìn cái công trình của mình trong lặng lẽ.

Công việc làm ăn quá bận rộn. Đầu óc ông quên hết các chuyện ở trong gia đình. Chiều về ông cũng không nhớ đã hứa với con điều gì, nên đi thẳng vào bureau làm việc tiếp tục cho đến tối…

Hôm nay ở trường có tổ chức thi vẽ, với đề tài hạnh phúc. Các em đua nhau vẽ: - nào là bé tươi cây – bé hôn ba mẹ - đứa thì vẽ, chơi với con chó con - đứa thì vẽ, các em cùng chơi nhảy dây … Còn Nam thì vẽ, một thân cây khô cứng, ở trảng ba có tổ chim. Trong tổ chim có một con chim con với chim mẹ đang há mồm. Chim cha từ đàng xa bay về trong mồm có mang mồi về cho hai mẹ con.

Qua cuộc chấm điểm của các thầy cô… Bức tranh Nam được chọn, là bức tranh tiêu biểu về đề tài hạnh phúc.
Nam mừng vui quá, mình sẽ mang nó về chiều nay cho Ba mình coi. Đường về nhà chiều nay trong lòng thật hớn hở, thật mừng vui. Vừa đến nhà, em chạy thật nhanh lên phòng Ba, gõ cửa, rồi mở bước vào. Thấy Ba đang nói chuyện điện thoại, vừa định lấy tranh ra…
Ông bảo:- Con đi xuống, và đóng cửa phòng lại. Con ăn cơm trước và học bài, tí xíu xong việc Ba sẽ xuống coi sau. Ok.

Bé Nam trở về phòng, niềm vui bỗng dưng bị tắc ngũm, xụi lơ…
Trong bữa cơm chiều yên lặng với Mẹ và hai em. Rồi Mẹ nói:- Nam của Mẹ giỏi, vẽ thật là đẹp lắm. Đúng là đứa con trai cưng của mẹ.

Mùa giáng sinh sắp đến rồi, Nam cũng sắp được nghĩ lễ, tha hồ được nghỉ ngơi, và đi chơi với mẹ và hai em. Nhưng mà Nam cũng đang suy nghĩ, không biết mình sẽ làm món quà gì cho gia đình…
-Mình đã nghĩ ra rồi. Bức tranh gia đình. Chắc chắn là mẹ sẽ thích lắm.
Nam đã bỏ ra cả nữa buổi, trong phòng chăm chú làm việc. Cuối cùng cũng hoàn thành. Em thích thú lắm.

Đêm Giáng Sinh nhộn nhịp vô cùng, vì các em bé sẽ có được nhiều quà lắm. Vì thế các em chạy nhảy vui đùa, cười vui rộn rã…
Hôm nay các em được thức khuya để nhận quà Noel. Ăn uống đã xong, bây giờ là giờ phát quà.
Nam đi vào phòng mình, lấy bức tranh đã tự tay em gói cẩn thận, rồi trao cho mẹ và ba nó.
Nam nói:-Ba, Mẹ, đây là quà con tự làm, tặng cho Ba và Mẹ. Đây là bức tranh gia đình. Chúc Ba, Mẹ vui khoe, hạnh phúc.
Ba nó cầm lấy, mở ra xem.
- Ồ! Con vẽ đó hả.
- Đây là nhà của mình?, nhưng sao mà ông mặt trời to tướng lấn hết một phần ba cái nhà rồi. – Còn Mẹ con sao mà ốm tong ốm teo thế này. – Còn hai em của con có hai cái đầu tròn vo, to tướng. – Còn đây là con, đứng kế bên Mẹ. - Ủa! Còn Ba đâu, không thấy trong đây?
Nam trả lời: - Ba đang làm việc trong văn phòng của Ba đó, nên không có ở đây. Ở đây là trước cửa nhà mà.

Trong đời sống hằng ngày, chúng ta là cha, là mẹ, nhưng vì quá bận rộn, không có thì giờ sống với con. Vì không có sự hiện diện, gần gũi, chăm sóc nên không có hạt giống đó gieo trong tâm thức chúng. Chính vì vậy, trong trái tim trong trắng của chúng, cũng thiếu vắng đi những hình ảnh thân yêu của chúng ta trong bức tranh gia đình.

chân hội đăng
17.10.2008, trăng đã khuyết, trên nền trời xanh thẳm. Lấy ý từ chuyện kể cuả Thượng Tọa Phước Tịnh, tronh khóa tu tại Làng Cây Phong, tháng mười, năm 2008.
User avatar
Ngu Ta
 
Posts: 18
Joined: Sat Mar 24, 2012 2:32 pm
I am: Artist Painter

Next

Return to Prose

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 7 guests



www.VomtroiMagazine.com

All Daily News - Tin mới nhất
www.VomTroiMagazine.com 

********

Cám Ơn.Thank You.Merci

Contact us

Vom Troi Magazine

9101 Boul. Maurice Duplessis 
Succ. Rivières des Prairies
P.O. Box 25273
H1E – 6M0 Mtl PQ 
Tel: 514-677-7315

VomtroiMagazine@gmail.com
VNBusinessMedia@Yahoo.com 

_________________________ __________________________
 Supporters **** ****

        


HTML Counter