Board index   FAQ   Search  
Register  Login

*** ***
Click here to go to vomtroimagazine.com
Supporters

Truyện Tình: Hãy Đợi Anh Về - 12 CHương - Hết

Văn chương, Văn xuôi

Moderator: Editor 1

Re: Truyện Tình: Hãy Đợi Anh Về

Postby mimosa » Fri Jan 13, 2012 3:01 pm

Chương 8


Bắt đầu từ hôm đó, anh chàng họ Đường là khách thường xuyên của gia đình tôi. Cứ cách một hai hôm, là anh ta lại ghé qua, lúc thì dùng chung một bữa cơm, lúc thì chỉ ngồi tán gẫu.

Cha có vẻ ưa thích Đường Thanh Cao. Còn mẹ, mẹ cũng có vẻ quý hắn ta.

Còn phần tôi? Tôi không phân tích được tình cảm của mình, lúc đầu thì hơi ghét, nhưng tiếp xúc đôi lần thì cái bản chất vui vẻ của Cao khiến tôi không làm sao ghét anh ta được. Có điều tôi cũng đã tự cảnh giác chính mình. Đừng bao giờ để hắn đưa vào chiếc bẫy đã giương sẵn. Chính vì cảnh giác như vậy, mà mãi khi đến hè sang, tôi cũng chưa hề cùng Đường Thanh Cao đi chơi riêng rẻ, mỗi lần anh chàng rủ đi phố hay đi xa, tôi đều tìm đủ mọi lý lẽ để từ chối. Lúc thì bận học, lúc thì không khỏe, hay bận chuyện này nọ.

Chỉ có những buổi hội ngộ với "người đàn ông xa lạ" là vẫn đều đặn.

Gần như tuần nào chúng tôi cũng gặp nhau. Bây giờ thì không chỉ hạn chế ở Thảo Cầm Viên, mà tôi còn theo ông ta đến cả những danh lam thắng cảnh như hồ Bích Đầm, thác ô Lai, sông Ngân Hà.

Hôm ấy chúng tôi lại hẹn nhau ở hồ Bích Đầm.

Image

Trời mùa hè, nắng chói chang. Người người đều kéo nhau đến những nơi nghỉ mát. Tôi và "người đàn ông lạ" ghé vào một chiếc quán kiểu nhà tranh ở ven đường. Chúng tôi uống trà và nước ngọt giải khát.

Không hiểu có chuyện gì, mà lúc gần đây tôi thấy ông ta gầy sút hẳn. Một sự hoài cảm? Một tâm sự buồn? Một khó khăn về kinh tế ư?

Tôi đặt tay lên bàn tay ông ta nói:

- Hình như bác không được vui? Sao vậy?

Người đàn ông lạ cười, nhưng nụ cười không tươi lắm:

- Đâu có, tôi vẫn bình thường.

Chúng tôi cùng yên lặng, chợt ông ta lại hỏi:

- Sao, lúc này cậu Đường có thường xuyên ghé không?

- Dạ - tôi đáp và liếc nhanh ông tạ Ở đáy mắt kia như có cái gì quan tâm - Anh ấy có đến, mà đến một cách chăm chỉ nữa là khác.

ông ta chăm chú nhìn tôi, rồi chợt hỏi:

- Tại sao cô không yêu cậu ấy?

- Tại sao phải bắt buộc yêu chứ?

- Không phải là bắt buộc, nhưng tôi thấy cậu ấy có học, nhân cách cũng đàng hoàng. Một người bạn trai như vậy cũng đủ tiêu chuẩn đấy.

- Nhưng với cháu thì chưa hội đủ điều kiện ắt có và đủ. Bác thấy đúng không?

Tôi hỏi. Ông ta nhìn tôi yên lặng. Để xóa đi cái không khí căng thẳng, tôi đứng dậy nói:

- Bác có thích chèo thuyền không? Mình đi chèo thuyền đi!

ông ta không đáp, chỉ yên lặng đứng theo.

Chúng tôi mướn một chiếc thuyền con. Ông ta ngồi sau chèo, còn tôi thì ngồi ở mũi thuyền giỡn nước.

Mặt hồ đầy thuyền con. Bầu trời trong xanh khônng một gợn mây. Cái nắng khá gay gắt. Chỉ chèo có một lúc mà tôi thấy mồ hôi đã đẫm ướt cả vai áo ông tạ Tôi đề nghị cho thuyền vào sát bờ. Cạnh một thân cây dương liễu ngả mình ra hồ. Ở đây có chút bóng mát.

Tôi vốc nước lên rửa mặt, người đàn ông lạ chợt lên tiếng:

- Bội Dung ạ! Có lẽ không còn bao lâu nữa tôi sẽ đi xa.

Lời của ông làm tôi giật mình.

Tôi ngước mắt nhìn lên:

- Đi à? Bác định đi đâu vậy?

ông ta hướng mắt ra ngoài hồ, như để tránh cái nhìn của tôi.

- Chưa biết nhưng có lẽ là một nơi thật xa, xa nơi này dữ lắm.

Tôi thấy trái tim như đập mạnh, có một chút thất vọng len lén trỗi dậy trong lòng. Tôi nắm chặt mạn thuyền:

- Bao giờ bác đi?

- Tôi cũng chưa quyết định, sớm thì có lẽ một, hai tuần, còn trễ có lẽ trên một tháng.

ông ta nói mà ánh mắt xa vời.

Tôi chợt thấy tức giận, cái giao tình giữa tôi với ông ta diễn tiến ít ra cũng hơn hai tháng, vậy mà khi quyết định bỏ đi, ông ta chỉ quyết định một mình, không hội ý tôi trước, như vậy là quá coi thường, tôi sa sầm nét mặt. Chợt thấy người đàn ông lạ này thật quá kỳ cục, phải nói là kỳ cục. Vì nghĩ lại, tôi thấy cái chuyện giao du giữa tôi với ông ta nó lạ lùng thế nào đấy. Tôi sẵn sàng đi chơi không một điều kiện với ông ta trong khi lại hoàn toàn mù tịt về lai lịch ông, ngoài một vài hiểu biết nhờ câu chuyện mà ông ta kể về mình.

Không dằn được lòng, tôi hỏi:

- Bác đã biết sớm muộn gì rồi cũng bỏ đi, vậy sao bác còn quấy con làm chi?

Người đàn ông lạ có vẻ ngạc nhiên:

- Cô nói thế là thế nào chứ?

- Con muốn nói là, cái đêm mà bác xuất hiện trước cửa sổ nhà con là bác đã làm cho cái cuộc sống phẳng lặng từ trước đến nay của con bị xáo trộn, nổi sóng... vậy mà bác lại còn bày cái chuyện hẹn hò, gặp gỡ, bác gây tình cảm trong lòng con rồi bây giờ bác định bỏ đi, có phải là bác độc ác lắm không?

Khuôn mặt người đàn ông tái hẳn, thật lâu sau, ông mới nói:

- Đúng rồi, cô nói đúng. Tôi thật sai lầm, Bội Dung xin hãy tha thứ cho tôi, hãy hiểu là tôi đã tìm đến với cô, vì tôi thương cô như thương con gái của mình. Tại cô giống nó quá, làm tôi bị ảo tưởng, nhiều lúc cùng Dung đi dạo, tôi tưởng như mình đang dẫn con đi. Dạy cô đàn, tôi tưởng như mình đang dạy con gái mình đàn. Tôi đã quên là... Bội Dung không hề xem tôi là chạ Vâng, tôi đã lầm. Đúng ra tôi không nên quấy rầy Bội Dung như vậy.

Giọng nói của ông ngập đầy đau khổ, khiến tôi không thể không xúc động, tôi nhích tới gần ông, nắm lấy bàn tay đang đẫm ướt mồ hôi nói:

- Thôi được rồi. Bây giờ bác cứ coi con là con gái bác đi. Nhưng với một điều kiện, đấy là bác hãy ở lại, đừng đi đâu nữa, được chứ.

Người đàn ông lạ ngẩng lên, một nụ cười khô héo hiện trên môi. Rồi ông ta run run đặt tay lên đầu tôi, vuốt lấy mái tóc tôi. Ông chậm rãi nói:

- Cảm ơn Bội Dung, Bội Dung đã làm tôi cảm động. Nhưng mà không được. Tôi phải đi. Bội Dung biết đấy, có nhiều thứ trên đời này ta không thể chủ động, không thể lèo lái được như ý, Dung ạ!

Tôi ngồi yên, lần đầu tiên tôi công nhận cái phức tạp của cuộc đời sao rắc rối thế? Tôi còn buồn phiền, thì ông ta lại nhìn tôi cười, nụ cười như khuyến khích.

- Ồ, sao lại ủ dột vậy? Có gì đâu lại quan trọng thế. Kỷ niệm giữa chúng ta vẫn đẹp cơ mà! Bội Dung phải vui lên, vui lên đi chứ? Tôi chỉ thích thấy Bội Dung cười thôi!

Tôi cố nở nụ cười gượng. Tôi biết ông ta cũng cảm nhận được điều đó, vì ánh mắt của ông vừa xúc động vừa bi thương. Chợt nhiên tôi muốn khóc, và những giọt nước mắt làm nhòe đi cảnh trước mặt, tôi cố dằn xuống mà không được.

Người đàn ông lạ nắm lấy tay tôi, run giọng nói:

- Không nên buồn con ạ! Trong cuộc đời này rồi cũng có lúc con sẽ đối diện với hoàn cảnh thế đó. Chuyện sinh ly tử biệt ai cũng sẽ có, nhưng hiện giờ thì con cần phải vui. Bởi vì con hiện có một gia đình hạnh phúc, có một tương lai sáng lạn đang chờ đón. Có biết bao người ganh tị với cái hiện có của con. Có lý gì mà con phải khóc? Ta thì khác, ta đã quen với kiếp sống lang thang rồi. Đi đó đi đây mãi ta cũng không thích dừng chân ở đâu lâu... Có điều bây giờ ta cũng mãn nguyện vì ta đã tìm thấy những gì đã mất.

- Bác đã tìm thấy vợ con bác rồi ư? - Tôi hỏi - à, tôi hiểu rồi. Vì đã tìm lại được, nên bác phải về với gia đình. Thôi như vậy cũng được, tôi cũng mong là bác có hạnh phúc.

Tôi nói, nhưng người đàn ông lạ lắc đầu:

- Không phải như vậy, mà là vì bây giờ tôi đã bỏ cuộc. Bản thân mình đã không tạo dựng được hạnh phúc cho người khác, nhất là những người mà mình hằng yêu quý, thì sao lại phá vỡ những gì người ta có sẵn chứ? Vì vậy, lần này tôi sẽ đi thật xa, xa lắm. Tôi muốn mọi người không ai nghĩ đến tôi nữa, giống như tôi đã chết vậy.

Rồi ông ta ngước mắt nhìn lên trời. Trong cái ánh mắt buồn kia có cái gì long lanh vì xúc động. Tôi bị cái thần sắc của ông lúc đó thu hút. Tôi ngẩn ra nhìn và không biết nói gì. Một lời an ủi ư? Bằng thừa! Chúng tôi cứ thế ngồi yên lặng cho đến một lúc thật lâu. Nắng đã dịu hẳn, ông ta chợt nói:

- Thôi chiều rồi, mình về đi!

Và ông ta đẩy thuyền ra chèo hướng về bến cũ. Chúng tôi trả lại thuyền lên bờ, mới có bốn giờ chiều. Chúng tôi thả dọc theo bờ hồ ra bến xe. Lòng tôi nặng trĩu chứ không còn hồ hởi như lúc đi.

Chợt nhiên tôi nói với ông ta:

- Bác đi rồi, chắc con buồn lắm!

- Tại sao vậy?

- Bác có biết là sự xuất hiện của bác đã mang đến cho con biết bao điều mới mẻ, thích thú! Bác đã giúp con học được rất nhiều thứ... Vì vậy, thú thật con rất yêu bác, con quý bác vô cùng... Con chẳng muốn bác bỏ đi chút nào cả. Con yêu bác như cha con.

"Người đàn ông lạ" nhìn tôi cười xúc động, ông không nói gì hết. Đi thêm một khoảng, ông chợt nói:

- Cái anh chàng Đường Thanh Cao thấy cũng dễ thương đấy, lại có tài nữa, cháu nên xử sự tốt một chút với anh ta...

Đã đến bến xe, xe đã gần đủ người, sắp sửa chạy. Như thường lệ, ông ta chỉ để một mình tôi lên xe, ngồi trên xe nhìn xuống khung cửa, tôi thấy ông ta đứng đấy, yên lặng nhìn lên. Cái ánh mắt trìu mến một cách cảm động. Hình như có cả những giọt lệ long lanh trên đấy.

Hôm ấy tôi thấy ông như già hẳn đi.



o0o



Về đến nhà bấm chuông, người ra mở cửa lại là anh chàng Đường Thanh Cao.

Anh ta chống tay ngang cửa, nhìn tôi cười, nhưng lại không để tôi vào nhà:

- Tiểu thư đi chơi đâu mãi đến giờ này mới về vậy?

Tôi ghét nhất là ai ngang hàng mà ham làm kẻ cả với tôi, tôi không đáp, đẩy mạnh anh ta một cái. Thanh Cao mất thăng bằng loạng choạng lùi ra sau. Thừa dịp đó, tôi chui vào. Không ngờ cha mẹ tôi đang ngồi sẵn trên salon, nhìn ra đã thấy hết.

Cha chau mày nói:

- Trời ơi, cái con nhỏ này, lúc nào hành động cũng giống như con nít, con có biết là năm nay con bao nhiêu tuổi rồi không?

Tôi trả lời nhanh:

- Mười tám tuổi.

Rồi lủi mau về phía phòng riêng của mình, tôi nghe cha thở dài nói với mẹ:

- Lúc nào nó cũng cho là mới mười tám tuổi thôi.

Đến cửa phòng riêng. Tôi mới nhớ sực ra anh chàng Đường Thanh Cao. Tội nghiệp, có lẽ anh ta đã đến đây từ sớm. Nhưng mà sau một ngày phơi nắng, người tôi đã nóng ran, lại mệt mỏi. Tôi đành không thể tiếp khách được. Mà có khi nào tôi tiếp khách lâu đâu.

Cha thường bảo tôi là "con lật đật", còn mẹ thì bảo là tôi không dám ngồi lâu vì mông có gai. Nhưng có thế nào thì cũng nên lịch sự một chút, tôi nghĩ. Nên tôi quay lại, cố nở một nụ cười thật tương với Thanh Cao, rồi nói:

- Chào anh, nhưng hôm nay đi chơi phơi nắng mệt quá, phải nằm nghỉ một chút mới được. Xin chào!

Rồi tôi bước nhanh vào phòng khép cửa lại, để mặc anh chàng ngẩn ngơ bên ngoài.
Last edited by mimosa on Fri Jan 13, 2012 3:05 pm, edited 1 time in total.
mimosa
 
Posts: 102
Joined: Fri Jan 06, 2012 12:41 am
I am: Friend

Re: Truyện Tình: Hãy Đợi Anh Về

Postby mimosa » Fri Jan 13, 2012 3:03 pm

Chương 9


Mùa hè trôi qua, mùa thu đến! Mặt trời sau những ngày hoạt động cật lực đã bắt đầu thấm mệt muốn nghỉ ngơi, nên tiết trời trở nên mát hẳn.

Người bắt đầu khoác thêm áo. Kẻ giàu thì có thêm áo lông, áo len, còn người nghèo thì cũng có thêm một chiếc áo gió. Tôi và "người đàn ông lạ" vẫn gặp nhau thường xuyên. Tình cảm cũng khắng khít hơn ngày cũ rất nhiều. Chúng tôi trở nên thân tình. Ông ta là người rất thích cảnh trí vắng vẻ, nên thường đưa tôi đến những vùng đồi cao rộng ở ngoại ô. Ông hay kể cho tôi nghe tiểu sử của Chopin, Beethoven, lại còn chỉ cho tôi cách ngắm sao trời để chọn phương hướng, nói về những phong tục tập quán kỳ lạ của các dân tộc ít người ở phương Bắc, hay những bất ngờ lý thú trên đường mà ông ta đã gặp phải khi phiêu bạt khi xưa.

Có một chuyện là sau lần đi chơi ở hồ Bích Đầm, ông ta lại không nhắc đến chuyện đi xa nữa.

Ở gần bên ông, tôi thấy từng phút từng giây như ngập đầy niềm vui. Tôi thường vui miệng gọi ông ta là "Bố già". Bởi vì ông ta cứ lúc nào cũng coi tôi như là con. Ông thường gọi tôi là "Đứa con gái nhỏ nhắn của cha", ông bảo tôi là hóa thân của đứa con gái mà ông đã thất lạc. Không hiểu sao tôi không phản đối cái danh xưng đó, mà nhiều lúc lại còn thấy thích là khác.

ông ta cũng có một giọng hát ấm âm thổ. Nhiều khi ngồi cạnh, nghe ông ta hát những bản nhạc lừng danh thế giới mà mê người. Tiếng hát thật truyền cảm - một con người đa tài như vậy, mà trớ trêu thay đời lại quá long đong!

Hôm ấy, chúng tôi đến Bích Sơn chơi, vì không phải là chủ nhật, nên ở đây rất vắng khách. Chúng tôi đã chọn một chỗ gần suối nước. Ngồi trên tảng đá cao. Ông nhìn tôi, rồi nói:

- Để ta hát cho con nghe một bản nhạc này nghe.

Những bản nhạc mà "người đàn ông lạ" hát thường là những bản nhạc hay, nên tôi không phải lựa chọn. Và không đợi ý kiến tôi, người bắt đầu hát. Bài hát khá lạ, tôi chưa hề nghe qua bao giờ. Nó có âm điệu trầm bổng như mây bay, như nước chảy. Lúc đầu nhẹ như những cơn gió lay động rồi sau đó cuốn hút, quay cuồng vội vã như rã rời. Lời hát không phải bằng tiếng mẹ đẻ nên tôi nghe không hiểu hết ý, nhưng phải nói, đây là một bản nhạc rất hay.

Tôi hỏi:

- Bản nhạc gì vậy? Của nước nào hở bác?

- Một bản tình ca của ý - Ông ta đáp mà mắt long lanh. Có cái gì say đắm làm khuôn mặt ông như rạng rỡ - Bội Dung có biết không? Đã lâu lắm rồi, tôi thường hát bản nhạc này. Tôi hay hát mỗi khi buồn. Bởi vì đó là cái bản mà người vợ cũ của tôi rất thích nghe. Lần nào tôi hát, cô ấy cũng ngồi bên cạnh và tôi phải hát đi hát lại hai, ba lần. Cho đến lúc có con nhỏ... Trong những đêm đông. Mỗi khi tôi về muộn. Cô ấy ngồi bên cạnh lò sưởi chờ, thường thì không vui. Thế là tôi trỗi giọng hát này lên. Mọi thứ đều được hàn gắn ngay sau đấy. Cô ấy sẽ đến cạnh bên tôi, tựa đầu lên vai tôi. Còn con gái tôi thì nằm yên trong nôi, nó đã có khiếu về nhạc ngay từ nhỏ...

Rồi ông quay sang nhìn tôi xúc động:

- Đấy Dung thấy đấy, con người khi tuổi đã xế chiều thì bao giờ cũng khao khát một mái ấm gia đình hạnh phúc.

Tôi không để ý lắm đến chuyện đó, tôi chỉ nghĩ đến bài hát, nên nói với ông ta:

- Bài hát âm điệu nghe thì hay thật, nhưng bằng tiếng nước ngoài nên con không rõ lời.

- Vậy thì để tôi dịch nó sang tiếng Hoa - Ông ta nói với nụ cười buồn - Thật ra thì lời tiếng Hoa này cũng không phải của tôi mà phần lớn vợ tôi đã đặt. Cô ấy là người có khiếu về văn chương hơn tôi. Để tôi hát thử cho cô nghe nhé.

Trước khi hát, ông ta đã đọc lời cho tôi chép. Đó là một bài hát tràn ý thơ:



Nụ xuân vừa hé nu.

Muôn hoa tươi sắc màu

Nước bên khe ngừng chảy...

Lắng nghe chim rừng ca

Xuân đến bên dòng sông buổi sớm

én liệng bên cành liễu rũ thưa

Đừng quên nhé em!

Cuộc đời là hạnh phúc

Đừng quên nhé anh!

Cuộc tình của đôi ta

Cả cuộc đời này

Nguyện cùng nhau mãi mãi

Mọi thứ rồi sẽ qua đi

Tình vẫn không tàn

Sau khi đọc xong, ông ta bắt đầu hát lại, lần này bằng tiếng Hoa. Tôi ngồi yên lắng nghe mà thấy hồn như bay bổng. Ông ta đã hát dứt bản nhạc lúc nào khôing hay.

Thấy tôi yêu bản nhạc. Ông hát lại lần nữa.

Và lần này không dằn được lòng, tôi nài nỉ:

- Bác hãy dạy cho cháu hát đi.

ông ta lắc đầu:

- Không được, dạy rồi con mà thích cứ ca nhai nhải, phiền lắm.

Tôi làm mặt giận, đứng dậy:

- Nếu vậy con về.

ông ta suy nghĩ rồi nói:

- Thôi được, với một điều kiện là khi biết rồi, con không được hát cho mọi người nghe nhất là cha mẹ con, chịu không?

- Tại sao vậy?

- Vì nếu họ biết, họ sẽ biết cả chuyện con gặp ta, và như vậy phiền lắm. Và như vậy cũng có nghĩa là con đã phạm vào điều hứa hôm trước với ta nữa. Đồng ý chứ?

- Vâng, con hứa.

- Vậy thì được, và đây cũng là bài hát cuối cùng ta dạy cho con đó nhé.

- Tại sao lại cuối cùng?

- Bởi vì ta sắp rời khỏi đây rồi - Ông ta ngưng lại một chút rồi tiếp - Từ rày về sau không biết ta còn gặp lại nhau không.

- Ồ đừng! - Tôi chụp lấy tay ông ta lắc mạnh - Bác đừng có đi, bác đã từng bảo là ở đây có con là bác đã vui lắm ư? Bác đi mà không quyến luyến, không nhớ con sao hả bác?

- Nhớ, nhớ quá đi chứ - Ông ta nói, khuôn mặt dàu dàu - Nhưng mà ta phải đi thôi, con phải biết là ta đi mà rất đau lòng. Đấy là một chuyện bất đắc dĩ, con ạ.

Rồi ông vỗ nhẹ lên bàn tay tôi, khuyến khích:

- Bao giờ ta đi rồi, con nhớ phải sống một cách thoải mái, phải vâng lời cha mẹ. Con cần phải ý thức được là mình đã có một mái nhà quá là hạnh phúc. Hãy nâng niu và quý trọng nó. Không ai cũng có được một mái ấm chan hòa như con.

Tôi không dằn được nước mắt, nói:

- Bác đi đâu, bác cho con biết đi, có xa lắm không? Có đi khỏi cái xứ Đài Loan này không?

ông ta gật gù:

- Có lẽ xa xứ con ạ. Chắc có lẽ là đi khỏi cái đất nước thân yêu này.

- Nhưng bác định đi đâu bác phải biết chứ? Hãy cho con biết đi. Nếu không đến thăm bác được thì con sẽ viết thư thăm hỏi bác.

Nhưng ông ta chỉ cười và không nói gì cả.

Tôi hỏi tiếp:

- Thế bác định bao giờ mới đi?

- Cũng sắp rồi. Có lẽ tuần sau hoặc tuần sau nữa.

- Con muốn được đưa bác đi.

Tôi nói mà lòng đau thắt, phải cố gắng lắm mới không để nước mắt tràn ra tiếp. Từ xưa đến giờ tôi nổi tiếng là đứa con gái cứng cỏi, vậy mà không hiểu sao hôm nay nước mắt cứ chực trào ra.

Tôi siết mạnh bàn tay "người đàn ông lạ" nghẹn ngào nói:

- Phải cho con biết ngày bác ra đi, để con được đưa tiễn.

Bất chợt ông ta vòng tay qua ghì đầu tôi vào ngực, tôi nghe giọng nói của ông ta cũng tắc nghẹn:

- Con ngoan của ta, con đừng khóc, con gái mà khóc nhè người ta cười chết.

Nhưng mà, cái tiếng "con ngoan của ta" của ông ấy, đã làm nước mắt tôi tràn ra. Tôi khóc òa thành tiếng. Tôi cũng không ngờ tình cảm của mình dành cho ông ấy lại mạnh mẽ như vậy, có một cái gì thiêng liêng bí ẩn buộc chặc lấy tim tôi, làm tôi vừa kính trọng vừa lưu luyến. Nghe tin ông ta sắp đi xa, tôi có cảm giác như sắp bị mất đi một cái gì quí hiếm. Tôi thấy lòng quặn đau và như một đứa trẻ thơ đang dỗi hờn, tôi ghì lấy ông lắc mạnh:

- Không! Không! Con không đồng ý cho bác đi đâu hết. Bác hãy ở lại đây với con.

- Đừng khóc, Bội Dung con! - Ông ta nói - Con hãy yên chí nếu còn cơ hội ta sẽ trở lại đây thăm con. à mà ta có đi ngay bây giờ đâu? Chúa nhật tuần sau ta còn gặp con một lần cuối cùng ở Sở Thú kia mà?

Nhưng tôi lắc đầu nói:

- Không! Con không chịu! Nếu bác thật sự mà bỏ con ra đi, thì bác đúng là một người không có lương tâm.

ông ta nghe vậy thở dài nói:

- Biết làm sao bây giờ? Thôi để chúa nhật tuần sau rồi sẽ quyết định.

Suốt hôm ấy, cùng đi chơi với "người đàn ông lạ" mà tôi không còn cái cảm giác vui vẻ như mọi khị Không phải chỉ có một mình tôi mà chính ông ta cũng vậy. Hai người đi bên nhau mà yên lặng nhiều hơn là nói. Đến lúc chia tay, như mọi lần, ông ta cũng đưa tôi ra đến xe buýt, nhưng khi tôi bước lên xe, tôi lại có cảm giác như ông ta đã xa tôi thật rồi. Cái ánh mắt của ông ấy nhìn tôi qua kính xe như phủ bởi một lớp mù sương, người ông như già hẳn đi. Những vết nhăn trên trán và đôi má như hóp lại. Ông khoát khoát tay, tôi vẫy tay chào lại, khi xe lăn bánh một khoảng xa, tôi quay đầu lại, vẫn thấy ông còn đứng đó, cái vóc dáng cô độc giữa vệ đường vắng, đầy những chiếc lá vàng rụng rơi. Chợt nhiên lòng tôi nhói đau. Tôi có một linh cảm. Tôi sẽ vĩnh viễn không còn gặp ông ta nữa!
mimosa
 
Posts: 102
Joined: Fri Jan 06, 2012 12:41 am
I am: Friend

Re: Truyện Tình: Hãy Đợi Anh Về

Postby mimosa » Fri Jan 13, 2012 10:56 pm

Chương 10


Ngày tháng trôi qua một cách chậm chạp. Cái ngày chúa nhật để gặp "người đàn ông lạ" lần cuối cùng sao mà lâu đến quá! Tôi như đếm từng ngày và thật khó khăn ngày thứ bảy mới đến.

Tối đêm thứ bảy anh chàng Đường Thanh Cao cũng có đến nhà. Anh ta đến thật sớm định rủ tôi đi khiêu vũ, nhưng tôi lại viện lý do từ chối, tôi bảo là hơi mệt, thế là Cao ngồi lại trong nhà chơi với tôi và mẹ cha.

Chúng tôi ngồi trong phòng khách nói đủ thứ chuyện. Cha thảo luận chuyện thời sự, chuyện xã hội với Cao, tôi thì chỉ ngồi đấy không việc gì hơn là ngắm anh chàng. Cao cũng khá đẹp trai đấy chứ. Nhưng trong đôi mắt của anh chàng hôm nay tôi lại thấy hình như có một chút gì muộn phiền. Ồ, đó cũng là chuyện tự nhiên thôi. Chắc chắn đây là chuyện tình cảm. Ngay chính như tôi đây, một đứa con nít mới lớn, mà bây giờ cũng đã biết buồn. Chợt nhiên tôi cảm thấy thương hại cho anh chàng. Và để an ủi, tôi lấy hộp đàn ra, nâng chiếc đàn Violon lên vai.

Tôi nói:

- Có mặt đông đủ ở đây, để tôi hát cho mọi người nghe một bản nhạc rất hay, mà gần đây tôi mới học được.

Thế là tôi bắt đầu kéo đàn. Sau những nốt nhạc dạo, tôi bắt đầu hát:


Nụ xuân vừa hé nu.

Muôn hoa tươi sắc màu

Nước bên khe ngừng chảy...

Lắng nghe chim rừng ca

Xuân đến bên dòng sông buổi sớm

én liệng bên cành liễu rũ thưa

Đừng quên nhé em!

Cuộc đời là hạnh phúc

Đừng quên nhé anh!

Cuộc tình của đôi ta

Cả cuộc đời này

Nguyện cùng nhau mãi mãi

Mọi thứ rồi sẽ qua đi

Tình vẫn không tàn


Trong lúc hát, vì nhớ đến chuyện sắp phải xa "người đàn ông lạ" nên tôi đặt hết cả tâm hồn vào tiếng hát. Tôi không nhìn ai cả, chỉ biết có bài hát thôi, khi bản nhạc dứt thì thật bất ngờ chỉ có tiếng vỗ tay lạc lõng của Đường Thanh Cao.

Tôi ngạc nhiên quay lại:

- Bài hát không hay ư?

Nhưng rồi tôi giật mình khi nhìn mẹ. Mẹ vẫn ngồi trên salon nhưng mặt tái hẳn, đôi mắt mở trừng ra nhìn tôi, bàn tay cầm ly trà run rẩy làm nước sánh cả ra ngoài. Mặt mẹ không có một chút máu. Người như biến thành pho tượng đá. Tôi sợ quá chạy đến:

- Mẹ! Mẹ! Mẹ làm sao thế?

Cha hình như cũng cảm nhận ra cái vẻ khác thường. Người quay qua chụp lấy vai mẹ hỏi:

- Tâm Như, em làm sao vậy?

Mẹ quay sang nhìn cha, khuôn mặt vẫn chưa hết vẻ thất thần, người chỉ nói:

- Không sao cả anh ạ. Em chỉ cảm thấy hơi chóng mặt một chút.

Đường Thanh Cao nhiệt tình đứng dậy:

- Vậy để cháu đi mời bác sĩ cho bác nhé?

Và anh chàng xông nhanh ra ngoài cửa ngaỵ Còn lại cha mẹ và tôi trong phòng, cha nói:

- Tâm Như, vậy em đi nằm nghỉ nhé!

Rồi tôi và cha dìu mẹ vào phòng ngủ, để mẹ nằm lên giường. Cha có vẻ lo, người thương mẹ như vậy đó, cứ chạy tới chạy lui, hỏi mẹ cần gì? Muốn gì? Nhưng mẹ chỉ lắc đầu nói:

- Anh yên tâm, em không sao đâu.

Cha vẫn không yên tâm, đưa tay sờ trán mẹ, thấy không sốt mới có vẻ an lòng.

Người an ủi:

- Vậy thì em hãy nhắm mắt lại, thở đều, đừng nghĩ ngợi gì cả. Anh lấy khăn nóng cho em lau mặt nhé.

Và người bổ sung thêm:

- Thôi hãy dẹp bớt chuyện viết lách của em đi. Chúng mình nào có còn trẻ nữa đâu mà làm việc với tốc độ bình thường? Gia cảnh chúng ta hiện nay cũng đã hơn một số người...

Mẹ có vẻ cảm động trước sự chăm sóc của cha:

- Anh biết đấy, em viết lách nào có phải vì kinh tế đâu. Đó là ý thích.

Một lúc sau bác sĩ đến. Sau khi xem mạch, người cho biết bệnh mẹ cũng không có gì quan trọng, chỉ có hơi yếu tim, cần phải tịnh dưỡng, nghỉ ngơi một thời gian. Sau khi kê toa, bác sĩ ra về, anh chàng Đường Thanh Cao thấy nhà có việc, cũng xin phép rút lui.

Mẹ nói với cha:

- Em muốn được nghỉ một mình. Anh ra ngoài phòng khách một chút đi. Để một mình Bội Dung ở đây với em được rồi.

Cha âu yếm hôn lên trán mẹ xong người đã bước ra khỏi phòng, đến khi cha đi rồi, mẹ mới nắm lấy tay tôi, bàn tay của người lạnh buốt, người nhìn tôi với ánh mắt mờ lệ, hỏi:

- Bội Dung! Con hãy nói cho mẹ biết đi. Cái bài hát ban nãy con học được ở đâu vậy? Ai đã dạy cho con?

Như các bạn biết, tôi là một con người nhạy bén, vì vậy thái độ của mẹ sau khi nghe bài hát của tôi, rồi những diễn biến tiếp theo sau đã khiến tôi ngờ ngợ linh cảm được một điều gì đó. Bây giờ đứng trước đôi mắt mờ lệ của mẹ, tôi chợt liên tưởng đến một điều... Đúng rồi! Câu chuyện của "người đàn ông lạ" chợt lóe lên trong đầu, làm cho trái tim tôi nặng trĩu.

Tôi rùng mình hỏi:

- Mẹ, có phải là mẹ cũng biết cái bản nhạc này đúng không?

Mẹ không trả lời, mà hỏi tiếp:

- Con nói cho mẹ biết đi. Ai đã dạy cho con bài hát đó chứ?

- Một người đàn ông lạ, mẹ ạ - Tôi nói mà nhìn thẳng vào khuôn mặt xanh xao của mẹ - Có lẽ ông ta là một nhạc sĩ, ông ta kéo đàn violon rất hay, nhưng lại sống lang thang. Con thấy ông ta thật tội. Thân xác gầy mòn tiều tụy, nhưng có một tâm hồn rất đẹp, cuộc sống lại rất buồn.

Tôi nói mà thấy khuôn mặt của mẹ tôi càng lúc càng tái xanh.

Tôi tiếp:

- Ông ta khoảng hơn bốn mươi tuổi, và nói với con là đã đi phiêu bạt như thế suốt mười tám năm rồi, chỉ để tìm lại một người vợ và một đứa con gái.

Mẹ tôi bỗng òa lên khóc, người ngồi bật dậy, nắm lấy tay tôi nói:

- Ông ta hiện nay ở đâu? Con biết không? Con hãy đưa mẹ đi gặp ông ta ngay đi!

Tôi lắc đầu:

- Ngay cả cái tên ông ấy là gì con còn không biết thì làm sao con biết được địa chỉ ông ta chứ?

Tôi nói và cố vùng khỏi tay mẹ.

Vậy là quá rõ ràng. Hành vi của mẹ đã minh chứng những gì mà tôi đã nghĩ. Nhưng mà sự thật lại tàn nhẫn như vậy sao? Khôeng lẽ điều tôi nghĩ là đúng? Không, không! Không thể như vậy được. Tôi sợ quá muốn bỏ chạy ra ngoài, nhưng mẹ đã nắm chặt gấu áo tôi, người nói như năn nỉ:

- Hãy cho mẹ biết đi, Bội Dung. Đừng nên giấu mẹ, cũng đừng bỏ đi đâu cả. Ông ấy đã nói hết cho con nghe rồi phải không? Con đã biết rõ hết sự thật về thân thế con rồi phải không?

- Không, thưa me...

Tôi đứng thẳng người, quay lại nhìn mẹ nói, tôi chẳng biết rõ thần sắc của tôi và mẹ lúc đó như thế nào. Vì nước mắt cũng đã làm nhòa đi mắt tôi.

Tôi tiếp:

- Ông ấy chẳng hề cho con biết một tí gì về ông ta cả, cho mãi đến tối nay, nhìn thái độ của mẹ con mới biết về người cha ruột của mình. Mẹ nói đi! Có đúng ông ấy là cha ruột con không?

Mẹ tôi chỉ yên lặng gật đầu.

Tôi đưa tay lên ôm mặt khóc lớn. Trời ơi! Như vậy là thật rồi... Sao lại có chuyện tàn nhẫn như vậy? Không lẽ... mà tại sao mãi đến bây giờ tôi mới biết? Tôi đúng là một đứa ngu muội. Sao không nghĩ đến điều đó sớm hơn? Tôi nhớ đến cái dáng dấp tiều tụy của cha ruột mà đau lòng. Trời ơi! Nếu sớm biết chuyện này thì... Tôi hét lớn:

- Tội nghiệp thay cho cha tôi... Người đã phải sống cô đơn trong đau khổ suốt mười mấy năm trời... Người đã sống trong nghèo khổ... Mẹ Ơi... Tại sao mẹ lại bỏ cha như vậy?

Mẹ ngước lên nhìn tôi. Chắc người cũng rã rời ruột gan.

Người nói:

- Có một lúc mẹ đã quay về nơi ở cũ tìm cha con đó chứ, nhưng bấy giờ cha con không còn ở đấy nữa. Con phải biết, khi buồn cha con đánh bạc, mẹ đã bế con bỏ đi. Hôm ấy trời mưa, mà từ suốt cả một đêm mẹ lại không có một hạt cơm trong bụng... Mẹ mệt rã rời... Mẹ bế con đi mà ngất xỉu dọc đường... May nhờ cha con hiện nay cứu giúp. Mẹ nằm bệnh suốt mấy tháng trời. Cha con bây giờ đã hết lòng chăm sóc mẹ cả con. Lúc đó, nếu không có người, không biết sau đấy mẹ con ta đã ra sao... Rồi, khi bình phục, mẹ định đi làm nhưng con còn nhỏ quá... Vả lại, cha ruột con bấy giờ đã đi biệt tích... Mẹ Ở vậy hơn hai năm. Cảm động vì ân tình của cha nuôi con mới chọn lấy người. Bội Dung, con phải thông cảm cho mẹ. Mẹ biết làm sao hơn khi mẹ chỉ là một người đàn bà yếu đuối. Mẹ cũng không thể trở về nhà cha mẹ ruột vì trước đó ngoại con đã từ me... Vả lại... Cha con hiện nay đối xử quá tốt với mẹ con tạ Người đã thương con như con đẻ của người...

Tôi yên lặng, mẹ lại kể tiếp:

- Sau đấy vì chiến tranh, mẹ cha di dân đến Đài Loan này... Mẹ tưởng là chuyện cũ đã hoàn toàn chôn kín, không ngờ...

Đó là sự thật? Một sự thật quá ư là tàn nhẫn. Đúng không? Người cha của tôi... Người cha ruột đã một lần gây lầm lỡ. Để rồi bị mất hết mọi thứ. Mười mấy năm qua, hẳn người đã bị sự hối hận đau khổ dày dò. Tội nghiệp. Cha tôi đã cô độc và buồn khổ biết chừng nào! Tôi quay lại ôm chầm lấy mẹ. Và lẫn trong tiếng nấc, tôi đã kể lại cho mẹ nghe mọi thứ về cuộc gặp gỡ bất ngờ giữa tôi và cha ruột cũng như những lần đi chơi đây đó.

Và sau đấy, tôi ngẩng lên nhìn mẹ cương quyết nói:

- Mẹ, hay là thế này, mẹ hãy để con trở về với cha ruột của mình. Vì mẹ có biết không. Cha con hiện nay đã hối hận, người rất khao khát được có một mái ấm gia đình. Con cũng rất quý người. Bây giờ biết rõ người là cha ruột, con càng kính yêu hơn. Mẹ!... Con biết hiện nay thì chắc hẳn là mẹ không còn quay về với cha ruột con. Vì mười mấy năm chung sống với cha hiện tại, mẹ đã xây dựng một tình cảm chặt chẽ rồi... Nếu con bây giờ cũng ở lại đây thì như vậy là bất công với cha ruột con quá! Vậy thì... mẹ hãy cho phép con được ra đi. Cho con trở về với cha ruột con! Con muốn mang lại cho cha ruột một bến đậu, một gia đình. Mẹ Ơi... mẹ có biết không, nếu mẹ mà trông thấy cái dáng dấp phiền não của cha khi nhắc lại những mất mát của mình, hẳn mẹ sẽ đau xót lắm. Con biết, cha con đã sớm nhận ra con. Người biết cả tên con, biết cả hiện mẹ đang sống hạnh phúc trong gia đình này... Nhưng người là một con người có trách nhiệm, người không muốn phá vỡ cái hạnh phúc đang có của chúng tạ Vì vậy, người nói người tự nguyện lặng lẽ bỏ đi... Mẹ thấy cha đáng thương biết chừng nào không? Mẹ! Mẹ hãy để cho con về với cha con nhé mẹ. Con muốn được sống với người!

Tôi nói mà tôi khóc, mẹ cũng khóc theo.

Hai mẹ con khóc mãi đến khi cha nghe tiếng khóc đi vào. Người thấy hai mẹ con tôi ôm nhau mà khóc, rất đỗi ngạc nhiên, người hỏi:

- Làm gì mà con khóc dữ vậy hở Bội Dung?

Tôi giật mình, lấp liếm:

- Dạ không có... Con không muốn mẹ bệnh.

Cha đã cười xòa:

- Ồ tưởng gì! Rõ là trẻ con, bác sĩ đã bảo là bệnh mẹ con nhẹ thôi. Sớm muộn gì rồi cũng khỏe mà, sao lại bi ai như vậy?

Rồi người hôn lên trán tôi, hôn cả lên trán của mẹ, nói với mẹ:

- Tâm Như này, em cũng dại dột quá. Sao em lại khóc theo con? Bệnh em chẳng có gì nguy kịch cả. Đừng có nghe lời Bội Dung. Nó là con nít, nó không biết gì đâu. Ban nãy bác sĩ đã nói về bệnh trạng của em cho anh và Đường Thanh Cao nghe, thôi yên tâm đi!

Có lẽ cha tôi sợ tôi làm mẹ kinh động về bệnh trạng của người mà bệnh nặng thêm. Nên trấn an, tôi không cãi chính, vùng ra khỏi vòng tay của hai người bỏ đi về phòng.

Về đến phòng, tôi khép cửa lại, rồi bước vội đến bên cửa sổ, kéo màn cửa lên.

Bên ngoài trời tối đen, ngọn đèn đường vàng vọt không đủ sáng.

Đêm thu thật lạnh. Dưới ngọn đèn đường không có bóng người. Đêm này cha đã không đến. Tôi ngẩn ra. Đêm không trăng sao. Đêm thật buồn, thật vắng.

Tôi quay lại và ngã vật lên giường, lặng lẽ khóc. Tại sao cuộc đời lại éo le thế? Cuộc sống đâu chỉ có tiếng cười và niềm vui? Cuộc sống còn có những đau khổ bi kịch. Tôi khóc cho chính mình, cho mẹ và cho cả hai người cha mà tôi đều yêu quý như nhau.

Image
mimosa
 
Posts: 102
Joined: Fri Jan 06, 2012 12:41 am
I am: Friend

Re: Truyện Tình: Hãy Đợi Anh Về

Postby mimosa » Fri Jan 13, 2012 11:08 pm

Chương 11


Tối hôm ấy, cả đêm tôi không ngủ được.

Hết khóc, tôi lại trằn trọc trên giường. Mắt trừng trừng nhìn lên nóc mùng. Hàng trăm ý nghĩ từ đâu kéo đến.

Tất cả những thước phim về người cha ruột khốn khổ như quay lại trong đầu tôi. Ngày mai rồi tôi sẽ gặp lại người trong Sở Thú. Tôi sẽ xưng hô với người thế nào để tránh cho người xúc động? ôi cha ơi! Bây giờ con mới biết người là cha ruột của con! Và với tâm trạng ngập đầy cảm xúc như thế. Mắt tôi không làm sao nhắm lại được.

Mãi đến lúc ánh sáng từ phương đông ló dạng, bình minh của một ngày chủ nhật chờ đợi đến, tôi vội vã nhảy xuống giường ngaỵ Rửa mặt chải đầu sơ sài, tôi đi ngay ra cửa. Nền đường còn ướt đẫm sương đêm.

Đường sá thật vắng, và khi tôi đến trước Thảo Cầm Viên thì cổng còn chưa mở. Nhìn vào đồng hồ, còn cách hẹn giờ gặp những ba tiếng. Lâu quá! Tôi chọn một chiếc ghế đá gần cổng ngồi chờ và sắp xếp những điều cần làm khi gặp lại người cha ruột. Tôi tự nghĩ có nên kể lể lại cho người nghe sự nhớ thương của mẹ không? Tôi phải trình bày thế nào để sau đấy, tôi sẽ đưa người về nhà... nhưng chắc chắn là người sẽ không đi đâu.

Vậy thì tôi sẽ đi theo người. Cha muốn đưa tôi đi đâu cũng được. Cuộc sống hẳn không thoải mái như những ngày quạ Nhưng chắc chắn là tôi sẽ giúp được cha tìm lại được hạnh phúc. Tôi sẽ cố làm sao để người lấy lại niềm tin yêu cuộc đời. ít ra cuộc đời vẫn còn có ý nghĩa. Khi người vẫn còn một đứa con, biết đến người, thương cảm đến với người. Và tôi cứ thế ngồi chờ, thật lâu, cửa Thảo Cầm Viên mới mở.

Tôi tìm đến cái điểm hẹn cũ. Chiếc ghế đá cạnh cây Tùng Hương Ấn Độ. Ngồi đấy với cõi lòng nôn nóng. Chín giờ hơn mà sao người vẫn chưa đến? Tôi đứng lên ngồi xuống không yên.

Có một ông phu quét đường, dừng chổi trước mặt tôi, người hỏi:

- Cô có phải là cô Trầm Bội Dung không?

Tôi giật mình đáp:

- Vâng, tôi là Trầm Bội Dung đây, còn ông là ai?

ông ta không đáp mà nói:

- Có một người đàn ông nhờ tôi đưa cho cô bức thư này.

Và ông móc trong túi ra. Tôi ngạc nhiên đỡ lấy phong thợ Nét chữ rắn rỏi quen thuộc. Tôi vội mở ngay ra xem.

Bội Dung con!

Hãy tha thứ cho cha về chuyện không thể chờ gặp con một lần cuối cùng, trước khi đi xạ Nhưng cha biết làm sao hơn? Khi con nhận được thư này thì ta đã phải đi rồi.

Nhưng mà con đừng buồn. Trong cuộc đời này có bao nhiêu thứ mà ta chủ động được đẩu? Cũng nào có lệ thuộc vào sự sắp xếp của ta chứ? Với ta thì được gặp lại con, đã là một hạnh phúc quá lớn rồi. Biết được mẹ con và con sống hạnh phúc, ta thấy định mệnh đã khoan dung cho đời ta quá nhiều rồi, còn đòi hỏi gì nữa! Ta nào dám mong mỏi gì hơn?

Bội Dung!

Con có biết không, chưa bao giờ ta được sống một cách sung sướng và vui vẻ như mấy tháng vừa quạ Ta đã tưởng chừng như ta đã lên được đến tận thiên đàng. Con đã mang đến cho ta nhiều an ủi, hạnh phúc. Biết con ngoan, con nên người. Ta không còn sung sướng gì hơn.

Ta hết sức cảm ơn cha mẹ con. Người đã khéo dạy dỗ con cái. Ta cũng cảm mơn con nữa. "Đứa con gái nhỏ dễ thương của ta". Ta có thể gọi con một lần cuối về cái danh xưng đó chứ hở Bội Dung?

Đã bao nhiêu năm qua rồi, ta đã mơ ước được gặp và được gọi con như vậy.

Bội Dung!

Con nên nhớ rằng, con đã có một gia đình hạnh phúc. Được cha mẹ thương yêu là một hạnh phúc con ạ. Ta mong rằng con ý thức điều đó, và hãy trân trọng cái hạnh phúc hiện có của mình. Hãy yêu kính cha mẹ hiện có của con. Vì họ là người cha và người mẹ tốt nhất trên cõi đời này đó con ạ.

Thôi ta đi đây!

Chúc con vui vẻ và hạnh phúc.

Một người cha.

Ký tên.


Đọc xong bức thư tôi nhìn lên, thấy người phu quét rác vẫn còn đứng gần đấy. Tôi chạy vội đến nghẹn giọng hỏi:

- Ông ơi! ông là gì của người viết lá thư này?

- Không là cái gì hết - Người phu quét rác nói - Nhưng tôi biết ông ta.

- Vậy địa chỉ của ông ta ở đâu? Bác làm ơn cho biết đi.

- Ông ta không có nhà - Người phu quét rác nói - Ông ta đến từ một nơi rất xa đây. Mấy tháng trước ông ta xin tạm ngụ tại nhà tôi. Ông ấy là một người tốt.

- Nhưng bây giờ ông ta ở đâu rồi?

Tôi quýnh quáng hỏi, người phu quét rác ngần ngừ một chút nói:

- Ông ta đã đi rồi - Và nhìn về phía chân trời xa ông tiếp - Ông ấy đã đi thật xa, và sẽ không bao giờ trở lại cõi đời này nữa.

Lời của ông làm tôi choáng váng. Tôi thấy mọi vật trước mặt mình như tối sầm lại:

- ý ông nói là...

Người phu quét rác không để tôi kịp nói thêm, tiếp:

- Ông ấy đã chết rồi!

- Chết rồi?

- Vâng - Người công nhân nói một cách bình thản - Trước đó, ông ta đã sớm mắc bệnh ung thư gan. Một thứ bệnh bất trị. Theo lời ông ấy kể lại thì cách đây hơn năm, bác sĩ ở bệnh viện tuyên bố là ông ta chỉ có thể sống cao lắm là sáu tháng nữa thôi... nhưng rồi như có một phép lạ, chẳng hiểu sao ông ấy lại kéo dài được cuộc sống của mình cả năm. Thứ hai tuần rồi, lúc đi làm về, ông ta than mệt, và như biết mình không còn sống được bao lâu nữa. Ông ấy đã gọi tôi đến bên giường. Trao cho tôi phong thư và bảo là sáng chủ nhật sau lúc chín giờ đến đây gặp cô và đưa cho cô.

Tôi bủn rủn cả tay chân. Ngã phịch người xuống ghế. Thứ hai, tức là sau ngày cha gặp tôi một ngày. Vậy là bức thư này đã viết cách đây khá lâu. Trời ơi! Nước mắt tôi trào ra, sao cha lại bỏ đi như vậy? Cha lặng lẽ bỏ đi mà không lời trối từ? Chuyện đến một cách quá đột ngột, quá bất ngờ. Tôi không biết phải phản ứng làm sao ngoài chuyện khóc. Tôi thấy vũ trụ như sụp đổ.

Người phu quét rác đứng đấy rất lâu, thấy tôi chỉ khóc.

ông ta do dự một chút nói:

- Xin lỗi cô nhé! Tôi hơi tò mò, nhưng tôi muốn biết cô là gì của ông ấy?

Nước mắt làm tôi nghẹn lời, tôi chỉ biết lắc đầu thôi.

ông phu rác thấy vậy, nói thêm:

- Cô có cần gì nữa không? Nếu không tôi xin phép kiếu từ, vì tôi còn nhiều việc phải làm.

Sợ Ông ta bỏ đi, tôi vội nín khóc, hỏi:

- Cha tôi đã chết rồi, vậy cái ông đã chôn người ở đâu?

- Ông ấy trước khi chết dặn dò không cho phép chúng tôi chôn - Người phu quét rác lắc đầu nói - Lời yêu cầu cuối cùng của người là khi đã nhắm mắt rồi phần xác sẽ được hỏa thiêu. Để bao nhiêu tội lỗi bị đốt cháy hết. Tro bụi còn lại cũng được ném xuống dòng sông để nó theo sóng nước mà trôi đến khắp bốn phương trời.

Vậy là vô vọng, cha đã không muốn để lại một chứng tích nào trên cõi đời này. Đến từ hư vô để rồi trở lại với hư vộ Người thoáng hiện đó rồi mất đó như một cơn mợ Tôi cũng sẽ không còn lại bất cứ một dấu vết nào của người.

Người phu quét rác còn nói thêm:

- Ông ấy là một người tốt, rất khẳng khái với bạn bè... mỗi ngày làm được bao nhiêu tiền. Ngoài chuyện tiêu dùng ra, phần dư lại ông ấy đều cho hết chúng tôi để lo cho vợ con. Trước khi chết, ông ta còn chia hết tài sản cho bạn bè. Ông ấy nói đùa: "Con người khi vào đời với đôi bàn tay trắng thì khi đi cũng phải đi một cách nhẹ nhàng." Đứng trước cái chết mà chắng hề biết buồn. Trái lại còn nói ra đi mà rất an lòng. Vì biết được hai người thân của ông ta, bây giờ có một cuộc sống khá hạnh phúc. Ông không bận tâm gì cả. Đấy cô thấy đấy! Con người tuyệt vời như vậy mà phải mất sớm. Có phải là một điều đáng buồn lắm không?

Tôi ngả lưng ra sau mà lòng tê tái.

Cha có nghe không? Ai cũng quý chạ Sao cha lại bỏ đi sao đành. Cuộc đời này sao lại bất công như vậy?

Người phu quét rác thấy tôi ngồi yên, nghĩ là không việc gì cần nữa, nên gật đầu chào tôi bỏ đi.

Tôi ngồi đấy, nắm chặt lá thư trong tay, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Linh hồn và tư tưởng như ngưng đọng. Tôi không thể nghĩ ngợi hay làm bất cứ điều gì. Chuyện dồn dập xảy ra hai hôm nay như những cú nốc ao liên tiếp bồi vào người... Và tôi ngồi như vậy thật lâu, tôi như một người mất hồn...

Mấy tiếng đồng hồ sau, tôi mới loạng choạng đứng dậy. Nhìn cây Tùng Hương Ấn Độ trước mặt tôi lẩm bẩm nhắc lại lời của cha tôi đã nói:

- Loài thực vật này có tên là Tùng Hương Ấn Độ, nó chỉ nở hoa sau bốn tháng một lần, những đóa hoa màu trắng có mùi hương thơm lạ lùng, đứng thật xa cũng ngửi thấy.

Đó là lần đầu tiên tôi hẹn với "người đàn ông lạ" cũng là cha ruột của tôi. Tôi chợt có cảm giác như người đang đứng cạnh cây dừa, chỉnh lại những sợi dây đàn cho tôi, rồi kéo bản nhạc "Những ngày phiêu bạt" cũ. Mới đấy mà bây giờ người ở đâu? Khi tiếng đàn còn văng bên tai?

Tôi thẫn thờ bước ra khỏi vườn bách thú, đi như người mộng dụ Gần một tiếng đồng hồ sau tôi mới về đến nhà. Tôi máy móc nhấn chuông, có người ra mở cửa. Tôi cũng không nhìn xem đấy là ai. Tôi cứ như vậy mà bước vào nhà.

Người mở cửa chạy theo, rồi nắm lấy đôi vai tôi lắc mạnh... Một giọng nói quen thuộc hỏi:

- Bội Dung! Cô làm sao thế? Chuyện gì đã xảy ra mà cô như người thất thần vậy?

Tôi quay lại nhìn. Thì ra cái anh chàng kiến trúc sư đẹp trai. Anh ta nói gì tôi không biết, cũng không cần biết. Tôi tiếp tục bước thẳng đến cửa phòng của mẹ. Cửa phòng mở sẵn. Tôi đi đến cạnh giường. Người đã đón tôi với đôi mắt buồn thảm. Tôi thấy người có vẻ lo lắng.

- Bội Dung, thế nào?

Tôi chỉ nói được một câu:

- Mẹ Ơi! Người đã đi rồi, mãi mãi ta sẽ không bao giờ gặp lại người nữa đâu.

Rồi mắt tôi tối sầm, tôi đổ xuống như một pho tượng thạch cao, tôi trôi bồng bềnh trong dòng sông quá khứ, nơi ngày nào cha tôi đã ngụp lặn trong ấy. Ôi, dòng sông nơi cha tôi bắt đầu, và cũng là nơi người đã ra đi. Nhưng với hai tâm trạng, hai hoàn cảnh khác. Ngày xưa vì ham mê cờ bạc, vì chính nỗi đam mê ấy mà người đã để vuột mất tình yêu vợ con. Ngày nay, cha tôi đã toại nguyện khi đã tìm thấy tôi, đứa con bao nhiêu năm thất lạc... Hẳn nơi cõi biệt mù, người sẽ mỉm cười mãn nguyện khi thấy tôi đã khôn lớn, mẹ tôi đã có cuộc sống khác.

Image
mimosa
 
Posts: 102
Joined: Fri Jan 06, 2012 12:41 am
I am: Friend

Re: Truyện Tình: Hãy Đợi Anh Về

Postby montroyalcity » Fri Jan 13, 2012 11:12 pm

Truyện hay, cảm động, nhiều rung cảm tâm hồn....

Cám ơn Mimosa posting...

Montroyalcity
User avatar
montroyalcity
 
Posts: 73
Joined: Sun Jan 08, 2012 11:28 am
I am: Business Man

Re: Truyện Tình: Hãy Đợi Anh Về

Postby mimosa » Fri Jan 13, 2012 11:15 pm

Oh, Chào anh Montroyalcity. Cám ơn anh
Mời anh đọc tiếp, chương cuối.

mimosa
Last edited by mimosa on Fri Jan 13, 2012 11:29 pm, edited 2 times in total.
mimosa
 
Posts: 102
Joined: Fri Jan 06, 2012 12:41 am
I am: Friend

Re: Truyện Tình: Hãy Đợi Anh Về

Postby mimosa » Fri Jan 13, 2012 11:18 pm

Chương Kết


Sau hôm ấy, tôi ngã bệnh gần hai tháng.

Tôi cứ sốt mê man. Và trong cơn mê, khuôn mặt người cha xa lạ cứ hiện ra. Nhiều lúc tôi thấy ông hiện ra ở đầu giường, với chiếc vĩ cầm trên tay, có lúc người chỉ đứng ngắm tôi với đôi mắt thương hại. Người không nói năng gì. Chỉ lặng lẽ nhìn rồi biến mất như màn sương.

Tôi thảng thốt kêu lên:

- Cha ơi! Cha!

- Cha đừng bỏ con đi, cha hãy ở lại đây với con nhé cha! Cha ơi!

Có một chiếc khăn ướt lạnh, đắp lên trán, tôi hơi tỉnh một chút. Mở mắt ra, bóng một người đàn ông với đôi mắt buồn nhìn tôi.

Tôi hét lên:

- Cha... cha đừng đi đâu hết nha cha!

- Vâng, cha ở đây đây. Cha không có đi đâu cả, cha lúc nào cũng ở bên cạnh con!

Tôi chợt thất vọng. Đó là giọng nói của người cha nuôi, chứ không phải cha ruột. Tôi nhắm mắt lại, để những dòng lệ chảy dài, không nói gì nữa.

Bệnh tình cứ thế, mãi cho đến khi mùa đông đến, tôi mới dần dà bình phục. Mẹ cha thay phiên nhau ngồi cạnh giường chăm sóc tôi. Lúc đó, tôi mới có dịp ngắm người. Mới có mấy tháng mà mẹ tôi già đi thấy rõ, đôi má hóp, mắt thâm quầng.

Còn cha tôi? Mái tóc người đã bạc hẳn đi.

Cha rất quý tôi. Mỗi ngày đi làm về, người đều có mang những quả lê, quả táo mà tôi yêu thích, cả những gói ô mai về cho tôi. Còn mẹ tôi, ở giai đoạn này, tôi mới thấy được mức chịu đựng của một người đàn bà. Qua những tháng ngày đau khổ, người đã từng ngã xuống, nhưng rồi cũng đứng dậy nhanh chóng. Người chăm sóc tôi với một trái tim tan vỡ, nhưng chỉ nhìn tôi với ánh mắt buồn.

Bây giờ người đã dành hết mọi tình cảm của mình cho con. Người rất thận trọng không hề nhắc nhở đến một cái gì có dính dáng đến "người đàn ông lạ". Người không động đến đàn nữa, mặc dù người rất thích. Có lẽ vì sợ tiếng đàn kia sẽ làm cho tôi nhớ đến điều gì đó mà cần phải quên đi.

Khi tôi đã khá khỏe mạnh, mỗi lần ngồi một mình với tôi, người hay nắm lấy bàn tay tôi vuốt ve, rồi chúng tôi chỉ ngồi yên lặng bên nhau như vậy hàng giờ, không ai nói với ai một tiếng nào. Nhưng trong trái tim của chúng tôi thì đang nói. Tôi biết như vậy. Cả hai đang hồi tưởng về một bóng người đã đi xa.

Còn cái anh chàng kiến trúc sư đẹp trai Đường Tương Chao, ý quên, Đường Thanh Cao thì sao? Khi tôi ngã bệnh, anh chàng vẫn là một vị khách thường nhật bên giường tôi. Mỗi lần tan sở là chàng đến. Ở mãi đến khuya mới về. Khi tôi đã bình phục hẳn, chàng lại mang đủ loại sách mà tôi thích đến cho tôi. Có Thanh Cao, nhà dù có chuyện buồn vẫn vang lên tiếng cười. Chính Cao đã mang lại cái không khí vui vẻ đó cho gia đình. Cao kể chuyện phiếm, chuyện vui, trào phúng cho cả nhà nghe, chàng có biệt tài cù léc, nên chẳng mấy chốc cánh hoa ủ dột như tôi cũng được tươi mắt. Tôi dần dần khôi phục tiếng cười.

Mỗi lần Thanh Cao đến, chàng thường hay làm mặt hề với tôi, rồi hỏi:

- Này, cái anh chàng Đường Tương Chao này không biết có còn tương chao gì không? Người ta có hoan nghênh hay rồi bị xua đuổi ra khỏi nhà không chứ? Hở "người ta"?

Tôi có muốn không cười cũng không nín cười được.

Hai tháng nằm trên giường bệnh, nhiều lúc nghĩ lại, tôi thấy mình là một bệnh nhân hạnh phúc nhất. Chung quanh chỉ toàn là người quan tâm đến mình và tình yêu. Nhưng mà, tôi làm sao quên được người cha đã từng tự xưng là "kẻ lang thang" của tôi. Một con người khốn khổ.

"Người đàn ông xa lạ". Vâng, cha tôi đúng là một người đàn ông xa lạ. Mãi đến lúc người nằm xuống rồi, tôi mới biết được người chính là cha ruột của mình.

Tôi mới biết được rằng tôi là người thân duy nhất của người trên cõi đời này. Cha đã chết một cách bơ vơ. Tôi nhớ mãi lời mà một lần người đã nói: "Tôi sẽ đi đến một nơi thật xa, xa lắm, rồi tôi sẽ sống ở đấy một cách an phận. Bởi vì bây giờ tôi đã biết là người tôi yêu quý, họ đã có một cuộc sống hạnh phúc, còn ao ước gì hơn? Thôi thì để họ sống yên ổn. Tôi sẽ lặng lẽ bỏ đi thật xa, để cuộc sống của họ không bị khuấy động, mà nếu họ có biết, thì chắc sau này, sớm muộn gì họ cũng sẽ tìm đến thăm tôi. Xum họp với tôi".

Đúng, cha đã nói đúng. Sẽ có ngày đó! Rồi cuối cùng con và mẹ cũng sẽ đến với thế giới của cha để xum họp với người. Con chỉ mong một điều. Là ở thế giới kia sẽ không có sự nghèo đói, mâu thuẫn và sự trêu cợt của định mệnh. Đúng không cha?

Image

Đến lúc tôi bước được xuống giường, đi tới đi lui trong phòng khách thì năm cũ đã sắp hết - Một năm mới đang đón chào. Không biết là cha nuôi tôi có biết được cái nguyên nhân làm tôi ngã bệnh không? Tôi chỉ thấy người thầm lặng chăm sóc tôi. Còn mẹ? Cái chết của cha ruột tôi, hình như nó mang lại đau khổ cho người, nhưng tôi thấy đấy là một cách giải quyết thoa? đáng nhất cho hoàn cảnh khó xử của mẹ. Nếu bảo chết là hết, thì cha ruột cũng đã thoát khỏi một kiếp lầm than đầy đau khổ.

âu đó cũng là một cách sắp xếp của thượng đế.

Tôi dựa trên cách lý giải trên mà nguôi ngoai rất nhiều.



o0o



Hôm ấy, trời khá rét, chúng tôi phải đốt lò sưởi trong phòng khách.

Anh chàng Đường Thanh Cao cũng có đến, tôi tuy đã khỏe, nhưng vì đã lâu không có ra ngoài, nên khá xanh xao.

Tôi ngồi thu mình trong chiếc ghế salông. Sau cái chết của cha, tôi thường hay nghĩ ngợi. Có lẽ vì cha nuôi muốn tôi vui lên, nên người mang cây đàn violon của tôi ra bảo tôi đàn. Tôi không có lý do gì để từ trối. Thế là tôi nâng đàn lên.

Từ hôm bệnh đến giờ, lâu rồi tôi không được kéo đàn.

Và tôi bắt đầu dạo nhạc, cũng không hiểu sao, tôi lại chọn ngay bản "Những ngày phiêu bạt"

Tôi vừa kéo vừa hát nho nhỏ:


Ngày tháng lênh đên, lênh đênh trên đường đời

Đời đã không như lòng ta ước mơ

Hồn vẫn lâng lâng, lâng lâng chuỗi ngày buồn

Sầu lắng trong tim. Sầu đau buốt tim.

...

Ngày tháng âu lo vì chim còn có đường về

Tổ ấm ai ơi, đành mơ ước thôi

Ngày tháng phiêu du, ôi mãi đường dài

Biết đến bao giờ gặp lại "người xưa"?

...


Bản nhạc dứt, nước mắt lưng tròn khi nhớ đến "người xưa". Cha không hiểu, người tưởng tôi xúc động vì bài hát quá buồn.

Người bước tới, nắm lấy tay tôi chăm sóc:

- Sao vậy con? Con gái nhỏ của cha?

"Con gái nhỏ của cha", nghe đến những tiếng đó, tôi càng khóc to hơn. Chỉ có mẹ là hiểu. Người bước vội đến, ôm lấy tôi và nói với cha:

- Không có gì đâu, chỉ tại lâu quá nó không được đàn nên xúc động, thôi để tôi đưa nó vào phòng.

Nhưng tôi không chịu, tôi nhìn mái tóc bạc lấm tấm muối tiêu của cha, tôi rưng rưng nước mắt nói:

- Con bình thường thôi cha ạ. Nhưng mà... cha này... cha có biết là... con yêu cha lắm, cha biết không?

Tôi đã nói thật lòng tôi. Bởi vì... tôi quý trọng cả hai người cha của mình. Ai cũng yêu tôi. tôi là một con người hạnh phúc.

- Ồ! - Cha có vẻ xúc động. Người chớp chớp mắt - Ba cũng yêu con. Nhưng mà... con gái của cha, con có biết là năm nay con bao nhiêu tuổi rồi không? Mà sao lại mau nước mắt quá vậy?

- Dạ, hai mươi - Tôi đáp.

Cha có vẻ ngạc nhiên nhìn tôi:

- Hở?

- Cha không tin à? - Tôi nói - Con còn nhớ rất rõ là ngày hai mươi tám tháng giêng là sinh nhật của con nữa là.

- Đúng rồi! Đúng rồi! Như vậy có nghĩa là con của cha đã khôn lớn.

Chẳng phải sao? Hai mươi tuổi là cái tuổi trưởng thành mà pháp luật đã định.

Tôi thật sự là người lớn rồi.

Anh chàng Đường Thanh Cao trố mắt nhìn tôi như thú vị. Tôi còn làm cho anh ta ngạc nhiên hơn, khi tự động bước tới, chững chạc hỏi:

- Anh Thanh Cao này, hôm nay anh có rảnh không? Nếu rảnh đưa tôi đi xem xinê nhé?

- Hở?

Anh chàng Thanh Cao tròn mắt, mặt đỏ rần như từ trên cung trăng rớt xuống. Nhưng rồi có lẽ sợ tôi đổi ý, chàng chụp ngay cơ hội nói:

- Rảnh, rảnh chứ. Hôm nay ở rạp Đô Thành đang chiếu phim "Hãy Dìu Nhau Đến Cõi Tình Yêu" hay lắm. Chúng ta đi ngay nhe?



o0o



Chúng tôi bước ra khỏi nhà. Tôi mạnh dạn đặt tay mình vào tay Thanh Cao. Anh chàng có vẻ thích thú.

Cánh cửa phía sau khép lại. Nó đã đóng kín cái tuổi vị thành niên của tôi.

Bây giờ tôi đã trưởng thành. Và các bạn có thể đoán biết chuyện tình cảm tôi với Thanh Cao rồi sẽ ra sao.

Image
mimosa
 
Posts: 102
Joined: Fri Jan 06, 2012 12:41 am
I am: Friend

Re: Truyện Tình: Hãy Đợi Anh Về

Postby montroyalcity » Fri Jan 13, 2012 11:34 pm

Cám ơn Mimosa, chuyện hay bùi ngùi...

Niềm tin va hy vọng......

đây là montroyalcity chứ không phải saigon 3...
User avatar
montroyalcity
 
Posts: 73
Joined: Sun Jan 08, 2012 11:28 am
I am: Business Man

Re: Truyện Tình: Hãy Đợi Anh Về

Postby mimosa » Fri Jan 13, 2012 11:40 pm

mimosa biết mà ...
mimosa post truyện xong rồi đó. Anh montroyalcity đọc xong ngủ ngon nha.

mimosa
tb: To Bella, hoàn-tất. ;)
mimosa
 
Posts: 102
Joined: Fri Jan 06, 2012 12:41 am
I am: Friend

Previous

Return to Prose

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 10 guests



www.VomtroiMagazine.com

All Daily News - Tin mới nhất
www.VomTroiMagazine.com 

********

Cám Ơn.Thank You.Merci

Contact us

Vom Troi Magazine

9101 Boul. Maurice Duplessis 
Succ. Rivières des Prairies
P.O. Box 25273
H1E – 6M0 Mtl PQ 
Tel: 514-677-7315

VomtroiMagazine@gmail.com
VNBusinessMedia@Yahoo.com 

_________________________ __________________________
 Supporters **** ****

        


HTML Counter
cron