Board index   FAQ   Search  
Register  Login

*** ***
Click here to go to vomtroimagazine.com
Supporters

An Essay, ... Spaces - Đoàn Văn, ...1 Buổi Sáng

Văn chương, Văn xuôi

Moderator: Editor 1

An Essay, ... Spaces - Đoàn Văn, ...1 Buổi Sáng

Postby BelleNuit » Tue Dec 20, 2011 9:46 am

.
.


Spaces...


This morning... it is snowing...

... pure and innocent snow-flakes soaring in the air and then...softly landing on my door glass, peeping at me lighting up my affectionate fireplace...
Those flowers of snow, attach tightly to the glass ... as wishing, dreaming to be within, be in the other space.

I lift my eyes, look out into the dotted sky, smile and wishper: dear snow ... each entity, has it own destiny, like snowflakes, your nature is frosty and fragile, the wintry firmament is your immense shelter. Human soul is also fragile, but my nature needs warmth for my physique and also my heart, by the heat of the burning woods, it's where I should take refuge'.

Watching the colorful orange flames rising from the burning logs ...watching the fine and pure white snowflakes flying.... I feel an emotion lightly grips my heart: Lovely snow, I understand your wish. I too, truly want to invite you to come into my world, hold you in my hands, and together, we will listen to the merry crackling of the fireplace, watching the joyful flames dancing ... I also dream to wind and wrap myself in the white snow, so I can feel you penetrated into my skin, so I can sink into the feeling of you... into each of my hair... But, us... from the two entities in contrast, how would we be afterward ...?

Because of my untold love for you, I will not unconscionable let my fragile snow ... dissolve in my hand, by my own hands! And I will also not naively let you feel guilty in repent, and then... layers of layers of snow hasty embrace and caress my frozen corpse, mourn with deep grief ...

I turn myself toward the door-glass, speak softly : My Dear snow, though we cannot harmonize our lives, but at least, I still exist and still can see you happily wing in your nature... And my white tenuous & crystal dewy snow, will not be destroyed and disappeared because of me....

I raised my hand and, gently caress the transparent glass, to express my gratitude to 'him', The brave unseen guardian of the two contrary worlds but so fond of each other can survive, can last, and can still see each other


and also
to ward & protect each other....


9:27 a.m. - 20 Dec, 2011
BN


--------------------------------------

.
.
Sáng nay, tuyết rơi ...

Những cánh tuyết trong trắng và hồn nhiên...bay lượn trong thiên nhiên và rồi, nhẹ đáp trên mặt kiếng, sẽ lén nhìn tôi nhóm lửa cái lò sưởi củi thân thương...

Những bông tuyết, bám chặt vào mặt kính ... như ước mơ được cùng vào bên trong, bên kia không gian. Tôi đưa mắt nhìn ra khung trời lấm tấm, mỉm cười nói khẽ: "Tuyết ạ ... mỗi một thực thể, đều có một số phận của riêng nó, như hoa-tuyết, bản chất là băng-sương và mong manh, khung trời bao la giá lạnh là nơi nương tựa. Linh hồn con người cũng mong manh, nhưng bản chất tôi lại cần hơi ấm ... cho thân xác và cho cả trái tim ... lò sưởi đầy nhiệt lực, là nơi nương náu của tôi đó ".

Chợt nhớ về, một bài hát, một câu ca, viết đã lâu lắm rồi: ' Tôi là hoa-tuyết...tìm mãi mùa Đông.... không về! Tôi là hạt sương, đi tìm hạt sương... giữa biển sa mạc, mênh mông...'

-------
Nhìn những ánh lửa cam, những khúc than hồng đang rực rỡ cháy... nhìn những bông tuyết trắng tinh hồn nhiên... tôi nghe se sắt lòng: Tuyết ạ, tôi hiểu ý tuyết. Tôi cũng muốn mời tuyết vào đây, đặt tuyết trong lòng bàn tay, và ta cùng ngồi nghe lò sưởi tí tách reo .... Tôi cũng muốn lao vút qua bên kia không gian...để lăn người quyện mình trong tuyết, để được nghe hoa tuyết thấm từng chân da, kẻ tóc...Nhưng rồi hai ta, hai thực thể của hai thế giới trái ngược, chúng ta sẽ ra sao? ...

Tôi yêu thương tuyết vô cùng, nên tôi sẽ không vô tâm đến độ làm tuyết... tan rã trong lòng bàn tay mình. Và tôi cũng không ngây ngô... để tuyết phải ăn năn, từng lớp trắng xóa, cuống quít ôm chặt lấy thân xác tôi băng giá, đớn đau thương tíếc ...

Xoay hẳn người về tấm kiếng... tôi khe khẻ nhắn nhủ: 'Tuyết nầy, tuy chẳng thể hòa hợp, nhưng ít ra tôi đây cũng còn hiện hữu, để còn được nhìn thấy tuyết vui bay... Và tuyết trắng trong, mong manh hạt sương kia, không vì tôi mà phải bị hủy diệt, tan biến ... '

Tôi đưa bàn tay vuốt nhẹ tấm kiếng trong vắt, thì thầm cám ơn... người hộ-mạng vô hình...để hai thế giới tuy trái ngược nhau nhưng thương mến nhau, được tồn tại và được trông thấy nhau ...

và, giữ cho nhau ...

12: 23 a.m. 18 Dec, 2011
BN



Image
User avatar
BelleNuit
 
Posts: 445
Joined: Wed Nov 30, 2011 1:05 am
I am: Writer

Return to Prose

Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 6 guests



www.VomtroiMagazine.com

All Daily News - Tin mới nhất
www.VomTroiMagazine.com 

********

Cám Ơn.Thank You.Merci

Contact us

Vom Troi Magazine

9101 Boul. Maurice Duplessis 
Succ. Rivières des Prairies
P.O. Box 25273
H1E – 6M0 Mtl PQ 
Tel: 514-677-7315

VomtroiMagazine@gmail.com
VNBusinessMedia@Yahoo.com 

_________________________ __________________________
 Supporters **** ****

        


HTML Counter
cron